- Tiểu bối, ngươi cần phải suy nghĩ kỹ càng!
Sắc mặt của Lý Hạo Nhiên vô cùng âm trầm, trong nội tâm sát cơ hội tụ, hận không thể rút gân lột da bọn người Bàn Thạch, Tiêu Thần, bầm thây vạn đoạn, mới có thể giải ác khí trong lòng. Nghĩ Lý gia trưởng lão hắn, từ trước đến nay bá đạo trương dương, chưa từng biệt khuất qua như hôm nay.
Nhưng vì Lý Vân Kỳ, hắn chỉ có thể lựa chọn tạm thời ẩn nhẫn, bất quá trong lòng không ngừng bốc lên ý niệm, ngày sau nhất định phải nghĩ biện pháp giết chết đám tiểu bối này, nếu không há có thể hả giận!
Tuy đáp ứng Lý gia sẽ không chủ động ra tay, nhưng nếu như các ngươi đưa mình tới cửa, liền trách không được hắn không tuân thủ lời hứa. Về phần làm sao làm được điểm ấy, Lý Hạo Nhiên tự nhiên có biện pháp!
Hôm nay trọng yếu nhất là ổn định Bàn Thạch, bảo trụ tánh mạng của Lý Vân Kỳ.
- Ha ha ha ha! Từ nay về sau ân oán thanh toán xong, hấp dẫn quả nhiên thật lớn, nếu như không lý giải Lý gia các ngươi làm việc, chỉ sợ hôm nay vãn bối cũng sẽ bị lừa gạt!
- Lão thất phu, mặc ngươi nói như thế nào, cũng mơ tưởng bảo trụ Lý Vân Kỳ, đừng lãng phí nước miếng!
Bàn Thạch cười lạnh, đang khi nói chuyện, động tác trên tay không có một chút dừng lại, trở tay nhấn xuống một chưởng.
Bành!
Chưởng ấn xuất hiện lần nữa, sinh sinh đánh bay Lý Vân Kỳ ra ngoài ngàn trượng, thất khiếu chảy máu, thân thể sụp đổ, tóc tai bù xù, hình dung thê thảm, tánh mạng đã ném hơn phân nửa, liên tục tru lên không thôi.
Bành!
Bành!
Bàn Thạch toàn lực ra tay, giống như điên, mỗi kích đều dốc hết lực lượng, không một chút giữ lại.
Bị cừu hận tra tấn mấy trăm năm, hôm nay hắn muốn thu cả vốn lẫn lời!
Ở trước mắt bao người, thân ảnh cccBàn Thạch đột nhiên cao cao nhảy lên, thăng đến hư không, chân sau như búa, ầm ầm đánh rớt.
- Lý Vân Kỳ, ngươi đi chết đi! Chết đi!
Trong tiếng gào thét, thân ảnh oanh rơi.
Trong mắt Lý Vân Kỳ toát ra sợ hãi tuyệt vọng, thét lên:
- Không!
Oanh!
Mặt đất rung động lắc lư, một cái động sâu chừng 300 trượng xuất hiện, vết rách như mạng nhện lan tràn bốn phương tám hướng, ánh mắt rơi xuống, thị giác cực kỳ trùng kích, làm lòng người nhịn không được nhảy dựng.
Ở đáy động, toàn thân Bàn Thạch run rẩy, trên áo bào nhuộm mảng lớn vết máu, về phần Lý Vân Kỳ, thân thể đã ở dưới một kích cuối cùng hóa thành bột mịn, ngay cả thần thức cũng không thể chạy ra.
- Thanh nhi, Đại Hổ, Đại Sơn, Nhị Hồ, Lý Nam, Bàn Thạch rốt cục báo thù cho các ngươi! Lúc trước Lý Vân Kỳ sát hại các ngươi, đã hồn phi phách tán, đạt được kết cục xứng đáng, các ngươi một đường đi tốt!
Trong tiếng gào rú, trong mắt hắn có nước mắt chảy xuống.
Sắc mặt của Lý Hạo Nhiên âm trầm như nước, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin, hắn không thể tin được, Bàn Thạch này đối mặt hắn uy hiếp, đối mặt lực lượng của cả Lý gia, rõ ràng còn dám ra tay!
Hắn làm sao dám! Hắn sao có thể!
Làm sao bàn giao với Như Uyển!
Mặc dù hắn là Lý gia trưởng lão, nhưng đối mặt hậu đại ưu tú nhất mấy chục vạn năm qua của Lý gia, cũng không có một chút lực lượng, nghĩ đến phiền toái mà sự tình có khả năng gây ra, càng làm cho sát cơ trong nội tâm Lý Hạo Nhiên tăng vọt.
- Bàn Thạch tiểu bối, lão phu thề, về sau nhất định phải trấn áp ngươi, nhận hết ngàn vạn tra tấn, lại rút hồn luyện phách, cho ngươi trọn đời không được siêu sinh!
Thanh âm oán độc, lành lạnh vô cùng.
Bất quá lời ấy chưa rơi xuống, đột nhiên có một tiếng cười lạnh ở bên tai truyền đến:
- Muốn tổn thương Bàn Thạch huynh đệ của ta, nhìn gia gia gia ngươi có đáp ứng hay không đã!
- Lão tử đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt, hôm nay không có lực lượng liền thành thật cho ta, nói nhiều thật khiến người chán ghét. Cũng được, hôm nay Vương gia gia liền trực tiếp tiễn đưa ngươi ra đi.
Trong nội tâm Lý Hạo Nhiên cả kinh, nhưng giờ phút này không đợi hắn có một chút phản ứng, chỉ cảm thấy một cổ đại lực tịch cuốn tới, nếu ở thời kỳ toàn thịnh, chút ít lực lượng này hắn tự nhiên sẽ không để ở trong mắt, nhưng hôm nay đối với đạo thần niệm hư ảnh này mà nói, lại không khác tai hoạ ngập đầu.
Đùng!
Đùng!
Thần niệm đánh mất lực lượng, căn bản không cách nào ngăn cản ngoại lực xoắn giết.
Hắn đường đường Lý gia trưởng lão, cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, nhưng phân thân lại bị người giết chết. Tuy vẻn vẹn chỉ là một thần niệm hư ảnh, cũng để cho hắn cảm thấy sỉ nhục.
- Tiểu bối, các ngươi chờ, lão phu tuyệt đối sẽ không buông tha các ngươi!
- Ah ah ah ah! Tức chết ta!
Gào thét im bặt mà dừng, thần niệm của Lý gia trưởng lão Lý Hạo Nhiên vỡ vụn.
Đến tận đây, tất cả lực lượng của Lý gia đều chết hầu như không còn, hôm nay chiến một trận, dùng Bàn Thạch tiểu đội toàn thắng chấm dứt.
- Đáng chết! Lại để cho Vương Hổ vượt lên trước, phải biết đây chính là một tia thần niệm của cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, cho dù không phải bản thể, nhưng có thể đuổi giết hắn, chắc hẳn cũng là một sự tình cực kỳ thống khoái, sao ta không có nghĩ tới chứ.
Mặt mũi Kim Thượng tràn đầy hối hận, lắc đầu liên tục, một bộ vô cùng đau đớn.
Vẻ mặt của Vương Hổ dương dương đắc ý, nghe vậy cao cao ngẩng đầu, hiển nhiên đối với cái này có chút tự đắc:
- Đúng thế, ngươi cũng không nhìn ta là nhân vật số má nào, loại cơ hội này sao có thể bỏ qua, bằng không thì đời này còn có cơ hội gặp được hay không, vậy liền khó nói.
- Chậc chậc, ngươi nói không sai a, vừa nãy ta thật đúng là cảm thấy toàn thân khoan khoái dễ chịu, loại cảm giác đánh nát thần niệm của cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh này, coi như không tệ a, oa ha ha ha ha!
Ba người Giang Minh, Dạ Tức, Lam Thu thấy thế đồng thời cười to.
Trong lúc nhất thời, áp lực mà Lý gia mang đến, lập tức tan thành mây khói.
Ánh mắt Bàn Thạch ẩn hàm cảm kích đảo qua bọn người Vương Hổ, Kim Thượng, cuối cùng nhất rơi vào trên người Tiêu Thần, sắc mặt đột nhiên nghiêm túc, lập tức đứng dậy, cũng không để ý trên người vết máu loang lổ, đi nhanh tới, cách mấy trượng liền dừng bước lại, chắp tay thi lễ:
- Lưu Vân đạo hữu, hôm nay chúng ta có thể sống, Bàn Thạch có thể được báo đại thù, tất cả đều là ân huệ của đạo hữu, ân đức này, tại hạ khắc trong tâm khảm, không dám có chút quên mất.
- Từ nay về sau Lưu Vân đạo hữu có gì phân phó, núi đao biển lửa, Bàn Thạch tuyệt không hai lời!
Ngôn từ khẩn thiết, hiển nhiên phát ra từ đáy lòng.
Vương Hổ, Kim Thượng, Dạ Tức, Giang Minh, Lam Thu đồng dạng toát ra vẻ mặt ngưng trọng, theo sát Bàn Thạch trầm giọng mở miệng:
- Ngày sau Lưu Vân đạo hữu có phân phó, chúng ta chắc chắn toàn lực ứng phó!
Bình luận