Năm sau, Đại Trụ ở dưới quan châu phủ kính cẩn dẫn dắt, ngồi xe ngựa ly khai thôn, lần này phụ thân không có theo, nhưng hắn cùng với mẫu thân đưa đến cửa thôn, thẳng đến xe ngựa triệt để không thấy bóng dáng, lúc này mới về nhà.
Đại Trụ biết cha mẹ đang nhìn, nhưng hắn không quay đầu lại, mà trong nội tâm mặc niệm: cha, mẹ, hài nhi nhất định sẽ không để cho các ngươi thất vọng.
Một ngày nào đó ở tháng 4, phụ thân đang ở trong nội viện bào gỗ làm mộc, mẫu thân cho mấy con gà mái trong nhà ăn. Hai vợ chồng đã sớm thương lượng tốt, lần này vô luận Trụ nhi có đậu Tiến sĩ hay không, bọn hắn cũng sẽ làm thịt mấy con gà mái kia, hảo hảo bồi bổ nhi tử.
Nhưng một ngày này, đột nhiên có âm thanh chiêng khua trống gõ truyền đến, nương theo lấy thanh âm tiểu hài tử cười đùa.
Phụ thân khẽ nhíu mày, không biết phát sinh chuyện gì, đẩy cửa ra, chỉ thấy tiếng chiêng trống dừng lại ở ngoài viện, hơn mười tên quan sai mang lọng gõ chiêng, trên người tất cả đều mang theo đại hồng hoa, cực kỳ vui mừng.
Thấy phụ thân mở cửa, lập tức có một gã quan sai tiến lên kính cẩn thi lễ, đợi hỏi rõ thân phận, thần sắc càng lộ ra kính sợ, lớn tiếng nói:
- Chúc mừng hiền phu phụ, học sinh Tuyên Thành ta tham gia thi đình, đậu được đệ nhất danh, chúng ta đặc biệt đến đây truyền tin.
- Hội nguyên lão gia hiện ở kinh thành, chờ đợi diện thánh tham gia sát hạch cuối cùng, đợi cho ngày kim bảng đề danh, sẽ vinh quy bái tổ!
Phụ thân ngốc trệ, hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, sắc mặt kích động. Ngày hôm nay, phụ thân phát ra rất nhiều tiền mừng, mẫu thân bận việc tiếp đón khách nhân, thẳng đến đêm khuya, trong nhà mới an tĩnh lại.
Phụ thân quỳ gối ở trước bức họa của tổ tông không ngừng nói nhỏ, mẫu thân đứng ở một bên, âm thầm gạt lệ, cũng không phải ưu sầu, mà là vui mừng.
Một tháng sau, tiếng trống vang trời, Huyện phủ lão gia, Châu phủ lão gia đồng thời đến nhà, cùng phụ thân ngang hàng tương giao, ngôn từ thân mật, càng mang đến hậu lễ cực kỳ xa xỉ. Đơn giản là Trụ tử thi đình được Long nhan cực kỳ vui mừng, khâm điểm trạng nguyên, càng có Tể tướng ưu ái, chiêu làm con rể. Triều đình tân quý tiền đồ rộng lớn, bất khả hạn lượng như thế, bọn hắn tự nhiên phải nịnh bợ.
Trong thôn ra trạng nguyên, dưới sự đề nghị của Tam thúc công, mỗi nhà lấy ra một ít tiền bạc, mời đến tuồng hát, hát liên tục một tháng, dẫn tới các thôn chung quanh không ngừng hâm mộ.
Mấy tháng sau, Đại Trụ quy hương, khi hắn từ trên lưng ngựa nhảy xuống, mặc cẩm bào trạng nguyên quỳ rạp trên đất, phụ thân, mẫu thân đồng thời khóc.
Đại Trụ vào kinh thành làm quan, lấy nữ nhi Tể tướng, lại tiếp cha mẹ vào kinh thành an hưởng tuổi già. Từ nay về sau ở trong mấy chục năm, Đại Trụ một bước lên mây, cuối cùng nhất tiếp nhận vị trí của nhạc phụ, trở thành đương triều Tể tướng, dưới một người, trên vạn người.
Mùa đông năm kia, phụ thân từ trần, hắn ra đi rất an tường, lôi kéo tay Đại Trụ, trong mắt tràn đầy vui mừng.
Hai tháng sau, mẫu thân cũng đi.
Lại qua 20 năm, Đại Trụ 68 tuổi, từ quan cáo lão hồi hương, mang theo thê nhi trở lại quê quán, an hưởng những năm cuối đời.
Sáu năm sau, trong một đêm gió táp mưa sa, Đại Trụ bệnh tình nguy kịch, ở lúc hấp hối, nghe tiếng khóc của thê nhi bên tai, ý niệm của hắn đột nhiên xuất hiện mơ hồ ngắn ngủi, tựa hồ đây hết thảy đều không chân thực. Hắn nhớ tới giấc mộng lúc mình còn là thiếu niên, trong mơ hồ tựa hồ chứng kiến một tu sĩ áo bào xanh, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
Nếu không nhìn lầm, người này, là chính bản thân hắn.
Sau một khắc, ý niệm của Đại Trụ lâm vào trong bóng tối vĩnh cửu.&Thanh Nguyên quốc, trong một huyện trấn, ở trong một tiệm thợ rèn, thiếu niên ghé vào trên lò lửa tham ngủ đột nhiên bị một trận gió lạnh thổi tỉnh, nhìn chân trời đã ảm đạm xuống, thiếu niên này sợ tới mức le lưỡi, vội vàng ra sức làm việc, ống bễ vù vù rung động.
Quả nhiên, phụ thân từ bên ngoài trở lại, nhìn thấy bộ dáng ra sức của thiếu niên, trên mặt lộ ra vài phần hài lòng.
Thiếu niên thầm nghĩ may mắn, nhưng trong lòng một mực nghĩ đến giấc mộng kia. Trong mộng hắn là một tu sĩ hô phong hoán vũ không gì làm không được, hắn gọi Tiêu Thần, kinh nghiệm từng màn như tồn tại chân thật, trong mộng hắn đang ở trên quảng trường Mạc La giới Đan Đạo hiệp hội luyện đan, thế nhưng mà đột nhiên có một tiếng sấm sét, hắn liền tỉnh lại.
- Nếu như trên đời này thực có Tiên nhân, vậy là tốt rồi.
Thiếu niên nói nhỏ vài câu, liền ném cái mộng này ra sau đầu.
Mặc dù lại chân thật như thế nào, cũng chỉ là một giấc chiêm bao.
Thiếu niên tên gọi Lỗ Phu, hắn là nhi tử của thợ rèn, không có đọc sách, mà kế thừa tay nghề tổ tông truyền thừa, lập chí muốn trở thành một thợ rèn cao minh. Chỉ là lúc trước thiếu niên tính tình ham chơi, rất khó quản giáo.
Bất quá hôm nay nhìn gương mặt phụ thân bị lò lửa chiếu đỏ bừng, trong lòng Lỗ Phu không khỏi sinh ra vài phần áy náy nói:
- Phụ thân, về sau mỗi ngày ta sẽ giúp ngài kéo bễ, hảo hảo cùng ngài học tập nghề rèn.
Lỗ phụ hơi ngốc, cảm giác được thành khẩn của nhi tử, trong nội tâm không khỏi cảm thấy ôn hòa, cười gật đầu.
Lỗ Phu cũng cười.
Bầu trời tối đen, phụ thân cùng Lỗ Phu hoàn thành một kiện thiết khí cuối cùng trên tay, thu thập xong hết thảy, lúc này mới đi về nhà. Trên đường mặc dù phụ thân không có mở miệng, nhưng ánh mắt xéo qua nhìn nhi tử rớt lại phía sau nửa bước, mặt mũi tràn đầy kính cẩn, trong lòng cực kỳ vui mừng.
Trở về nhà, mẫu thân sớm đã làm tốt đồ ăn, cực kỳ ngon miệng.
Lỗ Phu ngồi ở trên bàn cơm, cùng cha mẹ yên tĩnh dùng cơm, tuy lời nói không nhiều lắm, lại cảm thấy cực kỳ ấm áp.
Trong đêm, Lỗ Phu nằm ở trên giường, nghĩ đến giấc mộng của mình, thì thào tự nói:
- Chẳng lẽ này thực chỉ là một giấc chiêm bao sao?
Này vừa hỏi, không có giải thích.
Từ ngày hôm nay bắt đầu, tất cả mọi người trong trấn đều biết rõ, nhi tử thợ rèn Lỗ Phu bắt đầu nghe lời hiểu chuyện, mỗi ngày giúp đỡ phụ thân công tác, nhìn dáng tươi cười trên mặt lão thợ rèn, không ít người quăng đi ánh mắt hâm mộ.
Bình luận