Đạo (Dịch) – Chương 1409

Rống!

Trong miệng Lôi Thần hư ảnh phát ra tiếng gào thét thứ hai, Sắc mặt của Thủ Vô Địch trắng bệch, thần thông của hắn biến ảo sinh ra Lôi Thần hư ảnh, giờ phút này thống khổ gào rú, thân ảnh ầm ầm nghiền nát, hóa thành lực lượng Lôi Đình vô tận, dung nhập vào Lôi Thần hư ảnh của Tiêu Thần, khiến cho Lôi Thần hư ảnh này càng thêm ngưng thực, hình thể càng tăng vọt đến 1200 trượng, uy áp càng lớn!

Thần thông bị thôn phệ, dưới khí cơ dẫn dắt, Thủ Vô Địch đã bị thương không nhẹ, không áp chế nổi khí huyết sôi trào trong lồng ngực nữa, phun ra một ngụm máu tươi, trên mặt không chút huyết sắc.

Bại!

Đối mặt một tu sĩ không có danh tiếng gì, rõ ràng có thể ở phương diện Lôi đạo thần thông gắt gao áp chế hắn, dùng ưu thế tuyệt đối đánh bại hắn!

Kiêu ngạo của Thủ Vô Địch, bị đánh nát, tùy ý chà đạp.

Thương thế thân thể chỉ là việc nhỏ, nhưng tâm thần trùng kích bị thương lại không cách nào đền bù!

Cả Chư Thành, giờ phút này triệt để yên tĩnh.

Vô số tu sĩ trừng lớn, cho đến giờ phút này như trước không thể tin được, ở trong Nhân tộc, rõ ràng còn có tu sĩ có thể dựa vào Lôi Đình thần thông, sinh sinh đánh bại Cuồng Lôi Thần Thủ Vô Địch, một màn trước mắt để cho bọn hắn mở rộng tầm mắt, trong nội tâm sinh ra kính sợ vô tận.

Thân thể của Thủ Vô Địch run rẩy kịch liệt, từng đạo khí tức điên cuồng từ trong cơ thể hắn tán phát ra, vô cùng bạo ngược, tràn ngập hủy diệt.

Chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt người này triệt để hóa thành huyết sắc, đỏ thẫm, làm cho ánh mắt người rơi xuống, liền nhịn không được lạnh mình, trái tim băng giá!

- Bổn tọa tuyệt đối sẽ không bại, tuyệt đối sẽ không!

- Ta muốn ngươi chết! Đi chết!

Yết hầu run run, phát ra tiếng gầm nhẹ, giờ phút này Thủ Vô Địch không còn một chút phong phạm như trước kia, mà như một con dã thú, trong đầu chỉ còn lại có giết chóc.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, lòng dạ Thủ Vô Địch hẹp như thế, hôm nay bị mình dùng xu thế dễ như trở bàn tay đánh tan hắn, trọng thương tâm thần người này, nếu như hắn không cách nào đi ra bóng mờ thất bại, từ nay về sau tu vi nhất định sẽ dừng lại không tiến.

Rơi vào loại kết cục này, Tiêu Thần đã không muốn tiếp tục dây dưa với hắn.

Bước chân đạp mạnh, Lôi Thần hư ảnh gầm nhẹ, sau đó thân ảnh trực tiếp tán loạn, hóa thành Lôi Đình đầy trời, biến mất ở trong hư vô vô tận.

Tiêu Thần quay người, cất bước đi về phía trước.

Trận chiến này chấm dứt, vô luận là quá trình giao chiến hay kết quả, đều vượt quá tất cả tu sĩ dự kiến.

Tu sĩ áo bào xanh ra tay, dùng chiến lực áp đảo, sinh sinh đánh tan Thủ Vô Địch!

Việc này, chắc chắn trong thời gian thật ngắn sẽ truyền khắp cả Nhân tộc, vô số ánh mắt hội tụ đến, nhìn về phía tu sĩ cất bước đi về phía trước kia, kính sợ phát ra từ đáy lòng.

Bất quá đúng lúc này, lại có tình huống ngoài ý muốn nổi lên.

Thế cục hôm nay mọi người đều thấy rõ ràng, Thủ Vô Địch này ở vào hạ phong tuyệt đối, người ta đã tha hắn một lần mà không đuổi tận giết tuyệt, hắn rõ ràng còn muốn âm thầm đánh lén, thật sự là không biết xấu hổ!

Rất nhiều tu sĩ kinh hô, đáy mắt đen kịt của Tiêu Thần bỗng nhiên hiện lên vài phần hàn ý, hành vi của Thủ Vô Địch như thế, dĩ nhiên để cho trong lòng hắn động sát cơ!

Mà cùng lúc đó, trong trà lâu, sắc mặt của Phó Vân Khinh đại biến, bước chân phóng ra, trực tiếp xé rách không gian rời đi.

Bỗng nhiên quay người, nhìn về phía Lôi đạo chiến thể tản ra khí tức cuồng bạo kia, Tiêu Thần mặt không biểu tình, bỗng nhiên điểm ra một ngón tay.

- Bại!

Một chữ này, là Tiêu Thần hô, càng là hắn khống chế Lôi chi bản nguyên, dùng thân phận Lôi Đình Chưởng Khống Giả phát ra, Lôi Đình thế gian, tất cả đều bị hắn điều khiển, không ai dám không theo.

Một chữ rơi xuống, Lôi đạo chiến thể của Thủ Vô Địch bỗng nhiên đình trệ, miệng rú thảm, Lôi Đình không bị khống chế sụp đổ, thần thông cắn trả, khiến cho người này lập tức trọng thương.

Ở trong lúc Lôi Đình sụp đổ, thân ảnh của Thủ Vô Địch bay xa, mũi miệng chảy ra máu tươi.

Trong đáy mắt Tiêu Thần lành lạnh, bước chân phóng ra, thân ảnh xuyên thấu không gian vô tận, một chưởng nhấn tới, muốn diệt sát người này.

Nhưng vào lúc này, không gian bị cưỡng ép xé rách, thân ảnh của Phó Vân Khinh từ đó xuất hiện, sắc mặt hoảng loạn nói:

- Xin Tiêu Thần đạo hữu dừng tay, chuyện ngày đó xác thực là Thủ đạo hữu không đúng, nhưng hôm nay ngươi đã cho hắn trả một cái giá lớn.

- Nếu chém giết hắn, dùng lực lượng của Thủ gia, ngày sau đạo hữu ở trong Nhân tộc tất sẽ có rất nhiều đại địch, không bằng cứ như vậy dừng tay, còn có thể lưu lại chỗ trống hòa hoãn.

Bất kể như thế nào, hắn tuyệt đối không thể ngồi xem Tiêu Thần chém giết Thủ Vô Địch, nếu không chuyện hôm nay tất nhiên sẽ dẫn phát rung chuyển rất lớn.

Tiêu Thần!

Ở trong Chư Thành, vô số tu sĩ nghe cái tên này, sắc mặt bỗng nhiên ngẩn ngơ, lập tức toát ra lửa nóng vô tận!

Nguyên lai hắn là Tiêu Thần!

Lần này tộc đàn thí luyện, Nhân tộc mấy bận lọt vào dị tộc chèn ép, nhưng Tiêu Thần ngang trời xuất thế, ủng hộ Nhân tộc, hai lần ra tay bảo vệ uy danh của Nhân tộc, ở trong nội tâm vô số tu sĩ lưu lại ấn tượng khắc sâu. Trận chiến trăm năm trước, sinh sinh chém giết mấy tên thiên kiêu của dị tộc, bức lui Ma tộc Tư Ma, uy danh của hắn ở trong nội tâm tu sĩ Nhân tộc, đã đạt tới độ cao trước đó chưa từng có, không người nào có thể thay thế.

Khó trách có chiến lực này, có thể dễ như trở bàn tay đánh tan Thủ Vô Địch, vốn trong lòng mọi người còn có chút kinh nghi, nhưng giờ phút này đã rõ ràng.

Nếu Tiêu Thần ra tay, cục diện trước mắt, cũng bình thường.

Đối với sự tình Tiêu Thần cùng Thủ Vô Địch kết thù kết oán, số lượng tu sĩ biết được cũng không ít, dù sao lúc trước đại chiến sau đấu giá hội, số lượng tu sĩ vây xem cũng không ít, có lẽ tu sĩ Nhân tộc còn có chút cố kỵ không dám trắng trợn tuyên dương, nhưng cường giả dị tộc lại không cố kỵ chút nào.

Thủ Vô Địch như ra lệnh Tiêu Thần giúp hắn ngăn địch, bị cự tuyệt lại không để ý đồng tộc chi nghị, trực tiếp gọi phá thân phận chân thật của hắn, lúc này mới đưa tới thiên kiêu dị tộc vây giết. Nếu không phải Tiêu Thần cường hoành, chỉ sợ hôm nay đã vẫn lạc.

Nguyên lai người ta vốn chỉ muốn hảo hảo giáo huấn ngươi một phen, đáng thương Thủ Vô Địch này còn bày tư thái, hôm nay chỉ đổi lấy nhục nhã hơn nữa mà thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...