Đạo (Dịch) – Chương 1452

Huynh đệ Thiết Thủ hiển nhiên cảm ứng được biến hóa trong giọng nói của Tiêu Thần, minh bạch từ hôm nay bắt đầu mình rốt cục xem như được đại nhân tán thành, từ nay về sau coi như là thân tín, trong nội tâm cuồng hỉ, nhưng sắc mặt kính sợ càng lớn.

Mấy người Thiết Thủ đứng dậy, chứng kiến bộ dáng của Đông Thịnh, trong nội tâm giận dữ, trên mặt lập tức vặn vẹo, nhe răng nói:

- Đại nhân, không biết là tên đui mù nào trêu chọc Đông Thịnh thiếu gia, huynh đệ chúng ta lập tức đi tìm bọn họ tâm sự!

- Dám khi dễ người Tiêu phủ chúng ta, thật sự là sống không kiên nhẫn!

Thằng này đang khi nói chuyện, sát khí đằng đằng, đầy người phỉ khí.

Tô Tô bất đắc dĩ trợn mắt nói:

- Đông nam thành, đại trạch cuối cùng của Đoan Mộc lộ, cửa ra vào đặt hai tượng đá Tam Mục Lôi Thú, chính là kẻ trêu chọc Tiêu phủ, bây giờ ngươi liền mang theo huynh đệ sau lưng đi thôi.

Thiết Thủ nghe vậy ho khan một hồi, hôm nay hắn chỉ biết đại nhân ra tay hung hăng dẫm nát Thủ gia dưới chân, lại không nghĩ rằng chuyện này ngọn nguồn rõ ràng là vì Đông Thịnh, mặt mũi tràn đầy ngượng ngùng, xấu hổ chà xát tay:

- Này… đại nhân đã ra tay đòi lại công đạo cho Đông Thịnh, chúng ta cũng không nên không thuận theo không buông tha đúng hay không? Miễn cho người ta nói Tiêu phủ chúng ta quá mức keo kiệt, không rộng lượng.

- Lần sau, lần sau có loại chuyện này, Thiết Thủ ta nhất định sẽ xông lên trước nhất, tuyệt đối không nhọc phiền đại nhân động thủ.

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, ho nhẹ một tiếng nói:

- Được rồi, có chuyện trở về rồi hãy nói, bổn tọa phải trước giúp Đông Thịnh ổn định thương thế.

Chung quanh có rất nhiều tu sĩ vây xem, trong ánh mắt có chút nghi hoặc.

Thiết Thủ phát giác được đại nhân không kiên nhẫn, âm thầm chửi bới một tiếng ngu xuẩn, vừa mới đạt được đại nhân tán thành liền chủ quan, một chút nhãn lực cũng không có, nếu như bởi vì sự kiện này đưa tới đại nhân bất mãn, hắn thật không có chỗ để khóc a, mặt mũi tràn đầy nịnh nọt cười làm lành, đá văng mấy huynh đệ sau lưng, khom người dẫn đường.

Tiêu Thần không để ý đến thằng này thủ đoạn ti tiện, mang theo Tô Tô tiến vào tiểu viện, đại môn đóng chặt, ngăn cản tất cả tu sĩ tìm tòi nghiên cứu.

- Đông nam thành, Đoan Mộc lộ? Cửa ra vào bầy đặt hai tượng đá Tam Mục Lôi Thú? Này… không phải Thủ gia sao?

Một tu sĩ đột nhiên mở miệng, tựa hồ nghĩ thông suốt một chuyện, thân thể không thể khống chế lạnh run.

Tiêu phủ, họ Tiêu, cùng Thủ gia phát sinh xung đột, sự tình tựa hồ đột nhiên trở nên trong sáng, vô số tu sĩ hít một hơi lãnh khí, ánh mắt nhìn Tiêu phủ, đột nhiên cảm giác ngực có áp lực, hô hấp cũng trở nên khó khăn !

Tiêu Thần!

Đây là nơi ở của Tiêu Thần đại nhân!

Ý niệm này tựa như tia chớp xỏ xuyên qua trong óc, để cho vô số tu sĩ cứng ngắc, cả phố không có một chút tiếng động phát ra.

....

Tô Tô ngồi ở trên ghế đá, ánh mắt một mực nhìn về phía một gian phòng, sợ nam tử hôm nay ngang trời xuất thế kia, lại lần nữa biến mất khỏi tầm mắt của nàng.

Ba năm thời gian, không có bất cứ tin tức gì của hắn, hơn một ngàn ngày đêm suy nghĩ, trong nội tâm Tô Tô rốt cục minh bạch một việc, có lẽ nàng đã tìm được người mình thích hơn nữa muốn phó thác, hơn nữa dùng biểu hiện của hắn, tuyệt đối có tư cách xứng đôi với nàng, chắc có lẽ gia gia sẽ không phản đối.

Bất quá trước mắt còn có một vấn đề rất trọng yếu, Tô Tô không biết hắn có ưa thích nàng, hơn nữa nguyện ý tiếp nhận nàng hay không.

Ý niệm trong đầu nàng liên tục bốc lên, một cảm giác lo được lo mất quanh quẩn ở trong lòng, làm cho nàng có chút nhíu mày, làm cho người ta sinh thương tiếc.

Thiết Thủ mặt mũi tràn đầy nghiêm túc nhìn bảy huynh đệ ở trước mặt, dưới chân đi tới đi lui, mày nhíu lại, một bộ lo lắng, 7 thủ hạ liếc nhau, mắt có khó hiểu, thầm nghĩ lão đại đây là sao vậy, đại nhân bình yên trở lại là đại hảo sự, tại sao hắn lại có bộ dạng này.

Một lát sau, Thiết Thủ dừng bước lại, sắc mặt càng thêm âm trầm:

- Ngơ ngác ngây ngốc nhìn ta làm gì vậy, không thấy ta đang vì địa vị của chúng ta mà phát sầu sao, những gia hỏa không có đầu óc này, tương lai có thể nào lấy được niềm vui của đại nhân.

- Chẳng lẽ sự tình hôm nay các ngươi không thấy được, đại nhân trở lại, trở nên càng cường đại hơn, đánh Thủ Vô Địch kêu cha gọi mẹ không có thương lượng, Thủ lão quái một đầu mồ hôi lạnh không đánh mà lui, đây là địa vị gì?

Thiết Thủ mặt mũi tràn đầy tự hào kiêu ngạo, đột nhiên đề cao âm điệu, lại hết lần này tới lần khác muốn đè thấp một ít, để tránh quấy nhiễu đại nhân, thế cho nên thanh âm lộ ra có chút quái dị:

- Thiên Nhân Ngũ Cảnh, tộc đàn đỉnh phong, tồn tại hàng đầu trong cả Nhân tộc chúng ta.

Bất quá nói xong câu này, hắn đột nhiên nhụt chí, trên mặt bất an nôn nóng nặng thêm vài phần:

- Hiểu chưa, các ngươi những ngu ngốc này, dùng thân phận của đại nhân, tu sĩ Thiên Nhân cảnh khóc hô hào đến đầu nhập vào cũng không biết có bao nhiêu, chỉ bằng chút tu vi ấy của chúng ta, cho dù đại nhân nhớ tình bạn cũ giữ lại chúng ta, chẳng lẽ các ngươi cam tâm bị người thay thế vị trí hiện tại, sau đó một cước đạp đến địa phương không biết sao.

Đám thủ hạ của Thiết Thủ rốt cục kịp phản ứng, lúc này trên trán sinh ra một tầng mồ hôi, lão đại không hỗ là lão đại, quả nhiên nghĩ lâu dài hơn bọn hắn, bọn hắn khó khăn lắm mới được đại nhân thừa nhận, sao cam tâm bị người đá đi.

Hơn nữa trọng yếu nhất ở chỗ, ngày sau đại nhân tất nhiên sẽ thành tồn tại đỉnh phong của Nhân tộc, đi theo ở bên người đại nhân, bọn hắn tự nhiên cũng sẽ nước lên thì thuyền lên, ngày sau tiền đồ càng bất khả hạn lượng. Loại cơ hội này, đánh chết cũng không thể để cho chạy ah.

- Lão đại, bọn ta minh bạch, ngươi nói làm sao bây giờ!

Bảy nam tử mặt mũi tràn đầy ngưng trọng, sát khí đằng đằng.

Thiết Thủ nhãn châu xoay động, đắc ý nói:

- Lão đại ta tự nhiên là có chủ ý, đưa lỗ tai tới, nghe ta bàn giao một phen.

- Đại nhân nhìn như lạnh lùng, nhưng lại rất nhớ tình cũ, chỉ cần chúng ta biểu hiện cố gắng một ít, đại nhân nhất định nguyện ý cho ta và các ngươi cơ hội.

Thiết Thủ nói nhỏ một hồi, 7 tên thủ hạ liên tục gật đầu, bốc thăm tuyển ra một gia hỏa đi làm, sau một trận an ủi mới khiến cho hắn nhận mệnh.

Nhìn xem trong tay tràn đầy một hộp tinh thần sa châm, trong nội tâm Thiết Thủ cảm thán:

- Vì cuộc sống hạnh phúc ngày sau của chúng ta, huynh đệ ngươi một đường đi tốt, bọn ta sẽ rất nhớ ngươi a.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...