Đạo (Dịch) – Chương 1357

Bất quá giờ phút này hắn lại không biết, ở trong rất nhiều tu sĩ dưới mặt đất, đang có hai người một mực nhìn chăm chú ở trên người hắn, hai người này một người là Quân Bất Lỗi, một người khác, là Tô Tô.

Theo Tiêu Thần ra tay, đến ngang nhiên đánh chết Bất Hành, thậm chí thần thông lực áp Bách Sát, khu trục hắn vào trong Không Gian Loạn Lưu, ánh mắt của hai người liền một mực ở trên người hắn, chưa từng có một chút dịch chuyển, cho dù thần sắc bất đồng, nhưng đáy mắt của hai người lại đều có vẻ kinh nghi.

- Tiêu Thần đại ca, sẽ là ngươi sao?

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tô hơi có ý căng thẳng, đầu ngón tay trắng nõn chăm chú xoắn cùng một chỗ, đủ cho thấy giờ phút này trong nội tâm căng thẳng cùng chờ mong.

Người trước mặt kia, tuy hình dạng không giống Tiêu Thần đại ca, nhưng cử chỉ, thần thái đều tương tự kinh người, hơn nữa trọng yếu nhất là, khi ánh mắt Tô Tô rơi vào trên thân người này, sẽ sinh ra một cảm giác an tâm không hiểu, như có người này ở bên cạnh, nàng sẽ không bị bất cứ thương tổn gì. Cảm giác không hiểu thấu này xuất hiện, làm cho ý niệm trong nội tâm Tô Tô càng thêm rõ ràng, đơn giản là loại cảm giác này, nàng chỉ có lúc ở bên người Tiêu Thần mới sẽ xuất hiện.

Tuy trong nội tâm đã nhận ra, nhưng Tô Tô môi mím thật chặc, không mở miệng la lên, bởi vì nàng không muốn trêu chọc phiền toái cho Tiêu Thần đại ca. Năm đó chín kiếm chém giết vô số tu sĩ dị tộc, Tiêu Thần đại ca đã dẫn ra phong ba to lớn như vậy, hôm nay tuy thực lực của hắn tăng vọt tới Thiên Nhân Tam Cảnh, nhưng nếu một khi thân phận bạo lộ, tất nhiên sẽ trêu chọc đến vô số sát cơ.

Việc này, Tô Tô không muốn.

Nhưng Tô Tô tuyệt đối không thể tưởng được, nơi này trừ nàng ra, rõ ràng còn có tu sĩ có thể nhận ra Tiêu Thần, người này, đúng là Quân Bất Lỗi!

Có câu nói thế này, trên đời này lý giải ngươi nhất có hai loại người, một loại là người thân cận ngươi nhất, một loại khác là địch nhân của ngươi, những lời này dùng ở trên người Quân Bất Lỗi, giờ phút này xem ra là cực kỳ chuẩn xác.

Năm đó tộc đàn thí luyện, Tiêu Thần ngang trời xuất thế, như sao chổi quật khởi, cướp đoạt tất cả thuộc về hắn, đánh hắn vào Thâm Uyên, vô số năm kinh doanh hóa thành hư ảo.

Hắn không cam lòng, hắn oán hận! Cũng may về sau Tiêu Thần này không tin tức có, càng có nghe đồn hắn đã bị cường giả dị tộc giết chết, thanh danh dần dần ảm đạm biến mất, nhạt ra tầm nhìn của tu sĩ ở chiến trường tộc đàn, lúc này mới khiến hận ý trong lòng hắn thoáng tiêu giảm một ít. Bất quá hôm nay, nhìn nam tử áo bào xanh ngang trời xuất thế kia, nhìn xem hắn uy thế vô song, đánh chết Linh Nguyên tộc Bất Hành, Hung Cát tộc Bách Sát, nhìn hắn như mặt trời sặc sỡ loá mắt, hấp dẫn đến vô số tu sĩ kính sợ, hắn nhất thời như bị sét đánh, ý nghĩ mê muội.

Tiêu Thần! Lại là hắn! Tại sao có thể là hắn!

Lúc trước bất quá là chiến lực Thiên Nhân Nhị Cảnh, một đoạn thời gian sau hiện thân, đã đạt tới cấp độ Thiên Nhân Tam Cảnh, nhẹ nhõm đánh chết Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, tới hôm nay, ngắn ngủn mấy trăm năm, tu vi của hắn rõ ràng lại tăng vọt lần nữa.

Hiện tại, Quân Bất Lỗi đã không cách nào phát giác được tu vi của hắn sâu cạn, trong cảm ứng tựa như đại dương mênh mông vô tận, thâm bất khả trắc. Mà như vậy, lập tức để cho ghen ghét cùng oán hận trong lòng hắn yên lặng bùng lên.

- Dựa vào cái gì hắn có thể đạt được tất cả chú mục, mà ta lại rơi vào cục diện hôm nay!

- Dựa vào cái gì!

Hơn nữa càng làm cho hắn không cam lòng ghen ghét chính là, thường cách một đoạn thời gian, tu vi của Tiêu Thần lại tăng vọt kinh người, mà hắn đã tự mình kiểm nghiệm hai lần, trước mắt đúng là lần thứ hai!

Nếu như lại có một lần…

Quân Bất Lỗi không cam lòng tưởng tượng, tu vi của Tiêu Thần sẽ đạt tới loại tình trạng nào!

Cho nên, hắn phải nhanh một chút nghĩ biện pháp gạt bỏ, nếu không trong Nhân tộc có người này tồn tại, hắn sẽ không ngày nổi danh! Đối với Tiêu Thần, hắn từ vừa mới bắt đầu liền không có bất kỳ hảo cảm, tựa hồ hai người trời sinh chính là tử địch!

- Nhất định phải làm cho hắn chết! Nhất định phải! Nếu không ta có thể rõ ràng cảm ứng được, ngày sau trong Nhân tộc hắn tất nhiên sẽ trở thành tồn tại hấp dẫn hết thảy chú ý, mà ta chỉ có thể càng thêm ảm đạm, từ nay về sau trầm luân!

- Vạch trần thân phận của hắn, nơi này người cùng hắn có cừu oán số lượng cũng không ít, Ma tộc, Yêu tộc, Độc Giác Tộc, Đại Địa Cự Nhân tộc, Ảnh Sát tộc đều có thiên chi kiêu tử muốn lấy tính mệnh của hắn, chỉ cần như thế, hôm nay liền thành sát cục, lưu tánh mạng của hắn lại! Không được, Tiêu Thần này có rất nhiều thủ đoạn, có chút khó giải quyết, tuyệt đối không phải dễ giết như vậy, nếu như vạn nhất hắn không chết, ta trêu chọc tới hắn tất nhiên khó tránh khỏi đại kiếp nạn!

- Hơn nữa dùng tiềm lực tư chất của người này biểu lộ, đủ để đạt được cao tầng Nhân tộc ta coi trọng, nếu như hắn bởi vậy chết thật, ta tuyệt đối sẽ không tránh khỏi trừng phạt, tuyệt đối sẽ bị liên quan đến.

- Làm sao bây giờ, nếu lại không có cách nào, người này sẽ đi, đến lúc đó lần sau gặp lại, ta triệt để mất đi cơ hội diệt trừ hắn!

Quân Bất Lỗi nóng lòng, nhưng hắn không có bất kỳ biện pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Thần cất bước rời đi.

Bất quá vào thời khắc này, Thủ Vô Địch đột nhiên mở miệng cầu cứu, mà trọng yếu nhất là, Tiêu Thần không để ý tới hắn yêu cầu, mà chuẩn bị ly khai.

Linh quang lóe lên, xuất hiện ở trong nội tâm Quân Bất Lỗi, hơn nữa dùng một loại tốc độ điên cuồng sinh trưởng, hóa thành tiếng gầm ở trong lòng hắn, điên cuồng quanh quẩn:

- Quân Bất Lỗi, đây là cơ hội cuối cùng loại bỏ người này, nếu mất đi, từ nay về sau ngươi cả đời sẽ bị hắn dẫm nát dưới chân, chỉ có thể nhìn lên!

- Đi làm, chính là như vậy, nhất định phải lưu hắn lại!

Đáy mắt của Quân Bất Lỗi lóe lên lệ mang, trong nội tâm lập tức có quyết định.

Nháy mắt sau đó, Thủ Vô Địch đang cùng Tư Ma điên cuồng chém giết, thần sắc hắn đột nhiên hơi trệ, lập tức có vài phần dị sắc xẹt qua, lập tức hóa thành sát cơ điên cuồng!

Mà giờ khắc này, đúng là lúc bước chân của Tiêu Thần đạp rơi, muốn ly khai.

Ngay lúc này, Thủ Vô Địch đột nhiên mở miệng quát:

- Tiêu Thần đạo hữu, ta và ngươi đều là Nhân tộc nhất mạch, nể tình đồng tộc, chẳng lẽ ngươi không thể ra tay, giúp ta một tay sao!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...