Trong nội tâm Tiêu Thần chấn động, nhìn mẫu thân mấy tức, hắn bỗng nhiên có loại cảm giác muốn rơi lệ, lại bị hắn cưỡng ép đè xuống, lộ ra vài phần vui vẻ:
- Mẫu thân, ta trở lại.
Một câu nói kia, để cho hắn chua xót vô tận.
Tiêu mẫu ngẩng đầu, nhìn Tiêu Thần, trong mắt không có oán trách, có chỉ vô tận tha thứ, và đau thương hóa không được kia, hơi khẽ gật đầu nói:
- Thần nhi, phụ thân ngươi đã tỉnh, vừa rồi đang muốn gọi ngươi đi vào.
- Ngươi liền đi thăm hắn a, có lẽ… có lẽ phụ thân ngươi đã kiên trì không được quá lâu.
Tiêu Thần vội vàng trấn an nói:
- Mẫu thân không cần phải lo lắng, hôm nay hài nhi vào núi, đạt được tiên nhân chỉ điểm, mang về một cây linh thảo, có chút bất phàm, nhất định có thể làm cho phụ thân khôi phục.
Nếu như hắn đã tỉnh, tự nhiên sẽ không để cho cha mẹ nhận một chút cực khổ.
Mẫu thân kinh hỉ, hai người vào phòng, Tiêu Thần lấy ra một cây linh thảo dùng pháp lực tinh thuần hội tụ thành, cho Tiêu phụ ăn, có cổ linh lực này chèo chống, những thương thế kia rất nhanh sẽ khỏi hẳn, hơn nữa cả đời không có bệnh tật.
Nửa ngày sau, Tiêu phụ tỉnh lại, quả nhiên đã khôi phục như mới đầu, nghe Tiêu Thần giải thích, rất khiếp sợ, lập tức dâng hương dập đầu, bái tạ Tiên Sư.
Tiêu Thần dùng vào núi nghe tiên nhân diễn giải làm cớ, tạm thời từ biệt cha mẹ. Lần này, hắn muốn đi tìm Nguyệt Vũ, tìm kiếm Lý Tiểu Nghệ, tìm kiếm Tử Yên, tìm kiếm Thanh Mai, mang các nàng về nhà, cùng hắn chung một chỗ, phụng dưỡng song thân.
Bất quá trước đó, hắn có một chuyện phải làm.
Một bước phóng ra, thân ảnh bỗng nhiên tiêu tán, dùng tu vi của Tiêu Thần, cảnh trong mơ này không người nào có thể ngăn hắn.
Sau một khắc, thân ảnh hắn xuất hiện, đã là ở ngoài cửa Tiêu gia.
Đáy mắt phun ra lệ mang, Tiêu Thần phất tay áo, môn hộ bị phá vỡ, quẳng đại môn, nện bay mấy tên hộ vệ của Tiêu gia, sát khí đằng đằng, đi nhanh vào trong.
Thanh thế như vậy, lập tức kinh động mọi người trên Tiêu gia đại điện, Tiêu Lân không biết sử dụng thủ đoạn gì, rõ ràng mời Lạc Vân cốc Hồ trưởng lão đến trong nhà, lần này bọn người Tiêu Văn Đình đang cẩn thận nịnh bợ, nghe động tĩnh bên ngoài, trong mắt đều lộ ra hung quang.
Ai sống không kiên nhẫn, rõ ràng dám can đảm trêu chọc đến Tiêu gia bọn hắn, đáng chết!
Mã trưởng lão có chút giương mắt, thầm nghĩ Tiêu gia này cũng thức thời, cực kỳ lấy lòng hắn, hắn có thể giúp bọn hắn giải quyết một chút phiền toái, thuận tiện triển lộ thủ đoạn thoáng một phát, cũng tốt để cho bọn hắn biết rõ hắn lợi hại.
Nghĩ như vậy, Mã trưởng lão nhàn nhạt mở miệng nói:
- Người nào tới, lại không hiểu quy củ như thế, bản Tiên Sư ở đây, đã đến, vậy liền lưu lại a.
- Xem có ta ở đây, ai có thể động Tiêu gia một chút.
Bọn người Tiêu Văn Đình lập tức đại hỉ, lại là một hồi nịnh nọt, theo sát sau lưng người này, bước ra ngoài.
- Tiêu Thần!
- Lại là Tiểu chút chít này!
- Bằng hắn cũng dám đến Tiêu gia chúng ta gây sự, sợ là sống không kiên nhẫn a!
- Đánh gãy tay chân hắn ném ra ngoài, bằng không thì thể diện của Tiêu gia ta còn đâu.
Một đám người Tiêu gia liên tục bàn tán, Mã trưởng lão lại quỷ dị chưa từng mở miệng, ánh mắt gắt gao rơi vào trên người Tiêu Thần, thiếu niên này hắn nhìn rất quen mắt, lúc này mới nhớ tới ngày đó ở khảo thí linh căn từng thấy qua.
Trong nội tâm hung hăng run lên, sắc mặt không bị khống chế tái nhợt . Hôm nay đối mặt Tiêu Thần, hắn lại có một loại cảm giác như đối mặt Thiên Địa chi uy, để hắn cực kỳ sợ hãi.
Tiêu Thần ngẩng đầu nói:
- Ồn ào.
Không thấy hắn có bất kỳ động tác gì, nhưng sắc mặt của tộc nhân Tiêu gia lại trắng bệch, rú thảm, thân ảnh bay về phía sau, tuy chưa chết, lại ăn đau khổ rất lớn.
Chiêu thức ấy, lập tức chấn nhiếp tất cả mọi người.
Sắc mặt của Mã trưởng lão bỗng nhiên trắng bệch, Tiêu Thần này không phải một thiếu niên, ở dưới hắn cảm ứng, chỉ sợ Kim Đan lão tổ trong môn cũng không phải đối thủ. Tiêu gia này chết không tử tế được, rõ ràng trêu chọc tồn tại như vậy, mặc dù bị diệt cả nhà cũng không nên liên lụy hắn mới tốt.
- Tiền bối bớt giận! Vãn bối chính là tu sĩ của Bắc Hoa châu Lạc Vân cốc, hôm nay chỉ là ngẫu nhiên tới nơi này, cùng bọn họ không có một chút liên quan, kính xin tiền bối không truy cứu!
Người này rất nhanh mở miệng, sợ muộn một chút, sẽ bị tu sĩ khủng bố này gạt bỏ.
Tiêu Thần mặt không biểu tình phất tay, Mã trưởng lão như được đại xá, cũng không quay đầu lại hốt hoảng bỏ chạy, lưu lại người Tiêu gia ngây ra như phỗng, sợ hãi vô hạn.
- Trong ba ngày, đến trước nhà của ta, quỳ cầu phụ mẫu ta tha thứ, nếu không mặc dù có quan hệ huyết thống, ta cũng muốn cho Tiêu gia ngươi tan thành mây khói!
Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, bỗng nhiên một chưởng đập rơi, chủ điện của Tiêu gia ầm ầm sụp đổ, hóa thành một mảnh phế tích. Thân ảnh của Tiêu Thần, giờ phút này bỗng nhiên một bước phóng ra, biến mất không thấy gì nữa.
........
Lạc Vân cốc, ở một chỗ Dược Viên, trong đình nghỉ mát, Cơ Nguyệt Vũ ngồi ở trong đó, thần sắc hơi có vẻ mê ly.
Ngày đó nhập tông khảo thí linh căn, Tiêu gia Tiêu Thần kia nhìn nàng, cho tới giờ khắc này trong nội tâm nàng như trước nhớ rõ tinh tường:
- Hẳn là, ta nhận thức hắn sao? Bằng không thì vì cái gì, ánh mắt của hắn để cho ta quen thuộc, như là người cực kỳ thân cận với ta vậy.
Nghĩ đến đây, vẻ mờ mịt trên mặt Cơ Nguyệt Vũ càng lớn, nhưng vào thời khắc này, sắc mặt nàng lại đột nhiên biến đổi, thân thể mềm mại chuyển qua, nhìn về phía thiếu niên áo bào xanh xuất hiện kia, trong đôi mắt dịu dàng toát ra vẻ khiếp sợ vô tận.
- Tiêu Thần, ngươi không phải đã bị đưa trở về gia tộc, như thế nào tiến chỗ này!
Nhìn nàng, ánh mắt của Tiêu Thần nhu hòa nói:
- Nguyệt Vũ, ta tới đón ngươi về nhà.
Nói xong, không đợi nàng phản ứng, dương tay điểm rơi. Từng ly từng tý có quan hệ tới hắn cùng với Cơ Nguyệt Vũ, tất cả đều ở trong một chỉ này, dung nhập trong cơ thể nàng không thấy.
Mấy tức sau, lông mi của Cơ Nguyệt Vũ run rẩy, lại lần nữa mở hai mắt ra, trong mắt mê mang cởi hết, nhìn về phía Tiêu Thần chỉ có nhu tình:
- Tiêu lang, sao chúng ta ở chỗ này?
Tiêu Thần không có giải thích, cười khẽ, đưa tay ôm Cơ Nguyệt Vũ vào lòng.
Nửa canh giờ sau, trong vô thanh vô tức, Tiêu Thần mang theo Cơ Nguyệt Vũ rời đi, có một ngọc giản vô thanh vô tức rơi vào chỗ bế quan của dược đường, trong đó có lưu lại tin tức, để cho bọn hắn sẽ không bởi vì Cơ Nguyệt Vũ mất tích mà bối rối.
Bình luận