Đạo (Dịch) – Chương 1405

Hôm nay tuy chỉ là tàn hồn, nhưng lại là đầu lâu chi hồn chí cường, mặc dù uy năng giảm xuống vô số lần, lại có thể miễn cưỡng đạt tới Thiên Nhân Ngũ Cảnh!

Loại nguyên thần công kích cấp độ này, mặc dù là Thiên Nhân Tứ Cảnh cũng không cách nào ngăn cản, khó trách Cửu U này sẽ tự tin như thế, nguyên lai là có loại át chủ bài cường đại này.

Bất quá sử dụng Thiên Mục tàn hồn, đối với Cửu U này mà nói tuyệt không phải sự tình nhẹ nhõm, theo thiên mục mở ra, sắc mặt người này lập tức trắng bệch, huyết nhục lăng không tiêu tán, khí tức trong cơ thể điên cuồng giảm xuống. Bất quá khóe miệng của hắn lại toát ra vẻ tàn nhẫn.

Mặc dù hao tổn nghiêm trọng, nhưng thiên mục mở ra, Nhân tộc Tiêu Thần này hẳn phải chết! Đợi cho thu không gian giới chỉ trên thân người này, hắn liền mang thi thể đi các tộc lãnh thưởng. Về phần tu sĩ chung quanh, hắn đã dám ra tay, tự nhiên có nắm chắc toàn thân trở ra.

Thân thể của Tiêu Thần bỗng nhiên run lên, lập tức nhắm mắt, khí tức trong cơ thể tiêu tán không còn.

- Ha ha ha ha! Nhân tộc Tiêu Thần, không gì hơn cái này, ở dưới thần thông của ta chỉ có một đường vẫn lạc!

- Một thức thần thông lấy tính mạng của ta, hôm nay xem ra, là hoàn toàn trái lại!

Cảm ứng đến khí tức của Tiêu Thần biến hóa, Cửu U ngửa đầu cuồng tiếu, thân ảnh khẽ động, trực tiếp bay về phía trước.

Tiêu Thần đã chết, thanh danh của hắn chắc chắn danh chấn Linh giới, càng có thể được vô số bảo vật ban thưởng!

Đây là tạo hóa, đại tạo hóa ah!

Dùng tu vi của người này, chút cự ly ấy ngay lập tức mà qua, vung tay lên chộp tới thân thể của Tiêu Thần.

Bất quá vào thời khắc này, hai mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, đôi mắt đen kịt, tản ra sát cơ vô tận!

Cửu U này đáng chết!

Nếu không có Bồ Đề cổ thụ trấn thủ nguyên thần không gian, chỉ sợ vừa rồi hắn thật phải thiệt thòi lớn! Trong nội tâm đằng đằng sát khí, Tiêu Thần ôm hận ra tay, một quyền oanh về phía trước!

Ở trong một quyền này, tam thể thân thể đều dung hợp, thi triển Thái Cổ thể thuật, bộc phát ra một quyền chí cường của thân thể!

Một quyền này, không phải thần thông, lại còn hơn thần thông!

- Ah! Làm sao có thể, ngươi rõ ràng chưa chết!

Sắc mặt của Cửu U đại biến, trong miệng phát ra kinh hô, vội vàng thu liễm độn quang bỏ chạy, nhưng giờ phút này hắn cách Tiêu Thần quá gần, như mình đưa lên cửa, muốn rút đi, đã muộn!

Một quyền này, hắn tránh không khỏi!

- Ngăn trở cho ta!

Rơi vào đường cùng, người này đành phải bộc phát ra toàn bộ tu vi, mưu toan ngăn lại một quyền này của Tiêu Thần. Dù sao căn cứ ngọc giản ghi lại, thần thông của Tiêu Thần này cường hoành, lại chưa từng có người chứng kiến năng lực thân thể của hắn, có lẽ còn có khả năng toàn thân trở ra.

Nhưng khi một quyền oanh rơi, con mắt của Cửu U lập tức trừng lớn, ánh sáng trong đó bỗng nhiên ảm đạm xuống.

Oanh!

Thân thể sụp đổ, nguyên thần chôn vùi, chỉ có tàn hồn tàn phá của Thiên Mục Ma còn tồn tại, giờ phút này thét lên bỏ chạy.

Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng, ống tay áo vung lên diễn biến cấm chế, sinh sinh phong trấn, trở tay thu vào không gian giới chỉ, ánh mắt băng hàn đảo qua:

- Người ngăn ta, kết cục sẽ như người này!

Từ trước đến nay nghe nói Tiêu Thần rất mạnh, nhưng lại không biết nguyên lai hắn cường hãn như thế!

Thiên Mục Ma, đây chính là tồn tại ngay cả Thiên Nhân Ngũ Cảnh trong truyền thuyết cũng không thể ngăn cản, tuy vẻn vẹn chỉ là tàn hồn, nhưng uy năng nguyên thần công kích cũng hung hãn dọa người, bất quá Tiêu Thần lại đỡ được, còn không có bị một chút tổn thương.

Sát Nguyên tộc Cửu U, Thiên Nhân Tam Cảnh, cứ như vậy bị hắn một quyền nổ nát, thành một đoàn cặn bã.

Khủng bố!

Tiêu Thần thật đúng là khủng bố tới cực điểm, loại sát tinh này ai dám ngăn cản, không phải là sống không kiên nhẫn sao.

Không gian phong trấn, lập tức tự sụp đổ.

Tiêu Thần phất tay áo, quay người phóng ra một bước, trực tiếp xé rách không gian không thấy.

Đám người Độc Nhãn tộc Phong Thiên còn thừa lại giờ phút này nào còn dám ở lâu, sợ đi muộn một lát, sát tinh kia cải biến tâm tư, bởi vậy chôn vùi tánh mạng của mình không phải ngu ngốc sao. Giờ phút này liên tục xé rách không gian, hốt hoảng mà đi.

.........

Trên vân tiêu, có pháp bảo gào thét phá không đi về phía trước, uy áp Thiên Nhân cảnh từ trong đó tràn ngập ra, mặc dù không cường liệt, lại có thể hóa giải rất nhiều phiền toái vô hình, khiến cho đường xá an ổn không bị quấy rầy.

Dù sao ở trong chiến trường tộc đàn, dám can đảm chặn giết một cường giả Thiên Nhân cảnh cũng không nhiều.

Pháp bảo này tên là Yên Vân Thoa, có thể hóa thành hơn mười trượng, phẩm giai đứng hàng Linh Bảo, độn quang cực nhanh, lúc sử dụng sẽ ở chung quanh bố trí xuống một tầng sương mù, có thể ngăn cản thần thức của tu sĩ dò xét, có chút huyền diệu.

Giờ phút này, ở trên pháp bảo, có 10 tên tu sĩ khoanh chân mà ngồi, trong đó một thanh niên hình dạng trẻ tuổi ở trung tâm pháp bảo, nhắm mắt, hiển nhiên đang điều tức, chung quanh có tám Hắc sam hán tử, hình dạng hung ác, sát khí rất nặng, nhưng giờ phút này ở trước mặt tu sĩ áo bào xanh lại cực kỳ kính cẩn, không dám nói lớn tiếng.

Giờ phút này thanh niên áo trắng kia đang cùng một gã hán tử nói nhỏ.

- Đông Thịnh lão đệ, ngươi nói trận chiến lúc trước ấy có phải Tiêu Thần tiền bối dẫn động hay không, tuy lão nhân gia ngài trở lại một câu không nói, nhưng ta cảm thấy, loại sự tình kinh thiên động địa này, nhất định là tiền bối làm.

Hung Thần đạo nhân nào còn có một chút hung hăng càn quấy như trước kia, ngôn từ cung kính, biết vâng lời, ôn hòa như con mèo. Sau khi kiến thức thực lực của Tiêu Thần, hắn cảm thấy những điều này đều có thể.

Đông Thịnh đang nhắm mắt tu luyện, bái nhập Tiêu Thần môn hạ, kinh hỉ qua đi, cũng làm cho hắn cảm nhận được áp lực thật lớn. Dùng thanh danh của sư tôn, nếu muốn thu đệ tử, chỉ sợ sẽ có vô số thiên tài tranh đoạt. Hắn tư chất bình thường, chỉ có thể cố gắng gấp bội, mới có thể không cô phụ sư tôn tài bồi.

Hơn một năm chạy đi, đại đa số thời gian hắn đều tu luyện, giờ phút này nghe vậy giương mắt, toát ra vài phần bất đắc dĩ:

- Hắc lão ca, ta đã nói, sự tình của sư tôn ta cũng không rõ ràng lắm, ngươi hỏi ta cũng vô dụng ah.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...