Đạo (Dịch) – Chương 1379

7 năm sau, Lỗ Phu 20 tuổi, hắn từ trong tay phụ thân tiếp nhận thiết chùy, trở thành tân chủ nhân của tiệm thợ rèn. Tay nghề của hắn rất tốt, thậm chí còn tốt hơn phụ thân, sinh ý của tiệm thợ rèn không có giảm bớt, ngược lại càng thêm náo nhiệt .

Trong nội tâm cha mẹ vui mừng, an hưởng lúc tuổi già, sở cầu là muốn tìm cho Lỗ Phu một thê tử hiền thục. Ba tháng sau, Lỗ Phu kết hôn, thê tử cũng không phải rất đẹp, nhưng dịu dàng hiền lành, hầu hạ cha mẹ chồng tận tâm tận lực.

Hai mươi năm sau, cha mẹ mất, Lỗ Phu quỳ gối trước linh đường ba ngày ba đêm, cuối cùng dập đầu chín tiếng, tiễn đưa cha mẹ nhập thổ vi an.

Lại 28 năm, vào mùa đông giá rét, tuyết bay tán loạn. Lỗ Phu nằm ở trên giường, đã là hấp hối, thê tử, nhi tử, con dâu, tôn tử ở trước giường, hắn cố gắng mở to mắt, nhìn thân ảnh áo bào xanh đã từng xuất hiện ở trong mộng kia, lẩm bẩm nói:

- Thực, chỉ là một giấc chiêm bao sao?

Này vừa hỏi, đồng dạng không có giải thích.

Vọng Thành có người làm nghề thuyết thư (*kể chuyện), tuy nghèo khó, trong nhà lại hòa thuận, phụ từ tử hiếu, mẹ chồng nàng dâu hòa hợp, con cháu cả sảnh đường. Chỉ là người thuyết thư này kể chuyện cả đời, lại nghỉ không ra, những câu chuyện mình nói đến tột cùng là thật hay giả?

Một ngày này, hắn 73 tuổi tuổi, bị bệnh lâu năm, sớm đã không đi thuyết thư nữa, nhưng hôm nay lại đột nhiên để cho nhi tử chuẩn bị tốt trang phục và đạo cụ, lại lần nữa lên đài.

Dưới đài có vô số người, đơn giản là người này kể chuyện quá hay, quá chân thực, giống như là thực tồn tại. Tu sĩ thượng tiên trong truyền thuyết, từng tràng tính toán chém giết, từng màn yêu hận tình cừu.

- Hôm nay, là lần cuối cùng lão hủ lên đài, cũng sẽ nói hết toàn bộ câu chuyện mà ta biết.

Sắc mặt hắn hồng nhuận phơn phớt, trong mắt thần thái sáng láng, bắt đầu dùng thanh âm trầm thấp mở miệng, trình bày lấy từng màn rộng rãi to lớn.

- Lại nói Tiêu Thần kia, đi vào Cơ gia tìm kiếm sư tỷ, tiến vào Huyền Sát giới, trải qua chém giết, rốt cục chứng kiến bộ dáng ngưỡng mộ trong lòng, tuy hình dạng cải biến, nhưng khí tức kia là không cách nào giả bộ.

- Sư tỷ, vẫn như lúc trước, cười với hắn, nụ cười kia, hắn vĩnh viễn sẽ không quên.

Người thuyết thư nói đến chỗ này, thoáng dừng lại, không mở miệng nữa.

- Còn gì nữa không? Lão Ông, câu chuyện đến nơi đây hẳn còn chưa kết thúc a.

- Đúng đấy, ngài nói nhanh một chút ah, chúng ta còn chờ ngài mở miệng đây này.

- Về sau Tiêu Thần kia như thế nào? Cùng sư tỷ của hắn như thế nào, trong chuyện còn có rất nhiều sương mù mây đen, lão Ông nhanh giải thích rõ ràng đi.

Mọi người mở miệng, tràng diện trong lúc nhất thời có chút ầm ĩ.

Người thuyết thư cau mày, sắc mặt đột nhiên tái nhợt, đôi mắt nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm nói:

- Đúng vậy a, câu chuyện này còn phải nên tiếp tục nữa, nhưng mà ta lại chỉ nhớ rõ những thứ này, bởi vì ta mộng chỉ đến nơi đây.

- Đằng sau có lẽ còn có rất nhiều câu chuyện rất đặc sắc, đúng hay không?

- Ta không biết, ngươi nhất định biết rõ, ngươi chính là Tiêu Thần, đúng không?

Ở không cùng lúc, ở không gian bất đồng, có rất nhiều người đồng thời nằm một giấc chiêm bao, như đang không ngừng Luân Hồi.

Một vòng luân hồi, hắn là người đọc sách, khảo thủ công danh, làm rạng rỡ tổ tông. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là nhi tử thợ rèn, cố gắng làm việc, hiếu kính cha mẹ. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là người thuyết thư kể chuyện Tu Chân giới, giảng sự tình tu sĩ. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là binh sĩ, giết địch vệ quốc, trở thành nguyên soái. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là thợ mộc, tay nghề tinh xảo, gia cảnh giàu có. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là nhi tử phú gia, kính cẩn bản phận, quản gia có đạo. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là người hát rong, tiếng ca thê lương, nổi tiếng cả nước. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Lại một vòng luân hồi, hắn là nông dân, làm người phúc hậu, cả đời an ổn. Hắn hỏi mình, cái mộng kia là thực sao?

Ở kiếp này, hắn có hoài nghi, trong mộng hắn ở Tiêu thành, đại quân Mộc gia tiếp cận, gia tộc chịu nhục, cha mẹ gặp nạn. Mộng đến tận đây, im bặt mà dừng, để cho hắn lúc việc nhà nông rỗi rãnh, ngẩng đầu nhìn trời, lộ vẻ ngốc trệ. Hắn cảm giác, về sau còn có rất nhiều rất nhiều câu chuyện, nhưng mà hắn lại như thế nào cũng nghĩ không ra, giống như có một cổ lực lượng tối tăm, cắt đứt hơn phân nửa giấc mộng của hắn.

Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng ở kiếp này hắn như trước sống cực kỳ thỏa mãn. Phụng dưỡng cha mẹ, nhà có hiền thê, dưới trướng có nhi có tôn, một tiếng vô tai không khó, bình tĩnh đạm bạc, như thế, lại có gì chưa đủ.

Lại một vòng luân hồi, hắn là tiểu tu sĩ, nhạy bén cẩn thận, cơ duyên không dứt.

Cuối cùng nhất tu đến Nguyên Anh kỳ, ở trong Tu Chân giới khai tông lập phái, trở thành Sư tổ một tông, uy phong bát diện. Dưới gối có ba đồ đệ, một người tên là Cam Nhị, một người tên là Lâm Nguyên, thứ ba tên là Đông Thịnh.

Người này thọ nguyên đến 1200 tuổi, ở lúc tọa hóa, phất tay xua tán môn nhân quỳ rạp trên đất, khóc rống chảy nước mắt, ngẩng đầu suy nghĩ, mặt mũi tràn đầy vẻ bình tĩnh.

- Ta là Thanh Vân đạo nhân, ta khai tông lập phái, tiếu ngạo cả đời, hôm nay cuối cùng tọa hóa.

- Hay ta là Tiêu Thần, là tu sĩ ở Lạc Vân cốc kia.

- Mộng này, đến tột cùng có tồn tại hay không, hay là kiếp trước kiếp này của ta. Nhưng ta từng tìm kiếm qua, trong mấy trăm năm hành tẩu Tu Chân giới, trên đời này không có Triệu quốc cũng không có Bắc Hoa châu, càng không có Lạc Vân cốc nào.

- Chẳng lẽ, thật sự chỉ là một giấc chiêm bao, nhưng nếu như nói là mơ, Hỗn Nguyên thần kinh kia lại giải thích như thế nào, chẳng lẽ là ta ở trong mộng sáng chế hay sao?

- Việc này, lão phu tu đạo cả đời, làm phức tạp cả đời, hi vọng ở vòng luân hồi tiếp theo, có thể được giải đáp.

Thanh âm dần dần thấp, Thanh Vân đạo nhân đạo tiêu tọa hóa.

Lại một vòng luân hồi, hắn là nhi tử Tiêu gia, thân thể gầy yếu, từ nhỏ hay đau bệnh.

Chương 1380vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...