Đạo (Dịch) – Chương 1381

Nhìn một màn trước mắt, cảm giác quen thuộc càng ngày càng đậm xuất hiện ở trong nội tâm Tiêu Thần, hắn biết rõ lão giả này sẽ chết, cũng biết nữ tử kiều mỵ bị thương, mà sự tình xác thực như hắn đoán trước, nhìn nữ tử kiều mỵ kia tập tễnh rời đi, Tiêu Thần khẽ cắn môi, đuổi theo.

Trong lúc đi về phía trước, nữ tử kia đột nhiên xoay người, nhõng nhẽo cười nói:

- Không biết là vị đạo hữu nào đi theo thiếp thân, kính xin hiện thân.

Tiêu Thần bất vi sở động, thu liễm tiếng động, mắt thấy nữ tử tiến vào động phủ, thoáng chần chờ, trên tay nhiều ra một thanh dao găm phòng thân, để vào ống tay áo, lúc này mới đi đến cửa động, giả bộ ngã sấp xuống.

- Ah! Ta ở đâu? Lúc trước chỉ ngã sấp xuống một phát, như thế nào tỉnh lại đã đến nơi này?

Tiêu Thần kinh hô, thanh âm truyền vào trong sơn động, lộ ra một tia sợ hãi, giống như đúc, mặc dù người nọ là tu sĩ, cũng tuyệt đối không thể nhận ra khác thường.

Thủ đoạn ngụy trang này, hắn chưa từng học qua, lại hạ bút thành văn, như đã thẩm thấu vào trong máu của hắn, rốt cuộc không cách nào loại trừ.

Nữ tử kiều mỵ giấu ở trong động phủ, đang bức trừ độc tố của Đoạn Hồn Chùy, nghe được thanh âm này bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lập tức bùng lên sát cơ, đợi tinh tế thưởng thức đến một tia kinh hoảng kia, lại toát ra vài phần vui mừng.

- Xem ra Mị Vũ ta được Lý gia chi bảo, hôm nay đã trúng độc tố, nếu có thể hấp thu Nguyên Dương chi khí của một nam tử, ở trong giao hợp đẩy độc tố sang người kia, thương thế trong cơ thể ta tất nhiên có thể khôi phục hơn phân nửa.

Nghĩ đến điểm này, trong miệng nàng lập tức truyền ra một tiếng duyên dáng gọi to:

- Không biết là đệ đệ nhà ai xâm nhập trong động phủ của tỷ tỷ, còn không mau tới?

Thanh âm mềm mại đáng yêu, phát ra khí tức mị hoặc, mặc dù là người kinh nghiệm hoan tràng lâu năm sợ cũng không thể ngăn cản, huống chi là một thiếu niên chưa nhân sự.

Chính như Mị Vũ suy nghĩ, thần sắc của Tiêu Thần hoảng hốt vào sơn động, ánh mắt tan rả, hiển nhiên đã bị mị thuật của nàng khống chế. Trong nội tâm nàng mừng thầm, trên tay vung khẽ, không gian quanh thân khẽ nhúc nhích, khóe miệng toát ra một tia khí tức mị hoặc.

- Ai nha, thiếu niên thật tuấn tú, mau tới đây để cho tỷ tỷ nhìn xem.

Sắc mặt của Tiêu Thần mờ mịt, đi đến bên người nàng, bị nàng ôm vào.

Mị Vũ này tâm ngoan thủ lạt, nếu không cũng làm không ra hoạt động giết phu đoạt bảo, giờ phút này thấy Tiêu Thần tuấn tú, trong nội tâm dâm niệm càng lớn, liền trực tiếp cởi bỏ quần áo trên người mình, lộ ra da thịt tuyết trắng phấn nộn, cười nói:

- Trên người tỷ tỷ ngứa đến lợi hại, đệ đệ mau tới giúp tỷ tỷ một chút.

Nàng mị thái như thế, tự nhận tu sĩ bình thường cũng sẽ đạo tâm thất thủ, đối với một thiếu niên phàm tục tự nhiên không có một chút cảnh giác.

Tiêu Thần nuốt nước bọt, đôi mắt mơ hồ đỏ hồng, trực tiếp đánh tới trên người nữ tử. Bất quá ngay trong nháy mắt này, một ánh đao chói mắt bỗng nhiên bộc phát, quyết tuyệt tàn nhẫn, không một chút thương tiếc, trực tiếp chém đầu lâu của nàng xuống, máu tươi phún dũng, ướt sũng áo bào của hắn, dính đầy hai tay.

Cho đến chết đi, trong mắt độc phụ này còn có vẻ không thể tin được, nàng đường đường tu sĩ, lại chết ở trong tay một thiếu niên thế tục.

Tiêu Thần ngây ngốc nhìn dao găm trong tay dính đầy máu tươi, thân thể nhịn không được lạnh rung, vừa rồi thời điểm chém đầu lâu của nữ tử này, trong lòng của hắn một mảnh hờ hững, hoàn toàn không có một chút sợ hãi, như đã sớm tập mãi thành thói quen.

Bất quá hiện tại, hắn không có ở điểm ấy lãng phí thời gian, ánh mắt của hắn rơi vào không gian giới chỉ bên hông nàng. Tuy không biết này là vật gì, nhưng hắn vẫn ma xui quỷ khiến mở ra, lấy ra một hộp gấm.

Cái hộp này cực kỳ lạ lẫm, qua mấy tức, Tiêu Thần im miệng không nói, đột nhiên mở ra, một đám sương mù màu trắng bộc phát, bao phủ phương viên ba mét, trực tiếp bao bọc Tiêu Thần ở trong đó.

Sương mù này có kịch độc, thân thể của Tiêu Thần đụng chạm, bắt đầu hư thối, hóa thành huyết thủy, hình dung trở nên thê thảm đáng sợ, thống khổ tràn ngập trong lòng, tuyệt đối không phải giả bộ, nhưng ánh mắt của hắn gắt gao nhìn vào trong hộp gấm, không không đãng đãng, không có bất kỳ vật gì.

- Không có, rõ ràng không có.

Tiêu Thần ngốc trệ, đột nhiên đau đầu muốn nứt, trực giác nói cho hắn biết, trong hộp gấm này có lẽ có cái gì tồn tại.

Nhưng ngay một khắc này, không gian bỗng nhiên vặn vẹo, thân ảnh của một tu sĩ áo bào xanh xuất hiện, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu niên trước mặt.

Hai người giống như đúc, chỉ là một thành thục ổn trọng, một ngây thơ chất phát.

Tu sĩ áo bào xanh nhìn Tiêu Thần một chút, thân ảnh hắn bỗng nhiên run lên, trên mặt toát ra vẻ nghiêm nghị, giờ phút này khói độc màu trắng bên ngoài cơ thể đột nhiên run lên, sụp đổ tiêu tán.

Tiêu Thần chắp tay cúi đầu, thân ảnh bỗng nhiên hóa thành một đạo thần thức, dung nhập vào trong cơ thể tu sĩ áo bào xanh không thấy.

- Dùng một tia thần thức, thay thế bản thân Luân Hồi mười thế, do ta âm thầm cải biến, khiến cho mười thế này tất cả đều gia đình hòa thuận, xem như ta hưởng thụ mười thế an ổn Luân Hồi, trai qua sinh hoạt mà ta cố gắng bao năm qua vẫn không có được.

- Hôm nay bản thể của ta đã triệt để tỉnh lại, Mộng Đạo thần thông này tùy thời có thể phá, nhưng ta không muốn, cũng không nỡ.

- Ở kiếp trước, ta lưng đeo cừu hận, nhiễm đầy máu tươi, bỏ qua quá nhiều. Liền để cho ta phàm tục cả đời, ở trong mộng đạo, an ổn vượt qua, cùng cha mẹ, cùng rất nhiều nữ tử mà ta thua thiệt.

Tiêu Thần cất bước đi ra ngoài, khí tức dần dần biến hóa, hạ xuống đến từng thời điểm chưa tu đạo năm đó, nhìn cũng không nhìn hộp gấm trong sơn động. Hộp gấm này là không, hắn đã sớm biết rõ. Mặc dù Yêu tộc Vận Song Tử thần thông cường thịnh trở lại, cũng tuyệt đối không cách nào mô phỏng Nghịch Thiên Kim Ấn ra, đây là chỗ sơ hở lớn nhất của Mộng Đạo thần thông, cũng là cơ hội để bản thể hắn tỉnh lại.

Cất bước đi ra, một bước đạp rơi, thân ảnh hắn trực tiếp xuất hiện ở ngoại viện, nhìn xem tràng cảnh quen thuộc, mặc dù biết rõ là đang ở trong mộng, hắn cũng cảm thấy một cảm giác kích động đã lâu, đến từ chỗ sâu nhất của đáy lòng, để cho thân thể hắn thoáng run rẩy.

Đẩy cửa vào, mẫu thân đang chiếu cố phụ thân, chỉ mấy ngày, trên đầu nàng đã nhiều ra vài sợi tóc màu trắng, giữa lông mày nhíu chặt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...