Dùng thân phận của Phó Vân Khinh điều tra việc này còn ba năm không có kết quả, nếu để cho Tiêu Thần tự mình động thủ, chỉ sợ càng thêm khó khăn, vô luận như thế nào, việc này xem như thiếu nhân tình của Phó Vân Khinh, cho nên lần này mở miệng, giọng điệu của Tiêu Thần có chút thành khẩn.
Phó Vân Khinh khoát tay nói:
- Tiêu Thần đạo hữu không cần đa tạ, việc này vốn là trách nhiệm của ta, hôm nay đến nhà một là xin lỗi, hai là báo cho đạo hữu việc này, hôm nay sự tình đã hoàn thành, tại hạ liền không tiếp tục quấy rầy nữa.
Nói điểm chỗ này, hắn thoáng dừng lại, ánh mắt hơi lộ ra phức tạp rơi vào trên người Tiêu Thần:
- Tuy tại hạ không thích hư danh, nhưng người trong Nhân tộc hậu bối có thể làm cho ta tâm phục khẩu phục, duy chỉ có Tiêu Thần đạo hữu, nếu như có cơ hội, sẽ mang rượu ngon tới, cùng đạo hữu đối ẩm, không biết Tiêu Thần đạo hữu định như thế nào?
Tiêu Thần nghe vậy cười cười:
- Cầu còn không được, nếu như đạo hữu muốn tới, Tiêu Thần nhất định cực kỳ hoan nghênh.
Hai người đối mặt mà cười, chắp tay nói.
Tiêu Thần đứng ở cửa sân, nhìn Nho đạo Thánh Tử khí tức chính trực kia bình thản rời đi, đáy mắt nhịn không được sinh ra vài phần thưởng thức.
Chiến trường tộc đàn, Phó Vân Khinh bởi vì hắn là tu sĩ Nhân tộc liền không chút do dự viện thủ. Sự tình Chư Thành, bản cùng hắn không có một chút liên quan, lại nguyện ý âm thầm điều tra nghe ngóng 3 năm, thay Tiêu Thần bắt được thế hệ âm thầm ra tay kia.
Chỉ là hai điểm này liền đủ để chứng minh, Phó Vân Khinh là người có thể kết giao!
Chân đạp Thủ gia dựng nên uy tín, cũng không thể một mặt như thế, kết giao thế lực Nhân tộc khắp nơi, dùng tốc độ nhanh nhất dung nhập trong đó, mới là phương thức vững chắc địa vị bản thân tốt nhất.
Việc này từ Phó Vân Khinh bắt đầu, tựa hồ là một lựa chọn không tệ.
Ngày thứ hai Đông Thịnh tỉnh lại, nghe được Thiết Thủ giảng thuật sự tình ngày đó, cảm xúc liền bành trướng, lập tức không để ý thương thế, gượng chống lấy đi vào trong phòng Tiêu Thần, kính cẩn dập đầu, bái tạ đại ân của sư tôn!
Sư tôn vì hắn có thể không tiếc tất cả, lực lay Thủ gia, Đông Thịnh không phải thế hệ vong ân phụ nghĩa, ngày sau nửa cái mạng này liền quy sư tôn, đợi ngày sau hắn kết thúc sự tình trong nội tâm, liền toàn tâm toàn ý đi theo sư tôn. Ngày sau nếu có tai kiếp, nguyện dùng mệnh bản thân, đổi lấy sư tôn không việc gì!
Ba ngày thời gian, thoáng cái liền qua, Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt, trong cơ thể hao tổn và một chút thương thế đều khôi phục, đôi mắt đen kịt, thần quang nội liễm, như tinh thần biển cả thâm bất khả trắc.
Đẩy cửa mà đi, đám người Đông Thịnh, Thiết Thủ kính cẩn đứng ở trong sân, Tô Tô xác định Tiêu Thần sẽ không rời đi, tuy không nỡ, lại chung quy không dám vi phạm gia gia triệu hoán, ước định ngày sau lại đến thăm hắn, lúc này mới rời đi.
- Sư tôn, 3 ngày tổng cộng thu được hơn trăm thiệp mời, thuộc hạ căn cứ trình độ trọng yếu bất đồng đã phân tốt, trong đó không thiếu 18 môn phiệt, 36 tông và 108 truyền thừa phe phái thế lực mời, người xem nên xử trí như thế nào.
Sắc mặt của Đông Thịnh hơi trắng, dù thương thế chưa khỏi hẳn, nhưng tinh thần lại tốt hơn rất nhiều, hiển nhiên ba năm này kinh nghiệm, để cho hắn thành thục trầm ổn hơn rất nhiều.
Tiêu Thần gật đầu, nhàn nhạt khoát tay nói:
- Biết rõ, nếu có thiệp mời đưa lên liền nhận lấy là được, không cần trả lời, ngày sau vi sư lại đến xử lý.
Đang khi nói chuyện, trên tay hắn chớp lên linh quang, lấy ra một ngọc giản, thoáng dùng sức bóp nát.
.........
Đồng Uyên chính là hộ vệ của nội điện Trưởng Lão điện, tu vi cường hoành đạt tới cấp độ Thiên Nhân Tam Cảnh, từ trước đến nay tâm cao khí ngạo, mặc dù bình thường tu sĩ tu vi tương đương tương kiến, cũng sẽ đối với hắn kính cẩn có thừa, thần sắc kính sợ.
Dù sao có thể tiến vào Trưởng Lão điện, bản thân là một loại vinh dự cực cao, tuyệt không phải thế hệ bình thường có thể vào, huống chi là nội điện! Nếu cơ duyên xảo hợp đạt được một vị Đại trưởng lão thưởng thức, nhất phi trùng thiên tuyệt đối không phải vọng tưởng.
Nhưng hôm nay phụng mệnh đến đây triệu hoán tu sĩ tới Trưởng Lão điện yết kiến, hắn lại thu liễm tất cả ngạo khí, trong đôi mắt ẩn ẩn có vẻ kính sợ.
Phải biết vị này chính là tồn tại gạt bỏ Huyễn Ma chi chủ, kinh sợ thối lui Thủ gia lão tổ, trong truyền thuyết bá đạo cường hoành, tư chất nghịch thiên, nếu như trêu chọc người này, bị hắn dưới sự giận dữ trực tiếp đánh giết, không phải oan uổng sao.
Hơn nữa mặc dù chết, chỉ sợ Trưởng Lão điện cũng sẽ không bởi vì việc này mà khó xử vị kia.
Đã nghĩ thông suốt điểm ấy, Đồng Uyên tự nhiên phải bảo trì cẩn thận, trong nội tâm âm thầm chửi bới tiểu đội trưởng giao việc này cho hắn đi làm, đáng chết, cái thằng kia nhất định là biết rõ Lan Hoa tiểu thư ở Xuân Lan viên thích hắn nhiều hơn một ít, cho nên cố ý gây hấn trả thù!
Hừ hừ! Nhất định là như vậy!
Chuyện này Đồng đại gia nhớ kỹ, tiểu tử ngươi chờ đó cho ta, đừng để ta nắm lấy cơ hội, nếu không nhất định sẽ cho ngươi đẹp mắt!
Trong nội tâm Đồng Uyên tức giận bất bình, sắp đến chỗ ở của vị kia, nào dám phi tới cửa trên cao nhìn xuống hô quát, sớm hạ độn quang, không để ý tu sĩ chung quanh bởi vì thấy rõ áo giáp trên người hắn toát ra khiếp sợ kính cẩn, bước nhanh đi tới trước cửa, ôm quyền xoay người, kính cẩn mở miệng:
- Không biết Tiêu Thần đại nhân có ở trong không? Tại hạ hộ vệ của Trưởng Lão nội điện Đồng Uyên, phụng lệnh tới đưa đại nhân tiến về Trưởng Lão điện.
Thanh âm bình tĩnh, nhưng vẻ kính sợ khiêm tốn lại cực kỳ rõ ràng. Dùng tu vi của hắn hoàn toàn có thể cùng Tiêu Thần ngang hàng luận giao, nhưng ngày đó tận mắt nhìn thấy hắn cùng với Thủ Vô Địch chiến một trận, dọa lùi Thủ gia lão tổ, Đồng Uyên cảm giác mình vẫn là kính cẩn một ít cho thỏa đáng.
Giờ phút này tu sĩ chung quanh đột nhiên hừ khẽ, khoe khoang cái gì chứ, không phải là một nội điện hộ vệ sao, còn không phải ngoan ngoãn chạy đến khu vực Đổng gia lộ của chúng ta cung kính mời người.
Thấy không, Tiêu phủ, Tiêu Thần đại nhân ở địa phương của chúng ta. Một cảm giác đắc ý không hiểu thấu sinh ra trong nội tâm các tu sị ở đây, giờ phút này lại lần nữa nhìn về phía Đồng Uyên, trong nội tâm thật không có kính sợ như ngày bình thường.
Cửa sân mở rộng, tu sĩ áo bào xanh cất bước đi ra, thản nhiên nói:
- Đi thôi.
Bình luận