Đạo (Dịch) – Chương 1376

Một tu sĩ áo bào xanh nằm trên mặt đất, thần sắc bình tĩnh, vẫn còn hô hấp, lại rất nhỏ, nếu không tinh tế cảm ứng, liền có khả năng phát giác không đến, ở bên cạnh hắn, có một thanh đoản đao màu vàng chọc vào mặt đất, nhìn như thường thường không có gì lạ, nhưng ánh mắt rơi vào lưỡi đao, lại có một cổ rét lạnh chi ý từ trong lòng hắn sinh ra, như muốn cưỡng ép rút ra nguyên thần của hắn, có chút quỷ dị!

Đông Thịnh bỗng nhiên nghiêng đầu, miệng lớn thở dốc, sắc mặt trắng bệch, giờ phút này trong lòng của hắn đã có thể xác định, đoản đao này tuyệt không phải vật bình thường, tất nhiên là một pháp bảo cực kỳ mạnh.

Loại bảo vật này, mặc dù là Đông gia bọn hắn cũng không có một kiện.

Trọng bảo năng giả có được, đoản đao này đã là vật không bình thường, như vậy chủ nhân của nó tuyệt không phải thế hệ hời hợt! Tuy tu sĩ áo bào xanh này trẻ có chút hư không tưởng nổi, nhưng tu sĩ Đại Năng Giả có đạo trú nhan số lượng cũng không ít, nói không chừng vị trước mặt này là được một tiền bối a.

Ý niệm như tia chớp xuất hiện, lập tức xỏ xuyên qua cả nguyên thần của Đông Thịnh, để cho ý niệm trong lòng hắn tiêu tán, hơn nữa càng ngày càng kiên định, cuối cùng nhất tràn ngập cả tâm thần hắn.

Buông tha cho ý niệm vơ vét bảo vật đào tẩu trong đầu, ra tay cứu trợ vị tiền bối này, như vậy đợi đến ngày hắn thức tỉnh, Đông Thịnh có thể thỉnh cầu tiền bối thu hắn làm đệ tử, chắc hẳn sẽ nể tình thiện duyên lúc trước, vị tiền bối này tuyệt đối sẽ không cự tuyệt. Hơn nữa ở trong tối tăm, Đông Thịnh có một trực giác không hiểu, vị tiền bối trước mặt này tuyệt đối không phải người phàm tục, trước mắt có lẽ chính là cơ hội cải biến vận mệnh duy nhất của hắn, nếu như hắn có thể nắm chắt, ngày sau nhất định có thể có thành tựu. Mà điểm ấy, cũng là nguyên nhân trọng yếu hắn làm ra quyết định.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, vị thanh y tiền bối này là một tu sĩ Nhân tộc, nếu không Đông Thịnh sớm đã một đao giết chết, sau đó vơ vét bảo vật rời đi, há sẽ ở đây lãng phí thời gian.

Trong lòng có quyết định, hơn nữa đã nhận định phải bái thanh y tiền bối này làm sư, giờ phút này Đông Thịnh liền yêu cầu mình kính cẩn, hữu lễ với tiền bối, trong lòng không thể có một chút lỗ mãng. Dù sao theo như truyền thuyết, trong tu sĩ đại năng, có người mặc dù ngủ say bất tỉnh, nhưng có thể mơ hồ cảm ứng ngoại giới biến hóa, hắn không muốn lưu lại ấn tượng không tốt trong nội tâm sư tôn tương lai.

- Thanh y tiền bối, vãn bối không biết ngài có nghe được ta nói chuyện hay không, lần này vãn bối cũng không ác ý, chỉ là muốn giúp ngài, hi vọng ngày sau ngài có thể lòng từ bi, thu ta làm đồ đệ.

- Lần này, đắc tội.

Đang khi nói chuyện liền kính cẩn thi lễ, Đông Thịnh từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bảo vật giống như khay ngọc, sử dụng pháp quyết để nó biến lớn đến như bồ đoàn, lúc này mới cẩn thận chuyển thanh y tiền bối lên, để cho hắn khoanh chân ngồi, lại cẩn thận bố trí xuống một chút cấm chế đơn giản, phòng ngừa mưa gió quấy nhiễu.

Nghĩ đến thanh Tử Kim đoản đao kia, Đông Thịnh thoáng suy nghĩ nói:

Đang khi nói chuyện, người này lấy ra một bộ quần áo, che dấu đoản đao kia, lúc này mới cẩn thận thu nhập vào trong không gian giới chỉ.

Ngẩng đầu phân biệt phương hướng một chút, Đông Thịnh điều khiển khay ngọc bay lên, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí khống chế độn quang rời đi.

Sau khi Đông Thịnh mang theo Tiêu Thần rời đi chưa đủ nửa ngày, một bóng đen âm u cấp tốc đi về phía trước, thẳng đến nơi này, tinh tế sưu tầm, lúc này mới hiện thân ở chỗ tiêu Thần nằm lúc trước, hóa thành một tu sĩ hình dạng bình thường.

- Nơi này khí tức của Tử Kim sát đao nồng nặc nhất, nhưng giờ phút này đã tiêu tán, thoát ly phạm vi ta cảm ứng, xem ra Tiêu Thần kia quả nhiên vẫn còn có lực lượng tái chiến.

- Cũng may trước đó ta lựa chọn rút đi, nếu không hôm nay sợ là đã vẫn lạc ở trong tay hắn.

- Ám sát thất bại, bản thể trọng thương, Tử Kim sát đao bị Nhân tộc Tiêu Thần cướp đi, ta phải mau chóng về tộc, bẩm báo việc này cho tông chủ đại nhân.

Thanh âm đạm mạc từ trong miệng hắn phát ra, không lạnh như băng, lại đạm mạc không một chút độ ấm, nghe tới càng thêm đáng sợ.

Người này nói xong, thân ảnh bỗng nhiên hòa tan, lại lần nữa hóa thành một bóng đen, dung nhập trong lòng đất, dùng một loại phương thức kỳ dị rời đi, trong nháy mắt không biết tung tích.

........

Bầu trời trong vắt, xanh thẳm không mây, dưới bóng cây có một thiếu niên, màu da hơi đen, đang lâm vào trong ngủ say. Nhưng vào thời khắc này, phía chân trời truyền đến một tiếng sấm rền, cuồng phong đột khởi, thổi đến cỏ xanh xoay người, lá cây rào rào rung động.

Thiếu niên này như bị quấy nhiễu mộng đẹp, bất mãn nhíu mày, chậm rãi mở hai mắt ra. Nhìn xem cảnh sắc quanh thân quen thuộc, thiếu niên này sờ sờ đầu, đột nhiên khờ cười, vừa rồi hắn nằm một giấc chiêm bao, mộng này rất dài rất dài, ở trong mộng hắn gọi là Tiêu Thần, từ tu sĩ bình thường từng bước một đi về phía trước, cuối cùng nhất trở thành chí cường giả của Tu Chân giới, đang chuẩn bị phi thăng đến một địa phương gọi là Linh giới. Hắn đang mơ tới mình dùng một pháp bảo gọi Tiểu Điếm đối chiến Phong Trấn chi linh điều khiển Tứ Phương đại đỉnh kia, sau đó bị hút vào vết nứt không gian, mộng lại đột nhiên tỉnh.

Chỉ có điều, mộng này thực quá chân thật, chân thật đến Đại Trụ cho rằng cái này là chuyện thật, để cho thần sắc của hắn không khỏi xuất hiện vài phần hoảng hốt.

- Đại Trụ, còn thất thần làm gì, trời sắp mưa rồi.

Xa xa truyền đến một thanh âm dồn dập, hắn ngẩng đầu lên, nhìn lão nông ở bờ ruộng phía xa đi nhanh mà đến, trên mặt lộ ra dáng tươi cười.

- Điền thúc, ta biết rồi, cái cày của ngươi quá nặng, ta tới giúp ngươi khiêng a.

Điền thúc gật gật đầu, cũng không chối từ, bằng không thì xem sắc trời này, chỉ sợ hắn còn chưa trở lại trong thôn, mưa đã tới rồi. Hai người một trước một sau nâng cày, dưới chân vội vàng đi tới thôn trang cách đó không xa. Tháng 3 tháng 4, thời tiết có chút thay đổi thất thường, bộ pháp của hai người không chậm, nhưng không đợi tiến vào thôn, bầu trời đã hạ mưa to, xối hai người ướt như chuột lột, gió lạnh thổi qua, lại có thêm vài phần se lạnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...