Mặt trẻ, thân thể thành thục, phối hợp mỗi tiếng nói cử động tản mát ra mị thái kinh người kia, mị hoặc chi lực của nàng dĩ nhiên biểu hiện tới cực điểm, một cái nhăn mày một nụ cười, câu hồn đoạt phách.
- Hì hì, ta thích nhất là thời điểm hỗn chiến, nói không chừng vận khí tốt, có thể tìm được lang quân vừa ý, đến lúc đó tu vi của ta chỉ sợ sẽ tăng vọt.
- Côn Ngọc, ngươi nói ta nói đúng hay không?
Sau lưng nàng, một tu sĩ sắc mặt chất phác nặng nề gật đầu, chỉ có thời điểm ánh mắt rơi vào trên người Tư Linh, mới có thể hiện lên một tia ái mộ giấu ở trong đáy mắt.
Thất Thương đến rất sớm, Tiêu Thần cũng không tương kiến với hắn, bất quá nếu có người tiến vào trong hộ tráo của hắn, lại sẽ phát hiện nơi này vậy mà quỷ dị không có một bóng người, chỉ có một bóng đen như ẩn như hiện.
- Có ý tứ.
Thanh âm nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên, nhưng nơi này, như trước không người.
Thời điểm rất nhiều tu sĩ đỉnh phong của tộc đàn suy nghĩ, đấu giá hội tiếp tục, bất quá trong lòng mọi người đều tinh tường, cao trào của đấu giá hội đã qua, chỉ chờ sau đấu giá giao chiến, khiến cho đấu giá hiện tại có chút bất ôn bất hỏa.
Ba đấu giá sư đối với cái này hiển nhiên sớm có đoán trước, cho nên mặc dù lấy ra là một ít bảo vật giá trị xa xỉ, nhưng tuyệt đối không cách nào đánh đồng với Thủy Ma chi bia, Yêu Tổ chi tuyền và Thiên Đạo chi kiếm, mặc dù giá cả hơi thấp, nhưng ở trong phạm vi đấu giá sảnh tiếp nhận.
Tiêu Thần nhắm mắt, điều tức dưỡng thần, trong ngọc giản đề cập tới đấu giá Thạch Mộc đan, liền tuyệt đối sẽ không có sai, đã như vậy, hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được.
Lo nghĩ, cũng không có ý nghĩa.
Lúc này, lão giả Nhân tộc tiến lên một bước, mặt mũi tràn đầy vui vẻ nói:
- Hôm nay đấu giá cực kỳ thuận lợi, lúc này đa tạ chư vị tiểu hữu tham gia.
- Nó, là vật phẩm đấu giá cuối cùng của lần này, đặt nó ở cuối cùng cũng không phải vì nó quá mức quý trọng mà thành áp trục chi vật, mà chỉ là một loại ý nghĩa mang tính chất tượng trưng.
Đang khi nói chuyện, trên tay người này chớp lên linh quang, lập tức có một hộp gỗ xuất hiện, cái hộp bình thường, càng không có một chút khí tức, mở ra, có một viên đan dược như đá màu đen nằm ở trong đó, thường thường không có gì lạ, chỉ có chút mùi thuốc truyền đến.
Tiêu Thần bỗng nhiên giương mắt, đáy mắt bùng lên tinh mang.
Thạch Mộc đan, rốt cục xuất hiện!
Lần này Thượng Uyển đấu giá tràng đã giới thiệu sơ lược tin tức một ít vật phẩm quý trọng, Thạch Mộc đan này cũng ở trong đó, cho nên lần này chứng kiến viên thuốc, rất nhiều tu sĩ cũng không toát ra vẻ kinh ngạc.
- Viên thuốc này, chính là tu sĩ của chúng ta ở một động phủ Viễn Cổ đoạt được, đan tên Thạch Mộc, xem ra không chút thu hút, nhưng chủ dược ở trong viên thuốc này, lại là Thạch Mộc Kiên Kim quả!
- Quả chính là linh mộc ở Thượng Cổ Hồng hoang sinh ra, thân cây kiên hơn kim thạch, thủy hỏa bất xâm, Ngũ Hành chi lực khó thương tổn, hấp thu Chu Thiên linh lực hóa thành năng lượng bản thân, sinh trưởng chậm chạp, vạn năm mới có thể dài một tấc. Hồng hoang linh mộc này từ nẩy mầm xuất thế tính lên, cách vạn năm dài một tấc, mười vạn năm có thể hóa thành hình cây, 50 vạn năm có thể cành lá rậm rạp, 100 vạn năm mới có thể kết quả.
Một khi kết quả, trái cây sẽ nuốt tinh hoa cơ thể mẹ, đợi cho ngày trái cây thành thục, thân cây liền chết. Quả này, là Thạch Mộc Kiên Kim quả.
- 10 vạn năm trước, Nam hoang chi địa từng có quả này xuất hiện, đưa tới rất nhiều đại năng tranh đoạt, chiến một trận kinh thiên động địa, từ nay về sau liền không có tin tức Thạch Mộc Kiên Kim quả truyền ra.
- Cho nên, tuy viên phế đan này vô dụng, lại bởi vì có dược lực của Thạch Mộc Kiên Kim quả mà có ý nghĩa tượng trưng, đương nhiên, nếu có đại năng thông thiên có thể nghịch chuyển phế đan, có lẽ sẽ hóa mục nát thành thần kỳ, rút ra dược lực trong Thạch Mộc Kiên Kim quả. Một viên phế đan Thạch Mộc đan, khởi giá 10 vạn linh thạch, nếu như vị nào có ý mà nói, có thể ra giá.
Lão giả Nhân tộc nói xong lui ra phía sau, cũng không nhiều lời, sắc mặt nhẹ nhõm, hiển nhiên đối với giá sau cùng không thèm để ý.
Nói xong, vô số tu sĩ hai mặt nhìn nhau, mặc dù viên thuốc này bất phàm như thế nào, nguyên liệu chủ yếu Thạch Mộc Kiên Kim quả lại trân quý như thế nào, thì trước mắt chẳng qua là một quả phế đan bỏ đi, có làm được cái gì?
10 vạn linh thạch khởi giá, có thể nói là giá thấp nhất hôm nay, nhưng linh thạch nhà ai không phải liều mạng kiếm ra, tốn hao 10 vạn linh thạch đi mua một viên phế đan không có chút tác dụng, trừ khi là uống nhầm thuốc, nếu không ai sẽ đi làm loại chuyện này.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng trong lòng đã căng thẳng tới cực điểm:
- Ngàn vạn lần không nên có người ra tay, ngàn vạn lần không nên có người ra tay!
Hắn ngăn chặn ý niệm cấp bách trong đầu, càng là lúc này, càng phải ổn định, nếu không một khi bị người phát giác được khác thường, tất nhiên sẽ đâm ngang, rước lấy phiền toái không tất yếu.
- Chờ một chút, đợi đến lúc không người ra tay, ta lại dùng 10 vạn linh thạch mua Thạch Mộc đan, chỉ có như vậy mới sẽ không khiến cho người khác chú ý.
- Không nên có ngoài ý muốn nổi lên a!
Thời gian từng phút đi qua, trong đấu giá sảnh như trước không người mở miệng, lão giả Nhân tộc khẽ nhíu mày, mặc dù hắn không coi trọng viên thuốc này, nhưng không biết vì sao thượng tầng an bài viên thuốc ở đấu giá cuối cùng, nhưng nếu lưu phách mà nói, chung quy đối với thanh danh của đấu giá sảnh có chút ảnh hưởng.
Mà đúng lúc này, Tiêu Thần nhạy cảm phát hiện điểm ấy, hắn phát giác được tâm tư của lão giả này, lập tức nhấc tay nói:
- 10 vạn linh thạch, viên thuốc này ta mua.
Sau khi ra giá, trong miệng hắn nhỏ giọng nói thầm:
- Lần này tham gia đấu giá hội, nếu như vật gì cũng không có mua được, nhất định sẽ bị đám người đại ca chê cười, không bằng tốn hao 10 vạn linh thạch mua phế đan, nói không chừng thật có thể biến thành bảo vật.
Ngắn ngủn một câu, khiến cho mọi người nghĩ tới một hình tượng chất phác.
Tuy thanh âm của Tiêu Thần không lớn, nhưng tu sĩ nơi này tất cả đều vô cùng cường hoành, tự nhiên không cách nào chạy ra lỗ tai của bọn hắn.
- 10 vạn linh thạch đi mua một viên phế đan, người này thực ngu xuẩn.
- Chuyện vô sự như thật, như đứng ở bờ sông ném tiền vào trong nước nghe tiếng vang, mua phế đan như vậy, thuần túy là lãng phí linh thạch.
Bình luận