Đạo (Dịch) – Chương 1407

Trong lúc đó, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, đáy mắt toát ra vài phần sát khí, bước chân đạp rơi, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

.........

Chư Thành, bên một hồ nước.

Với tư cách đại tu sĩ, ở trong thành trì mở ra một hồ nước phương viên mấy trăm dặm cũng không phải việc khó, hồ nước mát lạnh, có cá bơi lội, ven bờ cây liễu lả lướt, hoa thuyền nhộn nhịp, quả nhiên là một nơi vui vẻ tốt.

Hôm nay, ở trên một thuyền hoa nào đó, đột nhiên truyền ra một tiếng vang thật lớn, lập tức có vô số cấm chế hiện lên, nương theo thanh âm kinh hô của các nữ nhân.

Mấy tên tu sĩ bị đánh bay ra, thân ảnh bất ổn bay ngược mấy trăm trượng mới dừng lại, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên thụ thương không nhẹ.

- Đông Thịnh lão đệ, ngươi ngàn vạn lần không thể gặp chuyện không may, nếu không mà nói, cho dù ta chết cũng không cách nào bàn giao với đại nhân ah.

Khóe miệng của Hung Thần đạo nhân tràn huyết, giờ phút này trên tay ôm lấy Đông Thịnh, nam tử hung thần ác sát kia, giờ phút này con mắt lại đỏ bừng.

Vừa rồi một kích kia, tuyệt đối là thủ đoạn công kích của Thiên Nhân Tam Cảnh, nói rõ là muốn chém giết hắn và huynh đệ ở sau lưng, nếu không phải Đông Thịnh ở thời khắc nguy cấp thay hắn chống đỡ, chỉ sợ huynh đệ bọn họ đã sớm vẫn lạc.

- Khục! Khục!

Sắc mặt của Đông Thịnh trắng bệch, trong miệng mũi chảy ra máu tươi, khí tức cực kỳ suy yếu, nếu không phải Thiên Bì Ngưu Giáp hộ thể, chỉ sợ giờ phút này hắn sớm đã chết đi:

- Hắc đại ca, ngươi yên tâm, ta còn chưa chết.

- Ta đã bóp nát ngọc giản mà sư tôn đại nhân cho, lão nhân gia ngài rất nhanh sẽ đến.

Hung Thần đạo nhân liên tục gật đầu, giờ phút này không kịp nhiều lời, từ trong thuyền hoa kia, lại có mấy đạo thân ảnh bay ra, trong đó có một gã tu sĩ nhỏ gầy trong mắt lóe ra thần sắc tàn nhẫn dữ tợn, lạnh giọng nói:

- Hung Thần đạo nhân, không nghĩ tới hôm nay ta và các ngươi lại gặp nhau, hắc hắc, như thế liền bớt đi không ít phiền toái, hôm nay liền thanh toán hết nợ nần a.

- Các ngươi, đều phải chết!

Thanh âm oán độc, hiển nhiên người này cùng hắn có thù hận sâu đậm.

- Âm Tập, Đông Thịnh lão đệ với ngươi không cừu không oán, hôm nay có thù ngươi cứ ra tay với huynh đệ chúng ta, không nên kéo hắn vào.

- Không sợ nói cho ngươi biết, sư tôn của Đông Thịnh lão đệ tuyệt đối là tồn tại ngươi chọc không nổi, nếu như ngươi tổn thương đến hắn, hôm nay mơ tưởng còn sống rời đi!

Hung Thần đạo nhân mở miệng, sát khí đằng đằng.

Âm Tập nghe vậy sắc mặt biến đổi, thần sắc lập loè, người này có thể sống đến bây giờ tự nhiên không phải thế hệ ngu xuẩn, tuy tu vi của tiểu gia hỏa này yếu đến đáng thương, nhưng vừa rồi nhận một kích của thiếu gia rõ ràng không chết, hiển nhiên trên người có bảo vật.

Xem ra, Hung Thần đạo nhân này nói cũng không phải không có lý.

Người này đang muốn đáp ứng, để tránh trêu chọc phiền toái, không nghĩ tới trong thuyền hoa lại truyền ra một thanh âm đạm mạc:

- Âm Tập, bổn công tử đối với bảo vật trên người tiểu tử kia có chút hứng thú, giết hắn mang tới cho ta.

Âm Tập nghe vậy kính cẩn đồng ý, xoay người lại, trong mắt đã hung mang lập loè:

- Thiếu gia mở miệng, chẳng lẽ các ngươi còn không nghe thấy, cùng một chỗ giết cho ta.

Người này phất tay, mấy tên tu sĩ bên người dữ tợn cười một tiếng, linh quang lập lòe, muốn ra tay.

Hung Thần đạo nhân căng thẳng, nhưng vào lúc này, lại đột nhiên có một thanh âm nhàn nhạt truyền đến:

- Bổn tọa ngược lại muốn nhìn, hôm nay là ai đến lấy tánh mạng của đệ tử ta.

Thanh âm chưa dứt, một tu sĩ áo bào xanh trực tiếp xé rách không gian xuất hiện.

Ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào trên người Đông Thịnh, sát khí ở trong đáy mắt lập tức càng thêm nồng đậm, quay đầu nhìn về phía tu sĩ đánh tới kia, bỗng nhiên quát khẽ:

- Cút!

Một chữ ra, không có thần thông gì, nhưng tu sĩ đánh tới kia lại như gặp phải trọng kích, rú thảm, thân thể sụp đổ, nguyên thần trọng thương, hốt hoảng bỏ chạy vào trong thuyền hoa.

Đồng tử của Âm Tập co rút lại, toát ra hoảng sợ vô tận, sắc mặt trắng bệch, quay người bỏ chạy, nhưng lúc này Tiêu Thần đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn, đáy mắt lóe lên lệ mang, ống tay áo vung lên, trong hư không có lực đạo vô tận xuất hiện, như cối xay, bao bọc hắn ở trong đó, hung hăng nghiền một cái, khiến cho thân thể của người này sụp đổ, nguyên thần tán loạn.

Sóng trên mặt hồ, giờ phút này bỗng nhiên yên tĩnh, vô số ánh mắt hội tụ đến, tất cả đều lộ ra khiếp sợ.

Tiêu Thần dùng thủ đoạn tàn nhẫn chấn nhiếp toàn trường, giờ phút này quay người, một bước xuất hiện ở bên cạnh Đông Thịnh, mày nhíu càng chặt, sắc mặt âm trầm, đặt tay lên người hắn, bức ra toàn bộ Lôi Đình chi uy ở trong cơ thể hắn, hóa thành một lôi châu.

Từ trong lôi châu này, hắn cảm nhận được một cổ khí tức quen thuộc, sắc mặt càng thêm khó coi.

- Sư tôn, đệ tử để ngài mất mặt, xin sư tôn trách phạt.

Lôi châu bị bức ra, Đông Thịnh không có nguy hiểm đến tính mạng, giờ phút này giãy dụa đứng dậy dập đầu, tràn đầy áy náy.

Tiêu Thần chứng kiến màn này, hàn ý trong nội tâm càng mạnh, bỗng nhiên quay người, nhìn về phía thuyền hoa kia, đột nhiên đập rơi một chưởng.

Oanh!

Cái hoa thuyền kia bố trí vô số cấm chế, phòng ngự có thể so với Đạo khí bình thường, ở dưới một chưởng này lại không có một chút năng lực ngăn cản, trực tiếp nghiền nát, hóa thành mảnh vụn kích xạ đầy trời, lộ ra một tu sĩ trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt, tu vi Độ Kiếp trung kỳ, giờ phút này lại cực kỳ trấn định, đối mặt thủ hạ tử thương thảm trọng, rõ ràng không toát ra chút hoảng sợ nào.

- Có đảm lượng, đã thật lâu không có người dám can đảm vô lễ với bản thiếu như thế.

- Chiến lực Thiên Nhân cảnh, xác thực cường đại, nhưng trêu chọc bản thiếu gia, cũng như trước phải chết!

Sau khi nói xong, mặt mũi của tu sĩ trẻ tuổi này đã tràn đầy dữ tợn, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một viên châu đen nhánh, dương tay đánh tới Tiêu Thần. Nhe răng cười, trong lòng người này tin tưởng, có bảo vật của Thủ sư huynh ban cho, tu sĩ áo bào xanh này hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Viên châu màu đen bay ra, lập tức vỡ vụn hóa thành Lôi Giao hư ảnh, lóe lên, liền vượt qua không gian vô tận.

Oanh!

Lôi Giao rơi xuống, trực tiếp bao bọc thân ảnh của Tiêu Thần vào trong đó, khí tức Lôi Đình điên cuồng bộc phát ra, thanh thế to lớn, lập tức hấp dẫn vô số tu sĩ trong Chư Thành khiếp sợ, cổ khí tức này, đã đạt tới cấp độ Thiên Nhân Tam Cảnh!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...