Đạo (Dịch) – Chương 1342

- Ha ha, linh thạch trong tay người ta dùng nhiều không hết, lấy ra 10 vạn mua một viên phế đan lại có thể thế nào, chúng ta còn có thể ngăn cản sao.

- Buồn cười ah buồn cười, loại chuyện này, ngược lại là lão phu cuộc đời ít thấy.

Đấu giá chấm dứt, tâm thần chúng tu sĩ buông lỏng, giờ phút này nhìn thấy phế đan rõ ràng có người ra giá, hơi ngốc một chút, liền cười vang, ánh mắt nhìn chỗ Tiêu Thần, xen lẫn vẻ đùa cợt không che dấu chút nào.

Tiêu Thần biết hết, lại không rảnh bận tâm, có chút cúi đầu giống như nhát gan, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn lão giả Nhân tộc trên đài đấu giá.

- Đã không người tiếp tục cạnh tranh, như vậy Thạch Mộc đan này lấy 10 vạn linh thạch thành giao.

Trong nội tâm lão giả Nhân tộc khẽ buông lỏng, như lo lắng Tiêu Thần đổi ý, vội mở miệng.

Bất quá hắn chưa nói xong, đã bị một tiếng cười khẽ đánh gãy:

- Tiền bối không cần sốt ruột phán định, tuy Thạch Mộc đan này là một viên phế đan, bất quá tài liệu rất quý trọng, giá trị xa xỉ, nghĩ đến cũng có một ít giá trị nghiên cứu.

- Đã như vậy, vãn bối liền ra 15 vạn linh thạch, cạnh tranh viên thuốc này.

Thanh âm nhàn nhạt phát ra, xuất xứ từ trong một vòng bảo hộ màu vàng.

Nghe rõ thanh âm người này, không ít tu sĩ trong đấu giá sảnh lập tức biết rõ thân phận.

Linh Nguyên tộc… Bất Hành.

Linh Nguyên nhất tộc, chỉ là một trong các tiểu tộc của Linh giới, quy mô tộc đàn ở dưới 10 ức, nhưng tộc đàn này ở đan đạo lại có được thiên phú viễn siêu tộc đàn khác, cho nên đan đạo Tông Sư tầng tầng lớp lớp, bằng vào điểm ấy mới có thể bảo trì tư cách độc lập, không biến thành nước phụ thuộc của đại tộc.

Hôm nay Bất Hành mở miệng, cạnh tranh Thạch Mộc đan, lập tức đưa tới vô số tu sĩ kinh nghi, viên thuốc này có thể được Bất Hành coi trọng, có khi đúng như hắn nói chỉ là muốn nghiên cứu một phen, hoặc là… viên thuốc này, thật sự là một bảo vật.

Trong lúc nhất thời, trong lòng mọi người ý niệm xoay chuyển, sắc mặt chần chờ, lại chậm chạp không người mở miệng nhúng tay.

Dù sao, phế đan vô ích có hại, quyết không thể dùng, điểm ấy mới là nguyên nhân lớn nhất bọn hắn chần chờ.

Nhưng giờ phút này, lại không người phát hiện, sắc mặt của Tiêu Thần lập tức trầm xuống, một cổ sát cơ từ trong lòng của hắn bộc phát, lại bị hắn cưỡng ép đè xuống, không toát ra một chút.

- Đáng chết, quả nhiên ngoài ý muốn nổi lên!

Trong lòng của hắn ý niệm cấp tốc quay cuồng, đột nhiên cắn răng nói:

- 20 vạn! Lần đấu giá này, ta nhất định phải mang một ít gì đó trở về, bằng không thì nhất định sẽ bị chê cười.

- Phế đan này là của ta!

Thanh âm hổn hển, lại có vài phần run rẩy, tựa hồ thịt đau lấy ra 20 vạn linh thạch.

Tu sĩ trong đấu giá sảnh nghe vậy, trong nội tâm đột nhiên buông lỏng, lập tức cười khẽ lắc đầu, thầm nghĩ bất quá là một viên phế đan, lại có thể làm được cái gì. Tu sĩ áo đen kia hiển nhiên ý nghĩ có vấn đề mới mua sắm, về phần Bất Hành, chắc hẳn cũng chỉ muốn nghiên cứu thoáng một phát mà thôi.

Trong hộ tráo, Linh Nguyên tộc Bất Hành tựa ở trên ghế, làn da người này màu xanh nhạt, khuôn mặt có chút anh tuấn, trên trán có đạo văn rậm rạp, lộ ra có chút thần bí.

Giờ phút này, đôi mắt hắn thoáng nheo lại, xuyên thấu qua cấm chế nhìn về phía tu sĩ áo đen kia, lông mày có chút nhăn lại.

- Người này, là thật hồ đồ, hay có mưu đồ khác?

- Hẳn là, hắn cũng có thủ đoạn như ta, có thể biến Thạch Mộc đan này thành bảo?

- Không đúng, điểm ấy tuyệt đối không thể, Linh Nguyên tộc ta có thể làm được việc này, là vì tổ tiên đại năng được Thần nhân thượng giới ban cho Phân Nguyên phù, có thể phân giải tương dung dược lực, khiến cho đan dược trở lại trạng thái ban đầu. Nhưng Phân Nguyên phù này cực ít, cả Linh Nguyên tộc ta cũng chỉ vẹn vẹn có 3 tấm, vô số tuế nguyệt qua đã sử dụng hai tấm, hôm nay trong tộc đàn chỉ còn lại một tấm cuối cùng. Dùng tu vi của người này, tuyệt đối không có được Phân Nguyên phù.

- Như thế nói đến, có lẽ là ta đa tưởng.

Trong lòng hắn suy nghĩ, sau khi Tiêu Thần mở miệng, hắn đột nhiên cười một tiếng nói:

- 30 vạn linh thạch.

Thanh âm vẫn bình tĩnh, lại ẩn chứa vô cùng tự tin. Hiển nhiên Thạch Mộc đan này, Bất Hành nguyện nhất định phải có!

Lông mày của Tiêu Thần lập tức nhíu lại, đáy mắt phun ra lệ mang, tuy Bất Hành nói là muốn nghiên cứu Thạch Mộc đan, nhưng trong lòng hắn có dự cảm cực kỳ rõ ràng, chỉ sợ Bất Hành này đến có mục đích, là vì thế đan kia.

Có lẽ, hắn cũng có thủ đoạn phân cách dược lực của Thạch Mộc đan, khôi phục nguyên vẹn!

Trong nội tâm sinh ra ý niệm như vậy, càng làm cho sắc mặt hắn khó coi, khí tức âm lãnh tới cực điểm.

Sắc mặt âm trầm này dừng lại mấy tức, Tiêu Thần ngẩng đầu liếc nhìn chỗ Bất Hành, lập tức ngồi xuống, không tham dự cạnh tranh nữa. Hắn làm như vậy tự nhiên không phải buông tha cho Thạch Mộc đan, mà là trong nội tâm có tính toán khác.

Hôm nay Linh Nguyên tộc Bất Hành ra tay cạnh tranh, đã đưa tới không ít tu sĩ âm thầm kinh nghi, nếu hắn không bỏ điên cuồng tranh đoạt, chỉ sợ mỗi người đều có thể từ trong này nhìn ra một ít hương vị khác, đến lúc đó nếu dẫn tới càng nhiều tu sĩ chú mục, ngược lại sẽ không ổn. Trước mắt không bằng lui về phía sau một bước, tạm thời tặng Thạch Mộc đan này cho tên kia, đợi cho đấu giá hội chấm dứt, hắn lại ra tay thu hồi là được. Bất Hành này muốn tìm chết, hắn tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay.

Ở chỗ sâu trong đôi mắt đen kịt, sát cơ bùng lên.

Vật đấu giá cuối cùng Thạch Mộc đan rơi xuống màn che, Bất Hành giao linh thạch, cẩn thận kiểm tra một phen, mới thoả mãn gật đầu, thu viên thuốc này vào trong không gian giới chỉ.

Chỗ Ma tộc, Tư Ma khẽ gật đầu, khóe miệng toát ra vài phần dữ tợn, hôm nay đấu giá đã chấm dứt, như vậy kế tiếp, là thời điểm trò hay bắt đầu.

Khí tức trong cơ thể Thủ Vô Địch bộc phát, lôi quang bắn ra, mơ hồ hóa thành một bộ Lôi Đình chiến giáp, phối hợp thêm thần thái lạnh lùng khắc nghiệt của người này, thật đúng như Viễn Cổ Lôi Thần, muốn hạ lôi phạt, tàn sát muôn dân trăm họ.

Phó Vân Khinh nhíu mày, trong đôi mắt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng tất cả đều bị hắn che lấp, chỉ có Nho gia chính khí mênh mông cuồn cuộn tràn ngập quanh thân, như Thượng Cổ Đại Nho, uy thế không để cho xâm phạm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...