Lúc sáng sớm, Tiêu Thần đột nhiên bừng tỉnh, sau khi ngắn ngủi mê mang, trên mặt lộ ra thanh minh trầm ổn. Vội vàng rời giường, rửa mặt, Tiêu Thần liền vội vã đi ra ngoài. Hôm nay là đầu mùa xuân vào thành nhận lấy hạt giống, hắn nhưng lại cần tranh thủ thời gian một chút, mang theo chút ít lương khô sớm xuất phát, để tránh buổi tối không cách nào trở về nhà. Bất quá lúc hành tẩu, hắn lại nhịn không được khẽ nhíu mày, cảm thấy trong ý nghĩ trống rỗng, như quên rất nhiều sự tình. Nếu chăm chú suy nghĩ, liền cảm giác ý nghĩ đau đớn, để cho sắc mặt hắn trắng bệch, thân thể lay động.
Mà giờ khắc này, cha mẹ chứng kiến cảnh này lập tức tràn đầy vẻ ân cần:
- Thần nhi con sao vậy, có phải thân thể không thoải mái hay không?
Mẫu thân lo lắng mở miệng, phụ thân Tiêu Văn Sơn khẽ nhíu mày, mặc dù không nói, nhưng vẻ lo lắng trong mắt lại có thể phát giác.
Tiêu Thần nghe vậy miễn cưỡng cười nói:
- Không có việc gì, khả năng tối hôm qua ngủ không được ngon giấc. Hôm nay sao phụ thân, mẫu thân dậy sớm như thế? Cha mẹ yên tâm, ta nhớ hôm nay là ngày lấy hạt giống, sẽ không trì hoãn.
Sắc mặt của Tiêu phụ hơi lộ ra vẻ phức tạp, nghe vậy khoát khoát tay nói:
- Thay đổi y phục, hôm nay ta với ngươi cùng một chỗ vào thành.
Tiêu Thần nghe vậy ngẩn ngơ, lúc này mới phát giác hôm nay phụ thân vậy mà thay đổi tộc trang trang trọng, ngày bình thường hắn chỉ có ở ngày gia tộc tế tự mới có thể mặc như thế. Tuy không rõ đến cùng chuyện gì xảy ra, nhưng hắn vẫn hơi gật đầu, trở về phòng, lấy ra một bộ áo gấm màu xanh thay đổi.
Điểm tâm ở trong trầm mặc mà qua, trong mắt Tiêu mẫu ẩn hàm vài phần lo lắng, mấy lần há miệng, nhưng bị ánh mắt của Tiêu phụ nghiêm khắc ngăn lại.
Ngồi xe ngựa đến Tiêu thành, Tiêu Thần nghe phụ thân nói chờ ở trong khách sạn, nửa ngày sau Tiêu phụ trở về, mặt mũi tràn đầy xám trắng mỏi mệt, ngày thứ hai, ở trong Tiêu Thần khó hiểu kính sợ, Tiêu phụ mang hắn đến Tiêu thành Tiêu gia, cho đến hôm nay, Tiêu Thần mới biết, nguyên lai phụ thân lại là tộc nhân Tiêu gia, về phần vì sao rơi vào tình trạng hôm nay, ở trong ánh mắt châm chọc khiêu khích chung quanh, hắn có thể miễn cưỡng phán đoán ra vài phần.
Tiên Sư đại nhân từ Lạc Vân cốc đến, kể cả Tiêu Thần ở trong một đám Tiêu gia tiểu bối, được Tiếp Dẫn mang đi, tiến về tiên môn tiếp nhận kiểm tra đo lường, dùng dò xét phải chăng có tư cách tu tiên hay không.
Trong sơn cốc, Tiêu Thần nhìn thấy Cơ Nguyệt Vũ, có tư chất Mộc thuộc tính tuyệt hảo, được lão giả phụ trách khảo thí của Lạc Vân cốc vui mừng gọi vào. Nhìn mỹ nhân mười sáu tuổi, da thịt như tuyết kia, Tiêu Thần cũng không có xúc động bất an như các thiếu niên xung quanh, một cảm giác quen thuộc không hiểu hiện lên trong lòng, để cho hắn cảm thấy, mình tựa hồ đã nhận thức nữ tử này, nhưng tinh tế suy nghĩ, lại không có một chút ấn tượng.
Như cảm ứng được ánh mắt làm cho người để ý kia của Tiêu Thần, Cơ Nguyệt Vũ nhăn mày, quay đầu nhàn nhạt liếc hắn một cái.
Kiểm tra đo lường tư chất đến Tiêu gia, Tiêu Lân không có linh căn, nhưng Tiêu Thần cảm thấy hắn có thể tiến vào tông môn, quả nhiên, Tiêu Lân lấy ra một khối thiết tinh, dựa vào nó, thành công gia nhập Lạc Vân cốc, trở thành một gã ký danh đệ tử.
Cuối cùng là Tiêu Thần, tuy còn chưa bắt đầu, nhưng hắn có loại dự cảm, mình không có linh căn. Nhưng đồng thời lại có một loại cảm giác, ngày khác còn có thể tiến vào Lạc Vân cốc, tuy kỳ quái, nhưng hắn vẫn cực kỳ tin tưởng.
Sự thật như Tiêu Thần suy đoán, hắn cũng không có linh căn, bởi vì có dự cảm trong nội tâm, nên hắn không hề uể oải giống như thiếu niên quanh thân, mà lẳng lặng chờ đợi, chờ đợi chuyển cơ mà mình dự cảm đến.
Nhưng sự tình xuất hiện sai lệch, thẳng đến đệ tử Lạc Vân cốc đến, đưa bọn họ về nhà, Tiêu Thần cũng không có đợi đến chuyển cơ trong dự liệu của mình.
- Tại sao có thể như vậy? Sự tình không phải như vậy?
Tiêu Thần cố gắng suy nghĩ, lại cảm thấy đột nhiên vô cùng đau đầu, đã hôn mê.
Đợi sau khi hắn tỉnh dậy, đã ở trong nhà, mẫu thân đang ngồi trước bàn, âm thầm rơi lệ.
Phụ thân thụ thương rất nặng, hôm nay tiền tài trong nhà đều hao hết, cũng mời không được lang trung tốt, nếu như tiếp tục trì hoãn, tối đa nửa tháng thì có thể buông tay lìa đời.
Tiêu Thần biết được tin tức này, lập tức như bị sét đánh, triệt để ngốc trệ.
Từ nay về sau mấy ngày, thẳng đến một ngày lên núi hái thuốc cho phụ thân, trong lúc vô tình nghe được trong sơn lâm truyền đến thanh âm mơ hồ, nếu dĩ vãng nghe được, nghĩ đến những tin đồn khủng bố kia, Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không tới gần. Nhưng hôm nay, thoáng ngẩn ngơ, một động lực không hiểu để cho hắn liều lĩnh đi tới. Hắn mơ hồ cảm thấy, sự tình hắn biết rõ, hôm nay đã quên, mà bây giờ, hắn phải đi chủ động phát hiện.
Tuy nghe được thanh âm truyền đến, nhưng khoảng cách như trước rất xa, đối với một thiếu niên gầy yếu mà nói, đây là một khoảng cách cực dài. Tiêu Thần quên mỏi mệt, quên thống khổ chạc cây quất vào mặt, bụi gai vạch phá tay chân, hắn dốc sức liều mạng chạy tới, không ngừng chạy tới.
Không biết qua bao lâu, hắn đi tới phụ cận của thanh âm kia, cẩn thận từng li từng tí che dấu tốt thân ảnh, lúc này, có hai tiếng rú thảm thống khổ truyền ra, im bặt mà dừng, khiến cho sắc mặt của Tiêu Thần trắng bệch, lại cố nén hô hấp, xuyên thấu qua nhánh cây nhìn lại.
Bá!
Bá!
Trong rừng rậm, hai đạo thân ảnh gào thét mà đến, tốc độ của bọn hắn cực nhanh, lóe lên, cũng đã xuất hiện ở cách đó không xa, chính là một hắc y lão giả và một nữ tử kiều mỵ.
Khoảng cách quá xa, Tiêu Thần không có nghe bọn hắn nói cái gì, nhưng nét mặt của hai người, hắn lại có thể thấy rõ ràng. Thông qua thanh thế chém giết cùng với tốc độ của hai người này, Tiêu Thần có thể suy đoán ra thân phận của bọn hắn.
Tiên Sư cao cao tại thượng.
Chỉ có điều chẳng biết tại sao, một màn trước mắt như trước có chút quen thuộc, tựa hồ hắn đã từng thấy qua, tựa hồ, hắc y lão giả sẽ chết. Nhưng hôm nay hắn sống hảo hảo, làm sao có thể sẽ chết?
Tiêu Thần cau mày, không đợi hắn nghĩ ra giải thích, con mắt trực tiếp trừng lớn, gắt gao che miệng mình, để tránh phát ra thanh âm. Đơn giản là nữ tử kiều mỵ kia rõ ràng đột nhiên ra tay, đánh chết hắc y lão giả.
Bình luận