Đạo (Dịch) – Chương 1408

Thủ Vô Địch khoanh chân ngồi ở trong mật thất tu luyện, khôi phục bản thân hao tổn, lúc trước nghênh chiến Tư Ma, hắn bị ép nuốt đan kích phát lực lượng đã có thu hoạch ngoài ý muốn, Lôi Đình thần thông đạt tới bình cảnh, ở dưới cơ duyên phá vỡ gông cùm xiềng xích, giờ phút này dĩ nhiên đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới.

Cách mục tiêu cao nhất trong lòng hắn, cũng không quá đáng là một bước.

Bản Nguyên!

Lôi đạo Bản Nguyên!

Tiên Thiên Lôi Đình thể, vô số bảo vật tài bồi, bản thân khắc khổ tu luyện, rốt cục để cho hắn đụng chạm đến biên giới Bản Nguyên, dựa theo trạng thái hôm nay, tối đa ngàn năm, hắn nhất định có thể đạt được một tia Lôi Đình Bản Nguyên, đến lúc đó sẽ trở thành tu sĩ Bản Nguyên, thực lực tăng vọt, được tộc đàn coi trọng.

Đến lúc đó vô luận Phó Vân Khinh hay Tư Ma kia, đều không phải địch thủ của hắn. Cho nên, sau khi đi vào Chư Thành, hắn liền trực tiếp bế quan, toàn lực trùng kích Bản Nguyên cảnh giới.

Bất quá hiện tại, Thủ Vô Địch lại đột nhiên mở hai mắt, trong mắt có vài phần lãnh đạm, nếu không phải phế vật kia bối cảnh rất mạnh, mình há sẽ coi trọng, thậm chí ban thưởng lôi châu dung nhập Lôi Giao chi hồn, nó có thể bộc phát ra một kích của Thiên Nhân Tam Cảnh, cùng hắn ra tay không kém bao nhiêu.

Hôm nay vận dụng lôi châu, chắc hẳn phế vật này lại trêu chọc phiền toái, bất quá hiện tại chắc hẳn đã giải quyết.

Một kích của Thiên Nhân Tam Cảnh, đủ để giải quyết bất cứ vấn đề gì.

Thủ Vô Địch thoáng chần chờ, vẫn cho rằng không cần hiện thân, trước mắt bế quan tu luyện mới là sự tình hàng đầu. Nhưng một khắc sau, sắc mặt người này đại biến, thầm nghĩ một tiếng không tốt, đứng dậy trực tiếp xé rách không gian rời đi.

Trên Yên Ba hồ, nhìn thân ảnh bị Lôi Đình bao bọc tàn sát bừa bãi kia, Di Thần Tuyền hung hăng cười nói:

- Ha ha ha ha! Đắc tội bản thiếu gia, mặc dù ngươi là tu sĩ có chiến lực Thiên Nhân cảnh lại có thể thế nào, như cũ là kết cục hẳn phải vẫn lạc!

- Về sau ai dám đối nghịch bản thiếu gia, là kết cục như vậy!

Cảm ứng đến Lôi Đình kia phát ra uy áp, vô số tu sĩ sắc mặt trắng bệch, trong mắt toát ra vài phần thương cảm, đường đường một gã cường giả Thiên Nhân cảnh, lại vẫn lạc như vậy, thật sự là đáng tiếc.

Nhưng vào lúc này, một thanh âm lạnh như băng từ trong Lôi Đình kia phát ra, áp qua Lôi Đình chi âm, rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người.

- Chỉ là thủ đoạn này, còn không tổn thương được bổn tọa.

Thanh âm chưa dứt, lực lượng trong Lôi Đình cấp tốc suy yếu, bất quá mấy tức, đã biến mất không thấy gì nữa, như bị người thôn phệ luyện hóa .

Tiêu Thần hư không mà đứng, áo bào xanh như trước, căn bản chưa từng bị một chút tổn thương, nhưng hàn ý trong đôi mắt lại rất nặng, chân đạp hư không, từng bước đi về phía trước.

Sắc mặt của Di Thần Tuyền bỗng nhiên trắng bệch, nhìn đôi mắt lạnh như băng không một chút độ ấm của Tiêu Thần, một cảm giác sợ hãi khó có thể áp chế hiện ra ở trong lòng hắn.

Người này muốn giết mình!

- Dừng lại! Ngươi muốn làm gì, chẳng lẽ ngươi không biết ta là tu sĩ Di gia, nếu như ngươi dám can đảm tổn thương ta một đầu ngón tay, ngày sau tất sẽ gặp phải đuổi giết vô tận, chỉ có kết cục vẫn lạc!

- Ngươi không thể đụng đến ta!

Sắc mặt của Tiêu Thần lạnh lùng, bất vi sở động, giờ phút này nhàn nhạt mở miệng nói:

- Di gia là vật gì, bổn tọa không biết, nhưng thương thế của đệ tử bổn tọa, là rõ ràng trước mắt, nhất định phải trả giá xứng đáng.

Đùng!

Đùng!

Đang khi nói chuyện, một đoàn lôi châu hội tụ ở trong tay hắn, lôi quang lập loè, tản ra khí tức hủy diệt vô tận.

- Bổn tọa cho ngươi một cơ hội sống, lôi châu này là ngươi phát ra, hôm nay bổn tọa nguyên vật hoàn trả, nếu như ngươi có thể chống đỡ được thì chuyện hôm nay thôi, nếu không liền chết!

- Vị đạo hữu này nên cân nhắc trước khi hành động, nếu không đại họa lâm đầu, hối hận thì đã muộn!

Lúc Tiêu Thần muốn ra tay, một khí tức trùng thiên lập tức bộc phát, gào thét thẳng đến nơi này, người chưa đến, âm thanh tới trước.

- Thủ sư huynh cứu ta!

Mặt mũi của Di Thần Tuyền tràn đầy hoảng sợ, giờ phút này như đột nhiên bắt lấy một cây cỏ cứu mạng, ngửa đầu hô.

Nhưng sau một khắc, hắn đã tuyệt vọng, tu sĩ áo bào xanh này rõ ràng nghe được Thủ sư huynh nói, lại không có ý tứ thu tay lại, lôi châu bay ra, đánh thẳng tới hắn. Dùng tu vi của hắn, ở dưới lôi châu, lập tức sẽ hình thần câu diệt, tan thành mây khói!

- Đáng chết!

Xa xa Thủ Vô Địch thấy thế sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, tốc độ của hắn mau nữa, cũng cần một tức thời gian mới có thể tới, đến lúc đó chỉ sợ Di Thần Tuyền đã thân hóa tro bụi. Tuy nội tâm xem thường phế vật này, nhưng bối cảnh sau lưng người này, lại để Thủ gia bọn hắn vô cùng kiêng kị. Nếu như người này bị giết chết ở bên cạnh hắn, bất luận như thế nào, thế tất sẽ bị Di gia giận chó đánh mèo, điểm ấy hắn tuyệt đối không hi vọng chứng kiến.

- Lôi giáp!

Trong tiếng gầm nhẹ, trong tay người này xuất hiện một bộ khôi giáp do Lôi Đình thuần túy tạo thành, trên tay dùng sức, trực tiếp bóp nát, dương tay điểm về phía Di Thần Tuyền.

Nháy mắt sau đó, bên ngoài cơ thể Di Thần Tuyền đột nhiên có lôi quang đại tác, một bộ hư ảnh lôi giáp hiển hiện, thủ hộ hắn ở trong đó.

Oanh!

Lôi châu rơi xuống, hư ảnh lôi giáp kia run rẩy kịch liệt, chống đỡ hơn chín thành lực lượng hủy diệt, nhưng chỉ sót lại hơn nửa thành lực lượng kia, cũng làm cho Di Thần Tuyền kêu thảm, thân thể tổn hại, thất khiếu chảy ra máu tươi, hiển nhiên thụ thương rất nặng.

Có chút trì hoãn này, Thủ Vô Địch cưỡng ép xé rách không gian xuất hiện ở bên cạnh hắn, một chưởng rơi xuống, xua tán lực lượng Lôi Đình trong cơ thể hắn, trái tim căng cứng lúc này mới chậm rãi thả lỏng.

May mắn, trong tay hắn có bí bảo này, mới có thể cứu Di Thần Tuyền, hôm nay tuy bị thương không nhẹ, lại không có nguy hiểm đến tính mạng.

- Thủ sư huynh, giết chết hắn! Giết chết hắn cho ta!

- Ta muốn hắn chết!

Ở Quỷ Môn quan chuyển một vòng, chưa bao giờ Di Thần Tuyền gần tử vong như thế, hoảng sợ vô tận gần như đánh tan tâm thần của hắn, hôm nay phục hồi tinh thần lại, lập tức khàn giọng gào thét, phát tiết lấy cảm xúc trong nội tâm.

Chưa từng có người để cho hắn ăn loại thiệt hòi này, bất luận là ai, hắn đều phải chết!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...