Sắc mặt của Thủ Vô Địch âm lãnh, trong lòng của hắn đã định ý niệm, chỉ cần Tư Ma mở miệng, hắn liền lập tức thu hồi bảo vật, không tranh đoạt cạnh tranh.
Nhân tộc đạt được Thủy Ma chi bia, Ma tộc đạt được Thiên Đạo chi kiếm, song phương bất quá là thế lực ngang nhau, sau đấu giá chém giết một hồi là được. Chỉ cần trên thể diện có thể qua, liền tốt.
Ánh mắt của hắn rét lạnh xuyên thấu vòng bảo hộ, dưới khí cơ cảm ứng, thẳng hướng Tư Ma.
Cùng lúc đó, vô số ánh mắt trong sảnh đấu giá cũng hội tụ tới.
Tiêu Thần khẽ nhíu mày, trước đó Tư Ma đột nhiên dừng tay không tham dự cạnh tranh, tuy người này dùng hung hãn thị sát khát máu nổi danh, lại hiển nhiên không phải thế hệ không có tâm cơ, ngược lại tâm cơ rất sâu, cực kỳ hiếm thấy.
Có lẽ lần này đấu giá, còn sẽ xuất hiện kết cục ngoài dự đoán của mọi người.
Hẳn là, Tư Ma này lại muốn…
Bỗng nhiên Tiêu Thần ngẩng đầu, đáy mắt bộc phát tinh mang, hiện tại hắn muốn xác minh một phen, suy đoán của mình đến cùng chính xác hay không.
Ở dưới vô số ánh mắt chú mục, sau khi Thủ Vô Địch báo giá, chỗ Ma tộc lại yên tĩnh quỷ dị.
Như thế, trong nội tâm Thủ Vô Địch chẳng biết tại sao hung hăng nhảy dựng, lập tức xuất hiện một loại dự cảm cực kỳ không ổn. Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ truyền ra:
- Thủ đạo hữu vì cạnh tranh trọng bảo Nhân tộc, lại không tiếc dùng bảo vật bản thân thế chấp, ý chí như thế thật khiến cho người ta kính nể. Dưới loại tình hình này, mặc dù bản Ma đối với Thiên Đạo chi kiếm này nguyện nhất định phải có, cũng không nên tiếp tục tranh đoạt.
- Ai, cũng thế, Thiên Đạo chi kiếm này bản Ma liền rời khỏi cạnh tranh, nhường cho Thủ đạo hữu.
Thanh âm bình thản, nói đến chỗ này lại thoáng dừng lại, đột nhiên nhiều mấy phần âm trầm.
- Bất quá người mang hai đại chí bảo Thủy Ma chi bia, Thiên Đạo chi kiếm, kính xin Thủ đạo hữu cẩn thận một ít mới được, không nên có chút sai lầm, nếu không tốn hao rất nhiều mới đoạt được bảo vật, nói không chừng lại làm mai mối cho người khác.
Thanh âm vang vọng, lập tức truyền khắp đại sảnh đấu giá, rõ ràng chui vào trong tai mỗi một người.
Ánh mắt của Tiêu Thần lập loè, lại lần nữa nhìn về phía Tư Ma, nhiều thêm chút kiêng kị. Người này, quả thật làm như vậy.
Tư Ma xảo trá, tâm tư âm trầm, ngày sau nếu có chỗ xung đột, nhất định phải cẩn thận, nếu không một khi vô ý thì có thể ăn thiệt thòi lớn!
Chỗ Yêu tộc, Vận Song Tử, Đằng Vân Vương liếc nhau, tất cả đều nhìn ra chấn động trong nội tâm, thật lâu sau, ba người mới trầm giọng mở miệng:
- Tư Ma này, sẽ là đại địch của Yêu tộc ta ngày sau.
Trên đài đấu giá, ba đấu giá sư ngẩn ngơ, lập tức phục hồi tinh thần lại, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Tư Ma, đồng thời hiện lên vài phần tán thưởng. Tuy trong nội tâm lão giả Nhân tộc chờ đợi tiểu bối Nhân tộc ra sức, nhưng sự tình lại không như hắn mong muốn, chỉ có thể không biết làm gì.
Ma tộc ta không ra một khối linh thạch, tất cả bảo vật đều cho Nhân tộc ngươi đắc thủ lại có thể thế nào? Sau đấu giá sẽ có một hồi sinh tử chém giết, chỉ cần có thể giết chết các ngươi, bảo vật đồng dạng có thể không cần tốn một đồng đến tay.
Từ điểm đó, đủ thấy rõ Tư Ma này cuồng ngạo, tự tin cực kỳ cường đại. Hắn làm như thế, là có đầy đủ nắm chắc có thể ở sau đấu giá hội chém giết tuyệt thế thiên tài của Nhân tộc, cưỡng đoạt chí bảo!
Trong lúc nhất thời, hào khí của cả đấu giá đại sảnh áp lực tới cực điểm.
Thủ Vô Địch siết chặt hai tay, chỗ ngồi ở dưới khí tức của hắn bộc phát bị đánh nát!
Đáng chết! Đáng chết!
Tư Ma này lại đùa nghịch hắn!
Nghĩ thông suốt điểm ấy, trong nội tâm Thủ Vô Địch càng điên cuồng, muốn liều lĩnh ra tay, giết chết Tư Ma! Cưỡng chế hút một hơi, miễn cưỡng áp chế sát cơ trong nội tâm, việc đã đến nước này, hắn không có lựa chọn.
Hôm nay tuy bảo vật thế chấp ở Thượng Uyển đầu giá tràng, cũng may hắn không phải là không thu hoạch được gì, đạt được Ma tộc Thủy Ma chi bia, chỉ cần hắn thành công mang về tộc đàn, tất nhiên có thể được thiên đại ban thưởng, vậy chỉ là trăm vạn ức linh thạch tự nhiên không nói chơi.
Lần này, nhìn như là kiếp nạn, lại khó nói không thể chuyển hóa thành cơ duyên!&Trong nội tâm Thủ Vô Địch lập tức chuyển qua vô số ý niệm, đáy mắt bỗng nhiên bộc phát ra chiến ý cường đại, bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt như đao bắn thẳng đến chỗ của Tư Ma, lạnh giọng nói:
- Việc này không nhọc Tư Ma đạo hữu lo lắng, nhân tâm bất đồng, tại hạ không cách nào ngăn chặn người khác sinh ra tà niệm, nhưng có thể ra tay, chém giết tất cả thế hệ có ý đồ bất chính.
- Trọng bảo ở trên thân thể của ta, muốn lấy, trước hỏi qua lôi đao trong tay ta đã.
Đối mặt Tư Ma uy hiếp, Thủ Vô Địch cho ra đánh trả mạnh nhất.
- Ha ha, như vậy chúng ta liền mỏi mắt chờ mong.
Tư Ma bay bổng một câu, không có đuổi theo, để cho Thủ Vô Địch trọng quyền xuất kích, lại như đánh vào bông, rất khó chịu, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, bất quá sát cơ trong đáy mắt hắn càng lớn!
Đấu giá còn chưa kết thúc, một hồi Nhân, Ma hai tộc chém giết cũng đã nhất định, tất nhiên là không thể miễn!
Khóe miệng của Vận Song Tử, Đằng Vân Vương toát ra vài phần vui vẻ, nếu tình hình cho phép, bọn hắn tuyệt không ngại ở thời cơ thỏa đáng ra tay, giành lợi ích lớn nhất.
Giờ phút này tu sĩ Độc Nhãn tộc kia trần truồng nằm ở trên thảm, hai mỹ nhân Độc Nhãn tộc thân thể mềm mại, mặt mũi tràn đầy vẻ mệt mỏi đã ngủ say, hạ thân có chút vết máu chảy ra, ở trên lông thú màu trắng lộ ra có chút chướng mắt.
- Nhân, Ma chém giết, Yêu tộc há có thể cam nguyện khoanh tay đứng nhìn, ta liền làm Hoàng Tước sau lưng bọ ngựa a.
Tuyệt thế thiên tài của Độc Giác Tộc Tang Bác âm thầm nắm chặt nắm đấm, trong mắt hung quang bất định.
- Lần này tộc đàn thí luyện, Độc Giác Tộc ta nhiều lần uy tín bị thương, hôm nay Tang Bác ta thừa dịp loạn ra tay, ngày quật khởi, cũng là thời điểm uy danh tộc ta trọng chấn!
- Tuyệt thế thiên tài các tộc chém giết, xem Tang Bác ta cùng bọn họ ai mạnh ai yếu!
Dạ Xoa Tộc Tư Linh, chính là một tiểu mỹ nhân kiều mỵ, nhìn lại bất quá mười sáu tuổi, hình dạng thanh xuân tuyệt mỹ, thân thể thành thục mật đào, tản ra sức hấp dẫn vô cùng kinh người.
Bình luận