Tiêu Thần biến sắc, lập tức âm trầm nói:
- Chuyện hôm nay không cần trừng phạt, bổn tọa muốn xem xảy ra chuyện gì.
Nói xong hắn xé rách không gian, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa.
...
Trong hồ nước vạn tại Tiêu phủ, nơi này chiếu theo quy cách cấp bậc Đại trưởng lão, diện tích phủ đệ thật lớn kéo dài ngàn dặm, chiếm diện tích mấy vạn dặm, nơi này có chủ điện của chủ nhân và nhiều phân việc khác.
Trong Tiêu phủ hôm nay cũng đã phân cách thành nhiều khu vực, dùng an trí tu sĩ tán tu gia nhập vào phủ, hơn nữa kiến tạo quảng trường tập kết để tu sĩ luận bàn với nhau.
Hôm nay trên quảng trường có hơn vạn tu sĩ đang đứng, âm thanh thần thông vang vọng khắp quảng trường.
- Hắc hắc, đây chính là thực lực thống lĩnh hộ vệ sao, cũng tạm được nhưng không chịu nổi, căn bản khó phục tùng kẻ dưới, tại hạ thật nghĩ mãi mà không rõ, vì sao Tiêu Thần đại nhân lại bổ nhiệm ngươi làm thống lĩnh.
- Hôm nay bổn tọa đứng ở nơi này ngươi cũng không cách nào tổn thương ta nửa điểm, cần gì uống phí khí lực, không công làm đùa cợt cho kẻ khác.
Một tên tu sĩ sắc mặt âm trầm cười nói, người có tu vi vượt xa Thiết Đầu không ít, hiện tại hắn tùy ý ra tay phá giải tất cả thần thông, trên mặt đầy mỉa mai.
Thiết Đầu đỏ mắt, hắn không ngừng gào thét, tên tu sĩ này tên là Mã Thiên Đức, là một trong những người có thực lực mạnh nhất khi gia nhập Tiêu phủ, từ trước đến nay không phục Thiết Đầu quản chế, cũng có lời nói lạnh nhạt, hôm nay càng vì một ít việc nhỏ cố ý sinh sự trọng thương vài tên tu sĩ Tiêu phủ, từ đó mới xung đột chính diện với Thiết Đầu, hơn nữa cũng biến thành chuyện hôm nay.
Hiện tại đã dốc toàn lực nhưng thực lực chênh lệch cực lớn cho nên hắn không thể làm gì Mã Thiên Đức, ngược lại bị hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay.
- Hừ! Bổn tọa chơi chán, ngươi nên nằm xuống nghỉ ngơi một lúc đi.
Mã Thiên Đức cười lạnh sau đó xuất thần thông, linh lực bộc phát, tuy không nặng tay nhưng lực lượng Thiên Nhân Cảnh không phải Thiết Đầu có thể ngăn cản, thân thể bay lên cao, mũi miệng chảy máu tươi..
Sau khi rơi xuống đất, Thiết Đầu giãy dụa muốn đứng dậy, Mã Thiên Đức lại mỉa mai:
- Nếu hôm nay ngươi không treo cái mác thống lĩnh hộ vệ, bổn tọa đã có thể dùng một kích diệt sát ngươi.
- Muốn giao thủ với bổn tọa, ngươi còn phải tu hành mấy trăm năm nữa mới được.
Vài huynh đệ thủ hạ của Thiết Đầu tức giận muốn ra tay lại bị Thiết Đầu giữ chặt, hắn biết rõ cho dù có liên thủ cũng không phải đối thủ của Mã Thiên Đức, đi lên chỉ bị nhục nhã mà thôi.
Tu sĩ tán tu nhập phủ chung quanh dùng ánh mắt phức tạo nhìn sang, trong đó có hơn mười tên tu sĩ Thiên Nhân Cảnh không biểu lộ gì, bọn họ xem ra tu vi Thiết Đầu yếu ớt làm gì có tư cách thống lĩnh bọn họ, cho dù cảm thấy Mã Thiên Đức ra tay nặng một chút cũng không cảm thấy có gì quá đáng.
Vào lúc này có giọng nói lạnh nhạt vang lên.
- Như thế nào? Chẳng lẽ bổn tọa mới rời đi một tháng mà Tiêu phủ đã biến thiên rồi sao?
Lời nói bình thản nhưng nó hóa thành khí lạnh bao phủ nội tâm của tu sĩ chung quanh, sắc mặt bọn họ tái nhợt.
Thiết Đầu thoát ra khỏi tay của mấy huynh đệ và quỳ xuống, cảm giác mình cô phụ đại nhân coi trọng, không mặt mũi nhìn hắn.
Về phần Mã Thiên Đức kia sợ hãi, sau đó hắn lại trấn định, hôm nay cả Tiêu phủ cũng chỉ có hơn mười tu sĩ Thiên Nhân Cảnh, chỉ có ba người đạt tới Thiên Nhân nhị cảnh như hắn, mặc dù chuyện hắn làm hơi quá phận nhưng không tin Tiêu Thần đại nhân lại trừng phạt hắn nghiêm khắc! Dù sao tu sĩ dưới Thiên Nhân Cảnh quá nhiều, Thiên Nhân Cảnh đi đâu cũng được hoan nghênh, có lẽ đại nhân hiểu nên bên nào nặng bên nào nhẹ, cũng không vì tu sĩ Độ Kiếp mà khó xử hắn.
Nghĩ như thế cho nên nội tâm của hắn cũng ổn định lại.
- Mặc dù tu vi Thiết Đầu yếu nhưng hắn là thống lĩnh hộ vệ do bổn tọa chỉ định, mặc dù không có quản hạt hộ vệ ngoài Thiên Nhân Cảnh nhưng thân phận thống lĩnh hộ vệ của hắn không nghi ngờ.
Tiêu Thần lên tiếng, hắn nhìn sang Mã Thiên Đức.
- Bổn tọa khâm điểm hắn làm thống lĩnh, mặc kệ hắn có tu vi Độ Kiếp hay yếu hơn thì hắn cũng là thống lĩnh, trước khi ta rút chức vụ của hắn, bất cứ người nào khiêu khích hắn cũng không khác gì khiêu khích bổn tọa.
- Khiêu khích uy tín của bổn tọa, đáng chết!
- Cho nên ngươi phải chết!
Bỗng nhiên Tiêu Thần quay người ra tay đánh một chưởng.
- Ah! Đại nhân tha mạng!
Mã Thiên Đức gào thét xin tha thứ, hắn lại im lặng, thân ảnh của hắn sụp đổ, nguyên thần bị gạt bỏ hình thần câu diệt triệt để biến mất trong thiên địa
Tiêu Thần hạ sát thủ quyết tuyệt tàn nhẫn, cũng không lưu thủ, thủ đoạn của hắn cũng chấn nhiếp vô số tu sĩ Tiêu phủ, sắc mặt bọn họ tái nhợt, trong mắt mang theo sợ hãi vô tận! Về phần hơn mười tên tu sĩ Thiên Nhân Cảnh sợ hãi mặt không còn chút máu, bọn họ từng châm chọc khiêu khích Thiết Đầu nhưng không ngờ đại nhân lại vì hắn mà hạ sát thủ trực tiếp gạt bỏ một tên thủ hạ Thiên Nhân nhị cảnh.
Nếu đại nhân có thể giết Mã Thiên Đức, như vậy cũng có thể dễ dàng gạt bỏ bọn họ, nghĩ đến điểm này làm thân thể bọn họ đổ mồ hôi như mưa, thân thể cứng ngắc.
- Nhớ kỹ, bổn tọa thưởng phạt phân minh, phàm là người trung thành và tận tâm sẽ được bổn tọa che chở, nhớ một điểm, uy tín của bổn tọa không cho phép kẻ nào khiêu khích, mặc kệ người phương nào còn dám như kẻ này đều phải chết.
- Các ngươi phải nhớ cho kỹ!
Tiêu Thần trầm giọng quát lớn, khí thế của hắn bộc phát, sát khí đằng đằng bao phủ toàn bộ quảng trường vào trong.
- Cẩn tuân đại nhân đề điểm!
Vô số tu sĩ gào thét, thần thái của bọn họ mang theo kính sợ.
Tiêu Thần gật đầu, ngự hạ chi đạo tuyệt không phải dùng nhân nghĩa là đủ, hơn nữa còn cần uy hiếp cường đại mới được, ân uy tịnh thi mới đạt được hiệu quả tốt nhất.
- Thiết Đầu, từ nay về sau bổn tọa chính thức bổ nhiệm ngươi thành thống lĩnh hộ vệ Tiêu phủ, phàm là tu sĩ Tiêu phủ chúng ta sẽ do ngươi quản lý, nếu có kẻ không phục, không cần xin chỉ thị của bổn tọa, có thể dung đao này chém giết hắn.
Nói xong trên tay linh quang lóe lên, một nhánh đại đao đằng đằng sát khí bạo phát, khí tức hung thần bạo phát ngập trời, uy lực của nó không kém gì tu sĩ Thiên Nhân tam cảnh, hiển nhiên là Thông Thiên Linh Bảo!
Bình luận