Quân Bất Lỗi mặt không biểu tình, nhưng trong lòng thì nhịn không được cuồng tiếu ! Tiêu Thần, mặc dù ngươi tu vi cao thâm, cũng như trước bị ta tính toán, lần này rất nhiều thiên chi kiêu tử của dị tộc ra tay, nhìn ngươi có thể toàn thân trở ra hay không!
Chết đi, chết đi!
Đôi mi thanh tú của Yên Nhiên hơi nhíu, ánh mắt nhìn Quân Bất Lỗi, tuy mặt ngoài trấn định chưa từng toát ra chút khác thường nào, nhưng nàng như đã nhìn ra cái gì, thoáng thở dài, ở chỗ sâu trong đôi mắt có thần sắc lo lắng lóe lên.
Oanh!
Tư Ma oanh ra một quyền, pháp lực bàng bạc hóa thành lực lượng ngập trời đánh bay Thủ Vô Địch, nhưng lại không tiếp tục ra tay, dừng tay không chiến. Mà cùng lúc đó, Kinh Ma Vương tựa hồ sớm đã dự liệu được điểm ấy, sau khi bức lui Phó Vân Khinh, cũng bay thẳng đến, thiên kiêu của Nhân, Ma hai tộc kịch liệt chém giết tạm thời ngừng lại.
Sắc mặt của Thủ Vô Địch tái nhợt, thân thể khô quắt, nhưng khí tức trong cơ thể lại cường hoành tới cực điểm, như muốn xé rách Thiên Địa .
Thần sắc của Phó Vân Khinh ngưng trọng, bước chân phóng ra, lập tức xuất hiện ở bên cạnh Thủ Vô Địch, cùng Ma tộc xa xa giằng co.
- Thủ Vô Địch, hôm nay Bản ma không có hứng thú tiếp tục chiến với ngươi, nếu không kết cục như thế nào, trong lòng ngươi tinh tường.
- Giao Thủy Ma chi bia ra, bản Ma lập tức rời đi, nếu không trận chiến này quyết không bỏ qua!
Tư Ma lạnh giọng mở miệng, trong âm trầm, sát cơ vô tận!
Hắn dừng tay không chiến, là muốn đi đánh chết Tiêu Thần, Thạch Mộc đan kia quá mức trọng yếu, tuyệt đối không thể bị những người khác cướp đi, nếu không làm sao sẽ dễ dàng buông tha cho cơ hội chém giết thiên kiêu Nhân tộc trước mắt!
Sắc mặt của Thủ Vô Địch bỗng nhiên càng thêm khó coi, hừ lạnh một tiếng, đang muốn mở miệng, nhưng Tư Ma lại bỗng nhiên trừng lớn hai con ngươi, trong đó bộc phát ra thần quang vô tận, khí thế phá thể mà ra, ở trên đỉnh đầu hóa thành một Cổ Ma hư ảnh, ngửa mặt lên trời gào thét.
- Thủy Ma chi bia là Thánh vật Ma tộc ta, lần này bản Ma nhất định phải mang đi. Nếu các ngươi không muốn, như vậy ta và ngươi chỉ có thể quyết nhất tử chiến!
- Mặc dù truyền thuyết trên người Phó Vân Khinh là thực, nhưng các ngươi cho rằng, trên đời này chỉ có Nhân tộc ngươi có đại năng chuyển thế trùng tu sao! Bản ma có thể cam đoan với các ngươi, mặc dù Phó Vân Khinh không tiếc bất cứ giá nào xé mở phong ấn, bản Ma cũng có thể ngăn các ngươi lại. Thủy Ma chi bia, các ngươi mang đi không được!
Thanh âm rét lạnh, lộ ra vẻ kiên định vô tận, càng có tự tin cường đại tràn ngập trong đó.
Hiển nhiên, Tư Ma này nói tuyệt không phải làm bộ.
Thủ Vô Địch đang muốn mở miệng, nhưng Phó Vân Khinh lại đột nhiên khoát tay ngăn hắn, trầm giọng nói:
- Thủy Ma chi bia có thể cho các ngươi, nhưng vật này là Nhân tộc ta dùng 130 ngàn tỷ linh thạch mua sắm, Tư Ma Đạo hữu phải trả đủ linh thạch, mới có thể mang đi.
Tư Ma thoáng dừng lại, lập tức lấy ra một không gian giới chỉ, dương tay ném ra ngoài:
- Trong đó có 130 ngàn tỷ linh thạch, nhanh chóng giao Thủy Ma chi bia cho ta!
Phó Vân Khinh cảm ứng thấy không có dị dạng, lúc này mới tiếp không gian giới chỉ, thần thức quét qua, nhìn Thủ Vô Địch khẽ gật đầu nói:
- Thủ đạo hữu, giao Thủy Ma chi bia cho Tư Ma Đạo hữu.
Mặc dù trong nội tâm Thủ Vô Địch không cam lòng, nhưng minh bạch giờ phút này xử trí như thế mới là phương thức tốt nhất, đành phải rên một tiếng, lấy Thủy Ma chi bia hung hăng ném ra ngoài.
Ánh mắt của Tư Ma bùng lên thần mang, thân ảnh trực tiếp bắn ra, xác định Thủy Ma chi bia không sai, lúc này mới thu nhập vào trong không gian giới chỉ, quay người phóng ra, thân ảnh lập tức tiêu tán không thấy, nhưng có thanh âm truyền đến:
- Phó Vân Khinh, trong Nhân tộc có thể cùng bản Ma chiến một trận chỉ có ngươi, nếu như có cơ hội, bản Ma tất nhiên sẽ cùng ngươi chiến thống khoái!
Thanh âm truyền ra, sắc mặt của Thủ Vô Địch càng thêm trầm xuống!
Phó Vân Khinh chắp tay, thản nhiên nói:
- Tư Ma Đạo hữu đi tốt, nếu có cơ hội chiến một trận, tại hạ nhất định phụng bồi!
Kinh Ma Vương chậm rãi lui ra phía sau, thân ảnh bỗng nhiên tiêu tán, dung nhập ở trong hư không.
Hai khí tức khủng bố mau chóng đuổi theo phương hướng Tiêu Thần rời đi.
Ánh mắt của Phó Vân Khinh chớp lên, đáy mắt hiện lên vài phần lo lắng, liếc nhìn Thủ Vô Địch nói:
- Thủ đạo hữu, ngươi lưu lại tạm thời áp chế thương thế trong cơ thể, ta đi xem một chút, dù sao Tiêu Thần kia là tu sĩ Nhân tộc ta, chớ để ra ngoài ý muốn mới được.
Nói xong, hắn đồng dạng quay người xé rách không gian rời đi.
Sắc mặt của Thủ Vô Địch âm tình bất định nửa ngày, lúc này mới phóng ra một bước, đợi cho ly khai ánh mắt của tất cả mọi người, người này mới phun ra tụ huyết, sắc mặt bỗng nhiên biến thành xám trắng.
- Phó Vân Khinh! Có một ngày ta sẽ để ngươi minh bạch, Thủ Vô Địch ta mới là Nhân tộc đệ nhất thiên kiêu!
Người này gầm nhẹ một tiếng, đáy mắt lành lạnh:
- Tiêu Thần, đừng tưởng rằng tu vi hơi mạnh một chút liền có thể vô lễ ở trước mặt bổn tọa, lần này ta không cần tốn nhiều sức liền có thể đưa ngươi vào chỗ chết, nhìn ngươi ở dưới nhiều cường giả đuổi giết như thế nào, làm sao toàn thân trở ra.
Sau khi cười lạnh, người này phất tay áo, mở ra một sơn động, chui vào trong đó bắt đầu áp chế thương thế trong cơ thể.
Đan dược như thể, tế điện huyết nhục đổi lấy năng lượng còn có thể duy trì một ngày, hắn nhất định phải thi triển bí thuật, lưu lại cổ lực lượng này, ở thời khắc mấu chốt mới có thể tiến hành điều động.
.........
Trong hư không, có tu sĩ áo bào xanh xé rách không gian đi về phía trước, thân ảnh ở giữa thiên địa không ngừng thoáng hiện, thường thường một lần lập loè, liền có thể vượt qua mấy vạn dặm, nhanh như chớp điện.
Tu sĩ áo bào xanh này đúng là Tiêu Thần.
Đối với sau lưng đuổi giết, hắn cảm ứng cực kỳ tinh tường, từng đạo khí tức khủng bố kia, như trường kiếm chỉ thiên, gào thét mà đến, xen lẫn sát cơ vô tận, như muốn triệt để chém giết hắn mới thu hồi.
Dị tộc thiên kiêu đuổi giết, bất quá giờ phút này, sắc mặt của Tiêu Thần đã bình tĩnh, vẻ âm trầm trước kia đều tiêu tán, chỉ có khắc nghiệt tràn ngập khuôn mặt.
Bình luận