Tô Tô nhíu mày, không biết những thứ này thần thần bí bí đang làm gì đó, nhưng không muốn suy nghĩ, đầy đầu đều là ý niệm lộn xộn, cái gọi là tâm hoảng ý loạn có lẽ đúng là tình huống trước mắt của nàng.
Két...
Cửa phòng đẩy ra, Tiêu Thần cất bước, thần sắc nhẹ lỏng một ít, tuy thương thế của Đông Thịnh rất nặng, nhưng trước đó Tô Tô cho dùng linh đan có tác dụng rất lớn, ở sau khi hắn ra tay đã ổn định lại, hôm nay đang nghỉ ngơi, không cần bao lâu sẽ hồi tỉnh.
- Tiêu Thần đại ca.
Trên mặt Tô Tô hồng hồng, tuy không có ai biết ý niệm trong nội tâm nàng, nhưng một nữ nhi trong đầu bốc lên tất cả đều là ý niệm có quan hệ tới người ta, tự nhiên sẽ cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.
Tiêu Thần cười cười, đang muốn mở miệng, nhưng lại đột nhiên bị một tiếng rú thảm đánh gãy, khẽ nhíu mày, xoay người sang chỗ khác.
Thiết Thủ mặt mũi tràn đầy ngưng trọng, 6 tên nam tử đứng phía sau đồng dạng thần sắc nghiêm túc và trang trọng, bất quá nếu nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện ngón tay của bọn hắn nhịn không được run nhè nhẹ, đáy mắt cũng nhịn không được sợ hãi!
Nói nhảm, có thể không sợ hãi sao, không tin ngươi để người dùng tinh thần sa kim dài bảy tám tấc đâm vào trong thân thể thử xem, nhìn gia hỏa kia mặt mũi tràn đầy vặn vẹo, có lẽ có một ít thành phần biểu diễn, nhưng có thể diễn giống như vậy liền nói rõ rất nhiều vấn đề.
Thiết Thủ khẽ cắn môi, nhìn xem đại nhân không có ý tứ đặt câu hỏi, nên ngoan tâm, cây tinh thần sa châm thứ hai đâm xuống, thủ hạ kia lại kêu rên, nước mắt muốn chảy xuống.
Nhìn xem thằng này còn có ý tứ đâm xuống cây thứ ba, Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu:
- Thiết Thủ, các ngươi đây là đang làm gì đó?
Lúc này Thiết Thủ mới làm ra một bộ vừa mới phát hiện đại nhân đi ra, mặt mũi tràn đầy ảo não thi lễ:
- Vừa rồi bọn người thuộc hạ đang nếm thử châm cứu Luyện Thể chi thuật, quá mức mê mẩn, vậy mà không có phát hiện đại nhân đi ra, kính xin đại nhân thứ tội.
- Ah?
Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, một bộ lơ đễnh.
Ở dưới ánh mắt của hắn nhìn soi mói, Thiết Thủ lập tức cảm thấy trong nội tâm sợ hãi, nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể kiên trì nói tiếp:
- Hồi bẩm đại nhân, huynh đệ bọn ta tự nhận tu vi quá thấp, vì ngày sau có thể hiệu lực cho đại nhân, cho nên cố ý theo châm cứu đạo, mua sắm một bộ pháp môn châm cứu tôi thể, tuy cực kỳ thống khổ, nhưng kiên trì lại có thể để cho thân thể không ngừng cường đại. Bọn ta tư chất có hạn, tu vi tăng lên không nhanh, chỉ có thể dùng loại phương pháp này.
- Này… Đại nhân nể tình huynh đệ ta cố gắng như vậy, có thể cho bọn ta một ít thời gian hay không, đừng mời chào cường đại khác đi theo người sẽ vứt bọn ta qua một bên, đại nhân, bọn ta là ở chiến trường tộc đàn thủ hộ ngài gần trăm năm ah.
Thiết Thủ cố gắng muốn biểu hiện bình tĩnh một ít, nhưng thủ đoạn che dấu quả thực không cao minh, chưa nói hai câu, liền bộc lộ ra ý đồ chân thật, một bộ gấp rống rống, để đám thuộc hạ ở sau lưng khinh bỉ.
Nhất là tên huynh đệ không công ăn hai châm, đau đến nước mắt lưng tròng kia, vẻ ai oán này càng nặng, thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên, sớm biết như vậy lão đại ngài trực tiếp nói, cần gì phải để cho huynh đệ thụ nhiều đau khổ chứ.
Tiêu Thần có chút ngạc nhiên, lập tức lắc đầu cười khổ, nào vẫn không rõ ý đồ, Thiết Thủ này, tổng sẽ làm ra một ít sự tình để cho người dở khóc dở cười, lập tức mở miệng:
- Các ngươi yên tâm, bổn tọa tuyệt không phải thế hệ không để ý tình nghĩa, huống hồ 3 năm này chiếu cố Đông Thịnh, đã đầy đủ chứng minh tâm tính cùng trung thành của các ngươi.
- Từ ngày hôm nay, chỉ cần tiếp tục trung tâm làm việc, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi. Ba bình đan dược này, là ban thưởng các ngươi chiếu cố Đông Thịnh 3 năm qua có công.
- Nhưng từ tục tĩu nói trước, nếu không muốn phát triển, chỉ muốn dựa vào uy danh của bổn tọa ngồi ăn chờ chết, ngày sau bị đuổi ra khỏi cửa, cũng đừng oán ta không có cho các ngươi cơ hội.
Thiết Thủ mặt mày hớn hở, mưu kế có hiệu lực, mình quả nhiên vẫn thông minh cơ trí như thế!
Đại nhân ra tay, tuyệt không phàm phẩm, tuy cực kỳ tò mò 3 bình đan dược này là cái gì, nhưng Thiết Thủ thông minh mới sẽ không ở trước mặt đại nhân mở ra xem xét, cái kia là chuyện ngu xuẩn người ngu mới có thể đi làm. Bất quá không có được ánh mắt hâm mộ sùng bái của thuộc hạ, đây là một tiếc nuối không nhỏ ah, chẳng lẽ bọn hắn không cho rằng này là công lao kế sách của mình sao? Thật sự là buồn cười, Thiết Thủ cảm thấy đợi chút nữa phải làm công tác tư tưởng một phen, bằng không sao có thể không biết xấu hổ chia linh đan chứ.
Cung kính nhận linh đan, mấy người Thiết Thủ thi lễ khấu tạ, bất kể như thế nào, trong nội tâm cuối cùng đã thả lỏng.
Bất quá vào thời khắc này, lông mày của Tiêu Thần đột nhiên hơi nhíu nói:
- Thiết Thủ, mở cửa đón khách.
Đối với mệnh lệnh của đại nhân, Thiết Thủ không có bất kỳ nghi vấn, chạy chậm đi mở cửa sân, một nam tử mặc đạo bào, hình dạng tuấn tú đứng ở ngoài cửa, mặt mũi tràn đầy ôn hòa, giờ phút này đối với Tiêu Thần chắp tay cười khẽ nói:
- Không mời mà tới, kính xin Tiêu Thần đạo hữu đừng nên trách.
Tiêu Thần lắc đầu:
- Phó đạo hữu nói quá lời, trong chiến trường tộc đàn nhiều phiên trợ giúp, tại hạ cũng đang muốn tìm cơ hội gửi lời cảm ơn tới đạo hữu.
Người tới, đúng là Nho đạo Thánh Tử Phó Vân Khinh.
Hai người không có quá nhiều khách sáo, đi vào chính đường ngồi xuống, khuôn mặt Tô Tô đỏ lên, chỉnh đốn trang phục thi lễ, lập tức nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Trong phòng khách chỉ còn lại hai người, Phó Vân Khinh khẽ nhíu mày, trên mặt toát ra vài phần ngưng trọng nói:
- Hôm nay đến đây, Phó mỗ đầu tiên muốn xin lỗi Tiêu Thần đạo hữu, ngày đó Chư Thành do tại hạ khống chế, tin tức của đạo hữu bị lộ, bất kể như thế nào tại hạ cũng có trách nhiệm không thể từ chối.
- Trở về Tổ thành 3 năm qua, ta âm thầm điều tra nghe ngóng, đã có một ít manh mối, chắc hẳn tiếp qua không lâu chân tướng sẽ được phơi bày rõ ràng, để cho tiểu nhân hèn hạ âm thầm ra tay kia trả một cái giá lớn.
Đang khi nói chuyện, trên mặt vị Nho đạo Thánh Tử này toát ra tí ti sát khí.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, nghe được lời ấy trong mắt lóe lên lệ mang, chắp tay mở miệng:
- Phó đạo hữu, việc này làm phiền rồi!
Bình luận