Đạo (Dịch) – Chương 1377

Nhà Điền thúc cách đó không xa, buông cày, Điền thẩm liền tranh thủ đưa hai người vào phòng, trong miệng liên tục oán trách Điền thúc, mình ướt mưa thì thôi, sao có thể để cho Tiểu Trụ Tử đi theo bị tội, đây chính là người duy nhất của thôn chúng ta có cơ hội thi đậu công danh làm đại.

Điền thúc cười khổ không thôi, Đại Trụ chất phác cười cười, không để ý Điền thẩm nhiệt tình mời, mượn một cây dù liền phóng về nhà.

Mẫu thân đã sớm lo lắng chờ ở cửa, tuy bung dù, nhưng mưa vẫn làm ướt nhẹp làn váy của nàng, nhiễm bùn hoa, thời điểm chứng kiến Đại Trụ, mặt mũi nàng tràn đầy thần sắc lo lắng lập tức biến mất, lộ ra dáng tươi cười ôn hòa.

- Nhanh vào nhà, mưa lớn như vậy quần áo đã ướt, nhanh thay quần áo, đừng để cảm lạnh.

Đại Trụ sững sờ, trong trí nhớ mẫu thân từ trước đến nay đều là cái dạng này, nhưng chẳng biết tại sao, hôm nay nhìn bộ dáng của nàng, trong lòng hắn đột nhiên có một loại cảm giác chua xót đến rơi lệ, lập tức giả bộ như chùi nước mưa nói:

- Biết rồi mẫu thân, ngài nhanh vào nhà a, bên ngoài mưa to lắm, đối với thân thể ngài không tốt.

Mẫu thân hơi ngốc, trong nội tâm lập tức sinh ra ôn hòa vô tận, cười gật đầu, mẫu tử vào cửa, phụ thân đang ngồi ở phòng khách, tuy mặt mũi tràn đầy vẻ nghiêm túc, lại như cũ có thể nhìn ra hắn có chút lo lắng.

- Chạy đi nơi nào chơi đùa hả, sao không nhìn sắc trời, ướt mưa thành bộ dạng này còn ra thể thống gì, còn không mau đi thay quần áo rồi dùng cơm!

Phụ thân là người nghiêm khắc, công danh cả đời dừng ở tú tài, không thể làm rạng rỡ tông môn, coi chuyện này là lỗi lớn nhất của mình, nên đối với Đại Trụ yêu cầu cực cao, hi vọng hắn một ngày kia có thể khảo thủ công danh, hoàn thành nguyện vọng mà mình không thể thành tựu.

Nhưng tâm tính thiếu niên vốn tinh nghịch, đối với phụ thân yêu cầu nghiêm khắc tự nhiên có chỗ bất mãn, bởi vậy phụ tử tầm đó quan hệ có chút bất hòa.

Bất quá hôm nay Đại Trụ nghe được lời ấy, lại không khó chịu như trước kia, ngược lại cảm thấy trong nội tâm chua xót càng lớn, lập tức kính cẩn đồng ý, trực tiếp quay người vào cửa phòng, để cho phụ thân có chút ngạc nhiên, tay chân không biết làm sao.

Thê tử nói chuyện ở ngoài cửa vừa rồi, hai vợ chồng đồng thời vui mừng, thầm nói tổ tông hiển linh, Trụ nhi rốt cục hiểu chuyện.

Từ đêm gió táp mưa sa ấy bắt đầu, Đại Trụ xác thực trở nên cực kỳ hiểu chuyện, hắn bắt đầu dụng công đọc sách, tính tình trở nên ôn hòa hiểu lễ, phụ thân nhìn ở trong mắt thoả mãn gật đầu, trong nội tâm mẫu thân vui mừng, dáng tươi cười không dứt, quan hệ gia đình cực kỳ hòa thuận.

Đại Trụ không biết vì cái gì, như đột nhiên thông suốt, cảm giác mình thua thiệt cha mẹ rất nhiều, tuy cái áy náy này để cho hắn cực kỳ khó hiểu, nhưng suy nghĩ cũng không có kết quả, hắn liền không hề đa tưởng. Chỉ cần cha mẹ cao hứng, hắn liền làm.

Thời gian rất nhanh đã qua 3 năm, Đại Trụ 15 tuổi, năm nay thi đồng sinh, được đệ nhất danh, lấy được công danh tú tài, theo cha mẹ dâng hương tế bái tổ tiên, cáo tri việc này cho tổ tiên. Phụ thân ngồi ở trong sảnh, một đêm không ngủ.

Mùa thu năm sau, Tuyên Thành thi Hương bắt đầu, phụ thân thay đổi đạo bào trân tàng, mẫu thân bán cả trang sức làm một bàn thức ăn ngon, người một nhà trầm mặc không nói, chỉ cắm cúi ăn.

Sau đó, phụ thân mang theo Đại Trụ, mang theo ánh mắt nóng bỏng của toàn bộ thôn dân, hướng Tuyên Thành mà đi.

Trước khi tiến vào trường thi, phụ thân có chút cảm xúc bất an, nhưng vẫn trấn an lấy Đại Trụ:

- Không cần lo lắng, không cần có áp lực, ngươi bây giờ còn nhỏ, năm đó hảo hữu của vi phụ cũng là năm thứ ba mới đậu Cử nhân, hảo hảo khảo thi.

Đại Trụ không nói gì, gật gật đầu, trước khi vào trường thi quay đầu lại, nhìn phụ thân ở trong gió thu, cổ chua xót trong lòng hắn lại xông lên đầu lần nữa, để cho hắn âm thầm quyết định, nhất định phải thi thật giỏi, quyết không để cho phụ thân thất vọng.

Đối với khảo thi đậu Cử nhân, Đại Trụ rất có lòng tin, tựa hồ từ ngày đó bắt đầu, sách Nho gia ở lúc trước hắn xem ra cực kỳ tối nghĩa không thú vị trở nên cực kỳ đơn giản dễ hiểu, một mắt nhìn đi, có thể toàn bộ nhớ ở trong lòng, thậm chí còn tự mình lý giải. Nhưng chuyện này Đại Trụ không có nói cho cha mẹ, hắn mơ hồ có chút cảm thấy, có lẽ việc này cùng hắn nằm mộng có quan hệ, nhưng việc này quá mức hoang đường nói ra chỉ sợ cha mẹ cũng không cách nào tin tưởng.

Cuộc thi cử nhân Châu Thành, cũng không quá lâu, nửa ngày sau, Đại Trụ ly khai trường thi, phụ thân như trước đứng ở nơi đó, nhìn hắn đi ra, khóe miệng động động, nhưng không có mở miệng, quay người dẫn hắn rời đi.

Buổi tối trong khách sạn, phụ thân hiếm thấy gọi một bàn rượu và thức ăn không tệ, phụ tử hai người lặng im dùng bữa, dùng đến một nửa, phụ thân rốt cục mở miệng:

- Đại Trụ, buổi sáng thi như thế nào?

Tuy hắn tận lực muốn giữ vững bình tĩnh, nhưng ngón tay run nhè nhẹ, vẫn nói rõ trong nội tâm phụ thân giờ phút này căng thẳng.

Đại Trụ ngẩng đầu, kẹp một miếng thịt đặt vào trong chén phụ thân, còn không có nói chuyện, chỉ dùng sức gật đầu.

Trong nội tâm phụ thân khẽ buông lỏng, không hề hỏi nhiều.

Ngày thứ hai dán thông báo, Đại Trụ chưa bao giờ nhìn thấy phụ thân kích động như vậy, nhìn danh tự thứ nhất trên bảng vàng, phụ thân khóc.

Đại Trụ dắt lấy hắn, cảm thụ được trong mắt phụ thân vui mừng, khóe miệng toát ra vài phần vui vẻ.

Quan chủ khảo Châu Thành chuyên môn triệu kiến Đại Trụ, phụ thân rất bất an ở ngoài cửa đi tới đi lui, sợ hắn không hiểu chuyện, chọc giận đại nhân. Nhưng một giờ sau, thời điểm đại nhân ly khai, lại mặt mũi tràn đầy tán thưởng, nhìn về phía phụ thân chắp tay nói:

- Chuẩn bị một chút, do Châu phủ tiến cử, để cho Đại Trụ tiến về kinh thành, tham gia thi hội.

Quan chủ khảo đi, Đại Trụ đi ra ngoài kính cẩn đứng ở dưới, phụ thân lại khóc, kích động đến nói nghẹn ngào, nhưng thần sắc trong mắt Đại Trụ nhớ rất rõ ràng, từ nay về sau cả đời sẽ không quên.

Trong thôn rất nhanh biết rõ tin tức Đại Trụ đậu cử nhân, sang năm tiến về kinh thành tham gia thi hội, cả thôn xóm triệt để náo nhiệt, Tam thúc công uy vọng cao nhất còn vì thế mời đến tuồng hát, dùng tiền trong thôn, hân hoan chúc mừng.

Mẫu thân đứng ở trong một đám a di a thẩm, nghe các nàng nói hâm mộ, nếp nhăn giữa lông mày thưa thớt rất nhiều, nét mặt tươi cười là xinh đẹp như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...