Đạo (Dịch) – Chương 1358

Tiếng gầm cuồn cuộn, ở dưới pháp lực gia trì lập tức truyền khắp thiên không, rơi vào trong tai vô số tu sĩ, hết sức rõ ràng.

Tiêu Thần?

Sau mê hoặc ngắn ngủi, vô số dị tộc lật lên trí nhớ trong đầu, đáy mắt bọn hắn lập tức bộc phát ra quang mang lăng lệ ác liệt, bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt như tên nhọn, ngay ngắn hội tụ đến.

Hội tụ đến trên người tu sĩ áo bào xanh đang muốn rời đi kia!

Hắn là Tiêu Thần!

.........

Sắc mặt của Tư Ma bỗng nhiên biến đổi, tiếp theo triệt để trầm xuống, trong mắt có hàn quang lóng lánh, ánh mắt như đao, trực tiếp nhìn lại Tiêu Thần. Nếu ánh mắt có thể hóa thành thần thông sát nhân, thì giờ phút này Tiêu Thần đã bị hắn giết chết vô số lần.

Tộc đàn thí luyện, Ma tộc từ trước đến nay cường hoành, lần này chịu nhục, tuy sự tình cụ thể không hiểu rõ lắm, nhưng điểm ấy Tư Ma không thèm để ý, hắn chỉ biết, là người này giết chết Cô Xạ, mới khiến cho cả Ma tộc mặt mũi không ánh sáng.

Nhân tộc Tiêu Thần, đáng chết!

Bây giờ, hắn vậy mà cướp đi Thạch Mộc đan!

.........

- Người này, là Tiêu Thần kia sao?

Chỗ Yêu tộc, Đằng Vân Vương nhẹ giọng mở miệng, thần sắc lãnh đạm, cũng không toát ra một chút khác thường.

Bất quá chính bởi vì như thế, Vận Song Tử bên cạnh hắn lại nhịn không được cau mày, đáy mắt toát ra vài phần kiêng kị. Huynh đệ bọn hắn cùng Đằng Vân Vương quen biết nhiều năm, thậm chí nhiều lần giao thủ, đối với tính tình của hắn có chút lý giải. Người này hỉ nộ bất động thanh sắc, hôm nay biểu hiện như vậy, sợ là trong nội tâm đã động sát khí.

- Người này, phải giết.

Đằng Vân Vương nhàn nhạt mở miệng, nghĩ đến thời điểm ly khai tộc đàn, Bách Diệp chấp sự âm thầm nhắc nhở, trong lòng không khỏi sát cơ đại thịnh. Chấp sự đại nhân nói, chỉ cần hắn thành công giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, sẽ trợ giúp hắn đạt được cơ hội vào Cổ Yêu Bí Cảnh tu luyện.

Cho nên, lần này Nhân tộc Tiêu Thần nhất định phải chết.

.........

Ở trên núi, vô luận chém giết kịch liệt như thế nào, thủy chung vẫn có một đạo nhân ảnh ở trên hư không, nhắm hai con mắt, chưa từng liếc qua, chưa từng có một chút phản ứng. Thân thể hắn như gỗ đá, không có một chút khí tức truyền ra, chỉ có một cổ lãnh ý như có như không từ trong cơ thể hắn tán phát, tràn ngập không gian, lại như độc xà ở chỗ tối, khiến cho tu sĩ chung quanh đều nhíu mày tránh lui, không người dám can đảm tới gần.

Cho dù là thiên kiêu của tộc đàn, tựa hồ cũng không muốn trêu chọc người này.

Tu sĩ này đúng là Ảnh Sát tộc Thất Thương.

Nhưng vào thời khắc này, nghe được Thủ Vô Địch mở miệng, người này lập tức mở mắt ra, ánh mắt lạnh như băng không có chấn động, rơi vào trên người Tiêu Thần, khóe miệng có chút nhếch, hiện ra nụ cười quỷ dị.

- Tiêu Thần, ta sớm đã dự liệu được ta và ngươi cuối cùng sẽ gặp nhau.

- Nguyên lai, ngươi ở nơi này.

.........

- Khiếu Tam, huynh đệ của ta, có lẽ là ngươi ở trên trời có linh thiêng nghe được ta cầu nguyện, lúc này mới đưa hung thủ giết chết ngươi đến trước mặt ta.

- Ngươi yên tâm, ta dùng Chúa Tể chí cao vô thượng của tộc ta thề, tất sẽ không tiếc bất cứ giá nào giết chết Nhân tộc Tiêu Thần này, dùng an ủi vong hồn của ngươi!

Hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha tu sĩ Nhân tộc này!

Sắc mặt của Độc Giác Tộc Tang Bác âm trầm, bên ngoài cơ thể sát khí đằng đằng. Nếu nói là ai muốn Tiêu Thần chết nhất, người này tất nhiên là số một.

Từ mới đầu trọng bảo của tộc đàn Hắc Ma Thương bị Tiêu Thần cướp đi, cao thủ tộc đàn tử thương, khiến cho Độc Giác Tộc uy danh quét rác, nhận hết cười nhạo. Về sau ở chiến trường tộc đàn, Tiêu Thần bạo lộ thân phận, mới biết sự tình hắn giá họa Ma tộc, đối với Độc Giác Tộc mà nói càng là cái tát vang vọng. Thiên tài Độc Giác Tộc Kim Giác bị hắn chém giết, hình thần câu diệt.

Tiêu Thần cùng Độc Giác Tộc tầm đó có thể nói là thù hận trùng trùng điệp điệp, không thể hòa hoãn.

- Giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, rửa sạch sỉ nhục của tộc ta!

- Chân đạp tàn thi của người này, đúc thành uy danh vô thượng!

Trong lòng hắn điên cuồng gào thét.

Chỉ nháy mắt, Tiêu Thần cảm ứng được vô số ánh mắt sát khí đằng đằng, ở trong đó một ít thậm chí là hắn cũng phải cẩn thận ứng đối, âm thầm kiêng kị.

Sự tình theo thân phận của hắn bạo lộ, triệt để không khống chế được.

sắc mặt của Tiêu Thần cực kỳ khó coi, ngẩng đầu liếc nhìn Thủ Vô Địch, dùng tu vi của người này tuyệt đối không cách nào khám phá thủ đoạn sửa đổi dung mạo của hắn, hiển nhiên ở trong đó có người sắm vai nhân vật ám muội.

Ánh mắt hơi nhíu, đảo qua vô số tu sĩ phía dưới, ở chỗ nào đó thoáng dừng lại, liền lập tức thu hồi.

Hôm nay thân phận đã bị gọi phá, hắn tự nhiên không cần ngụy trang nữa, ý niệm khẽ nhúc nhích, lập tức khôi phục hình dạng bản thân, tuy không quá mức anh tuấn, nhưng khuôn mặt trầm ổn, phối hợp thêm đôi mắt rực rỡ như tinh thần, lại có một cổ uy thế xuất hiện.

- Tiêu Thần ở đây, người muốn lấy tánh mạng của tại hạ, tất cả đều có thể đến.

Thanh âm nhàn nhạt khuếch tán trong hư không, thanh âm chưa dứt, bước chân hắn phóng ra, thân ảnh lập tức dung nhập Thiên Địa, bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Khi thân ảnh của Tiêu Thần biến mất, thiên kiêu của Độc Giác Tộc Kim Giác lạnh lùng cười cười, thân ảnh hắn không chút do dự, dưới chân đạp rơi, thân ảnh dung nhập vào hư không, đuổi theo khí tức chưa hoàn toàn tiêu tán của Tiêu Thần, lập tức rời đi.

Đại Địa Cự Nhân tộc Tác Tằm nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể đánh vỡ hư không, sinh sinh xâm nhập trong đó, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.

Yêu tộc Vận Song Tử, Đằng Vân Vương đồng dạng không có dừng lại, một bước phóng ra, đi theo ở phía sau.

Chỉ có Ảnh Sát tộc Thất Thương quỷ dị nhất, thân ảnh của người này vẫn đứng ở tại chỗ, một hồi thanh phong thổi tới, trực tiếp hóa thành bóng đen, dung nhập ở trong không gian biến mất không thấy gì nữa.

Trong khoảng thời gian ngắn, mấy tên thiên kiêu của tộc đàn còn sót lại đều đuổi giết mà đi, chỉ để lại vô số tu sĩ hai mặt nhìn nhau. Hôm nay sự tình biến đổi, vượt quá bất luận tu sĩ nào ý liệu.

Khuôn mặt của Tô Tô trắng bệch, thân thể mềm mại lay động, trái tim kịch liệt co rút lại, sinh ra đau đớn vô tận.

Sao sẽ như thế?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...