Đạo (Dịch) – Chương 1406

- Về phần chuyện kia có phải sư tôn động thủ hay không, trong mắt của ta căn bản không có bất kỳ dị nghị. Thanh danh của sư tôn, sớm đã vang vọng Linh giới, nếu như sự tình kia là lão nhân gia ngài làm, cũng chỉ là dệt hoa trên gấm. Cho dù không phải, chẳng lẽ ngươi cho rằng tu sĩ kia, sẽ là đối thủ của sư tôn sao?

Nói xong, Đông Thịnh trực tiếp nhắm mắt, lại lần nữa bắt đầu luyện hóa dược lực trong cơ thể.

Bái nhập sư tôn môn hạ, hắn mới biết được cái gì gọi là tu luyện!

Đây quả thực là dùng đan dược chồng chất ah, có đầy đủ linh đan, cho dù phẩm chất linh căn của hắn thấp lại có thể thế nào, tu vi đồng dạng có thể cấp tốc tăng lên, tuyệt đối không kém những cái gọi là thiên tài kia.

Loại gặp gỡ này, trước kia căn bản là sự tình nghĩ cũng không dám nghĩ, nên hắn mới có thể càng thêm quý trọng cơ hội trước mắt.

Hung Thần đạo nhân gật đầu, ánh mắt lập tức quái dị liếc nhìn Đông Thịnh nói:

- Bái nhập môn hạ của Tiêu Thần tiền bối, quả nhiên tầm mắt liền bất đồng, khẩu khí cũng cao dọa người a.

Bảy tên Đại Hán sau lưng hắn nghe vậy đều liên tục gật đầu.

Mùi dấm tràn ngập trong không khí.

Bất quá đúng lúc này, Tiêu Thần đột nhiên mở hai mắt ra, thản nhiên nói:

- Sắp đến Chư Thành, các ngươi chú ý, ta muốn thu hồi pháp bảo.

Bọn người Đông Thịnh, Hung Thần đạo nhân kính cẩn đồng ý.

Bá!

Linh quang lóe lên, Yên Vân Thoa hóa thành cỡ ngón cái, rơi vào trong tay Tiêu Thần, mấy người khống chế độn quang hư không mà đứng.

Cách nơi này hơn 5000 dặm, là Chư Thành. Tuy không gần, nhưng ở chỗ này đã có thể mơ hồ chứng kiến hình dáng thành trì kia, đủ biết thành này rất lớn.

Tiêu Thần thoáng suy nghĩ, ý niệm khẽ nhúc nhích, diện mạo của hắn lập tức xuất hiện biến hóa rất nhỏ, thản nhiên nói:

- Đi thôi.

Bước ra một bước, thân ảnh bao bọc ở trong độn quang, gào thét đi về phía trước.

Bọn người Hung Thần đạo nhân và Đông Thịnh vội vàng đuổi kịp.

Hôm nay ngàn năm chi kỳ của tộc đàn thí luyện đã sắp kết thúc, tu sĩ các tộc rất có ăn ý đình chỉ săn giết, mà cả đàn cả lũ đuổi về điểm tập kết của tộc đàn mình, ngày tộc đàn thí luyện chính thức chấm dứt, sẽ có cường giả trong tộc thi triển đại thần thông, mở ra truyền tống mang các tu sĩ về lãnh địa của tộc đàn.

5000 dặm, đối với tu sĩ mà nói không coi là cái gì, một lát liền có thể xuyên qua.

Khi cách cửa thành ngoài trăm dặm, Tiêu Thần dẫn đầu hạ độn quang xuống, mấy người rơi trên mặt đất, cùng tu sĩ chung quanh đi vào cửa thành.

Tục truyền, cả Chư Thành là một bảo vật cường đại, có được uy áp của bản thân, chỉ có thiên kiêu Thiên Nhân Tam Cảnh của tộc đàn mới có thể không bị trấn áp, có thể trực tiếp bay vào trong thành, nếu không phải hạ độn quang, đi bộ về phía trước.

Bọn người Tiêu Thần dung nhập vào trong dòng người, cả địa bàn Độc Giác Tộc, Nhân tộc tổng cộng bố trí xuống 7 điểm tập kết, sớm đã công bố ở hơn mười năm trước, để các tu sĩ căn cứ tình huống bản thân lựa chọn điểm tập kết gần nhất.

Cất bước mà đi, ánh mắt của Tiêu Thần nhìn về phía Chư Thành, trong mắt toát ra vài phần tán thán.

Thành trì này có lẽ tu sĩ bình thường nhìn không ra sâu cạn, nhưng trong mắt hắn, lại do vô số trận pháp tạo thành, có thể tổ hợp hóa thành một thành trì, cũng có thể phân giải ra sử dụng, mặc dù một vài bộ phận tổn hại, cũng sẽ không tạo thành trở ngại đối với cả trận pháp vận chuyển.

Tốt một cái Chư Thành, cả thành trì là một kiện pháp bảo, phẩm giai ít nhất cũng là Thông Thiên Linh Bảo đỉnh cấp! Tu sĩ có thể luyện chế loại bảo vật này, tuyệt đối không phải hạng người bình thường.

Trước khi vào thành, trải qua công nhận thân phận, để tránh dị tộc xâm nhập, khiến cho phiền toái.

- Sư tôn, mời ngài!

Đông Thịnh kính cẩn kéo ra chỗ ngồi cho Tiêu Thần:

- Ngài đợi một chút, đệ tử đi an bài chỗ ở.

Hôm nay cách tộc đàn thí luyện chấm dứt chỉ khoảng một năm, tự nhiên phải tìm kiếm một địa phương tạm thời đặt chân, cũng may cao tầng trong tộc đã sớm cân nhắc đến điểm ấy, trước khi Chư Thành hàng lâm đã an bài hết thảy, ăn, mặc, ở, đi lại vui chơi… tất cả đều sẽ không thiếu khuyết.

Tu sĩ có thể bình yên còn sống ly khai chiến trường tộc đàn, tất cả đều không phải thế hệ dễ dàng, ngày sau bọn hắn đều thành tồn tại lãnh đạo trong Nhân tộc, cao tầng tộc đàn đối với bọn họ tự nhiên cũng cực kỳ coi trọng.

Hai người Đông Thịnh, Hung Thần đạo nhân bao xuống một tiểu viện loại nhỏ, đoàn người an trí thỏa đáng, ở trong tiểu viện tĩnh tu nửa tháng, khôi phục thể lực.

Tiêu Thần bế quan tu luyện, nhưng đám người Hung Thần đạo nhân lại không chịu nổi tịch mịch, sau khi nhẫn nại một tháng, liền nhờ Đông Thịnh đi xin chỉ thị, đạt được Tiêu Thần cho phép, lúc này mới lôi kéo Đông Thịnh mặt mũi tràn đầy không tình nguyện đi ra tiêu sái, mỹ danh viết các huynh đệ muốn hảo hảo báo đáp Đông Thịnh thoáng một phát, kéo chắp nối, để ngày sau cầu “bao dưỡng.

Hôm nay là ở trong điểm tập kết của Nhân tộc, các tộc sớm có ăn ý tuyệt đối sẽ không công kích loại địa phương này, hơn nữa tu vi đám người Hung Thần đạo nhân không kém, Tiêu Thần cũng không sợ bọn họ có hại chịu thiệt, liền không để ý đến, tiếp tục bế quan tu luyện.

Hôm nay tu vi của hắn đạt tới nửa bước Thiên Nhân cảnh, vượt qua sơ dẫn, chỉ cần trở lại Nhân tộc lãnh địa, tùy thời có thể tiếp nhị dẫn, đến lúc đó thực lực còn có thể tăng vọt lần nữa.

Về phần tam dẫn, Tiêu Thần ở trước khi không có nắm chắc qua thiên kiếp tấn chức Thiên Nhân, sẽ không dẫn động. Lúc trước đột phá Độ Kiếp cảnh, dẫn phát 36 đạo Địa Sát Lôi Đình, càng biến hóa thành Viễn Cổ chín đại Lôi Thú, uy năng mạnh, có thể nói diệt thế! Hôm nay tấn chức Thiên Nhân cảnh, nếu đoán không sai, nhất định sẽ là 72 đạo Thiên Cương lôi!

Tục truyền, 72 đạo Thiên Cương lôi, là lôi kiếp lúc tu sĩ Thiên Nhân cảnh càng tiến một bước, tấn chức Thái Cổ cảnh mới vượt qua, trình độ uy năng cường hoành, tất nhiên là không thể nghi ngờ. Mặc dù hiện tại tu vi của Tiêu Thần không kém, nhưng nếu dẫn động Lôi Đình này, nhất định thập tử vô sinh!

Tiêu Thần khoanh chân ngồi ở trong mật thất, vì phòng ngừa vạn nhất cũng không tiến vào Tả Mi đạo tràng, chân mày hơi nhíu, trong nội tâm đang suy tư việc này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...