Đạo (Dịch) – Chương 1308

- Làm càn! Bổn tọa đã để cho các ngươi một con đường sống, còn không mau rời đi, chẳng lẽ thật muốn chết sao!

Hắn chau mày, khiển trách, rất có uy thế, thường nhân rất khó ngăn cản.

Sắc mặt của Bàn Thạch càng thêm tái nhợt, nhưng sắc mặt đã bình tĩnh, giờ phút này khóe miệng hơi vểnh, cười lạnh, chậm rãi mở miệng nói:

- Lý gia Thất trưởng lão Lý Hạo Nhiên, tính tình bạo ngược, thị sát khát máu, cực kỳ bao che khuyết điểm, từ khi tu đạo đến nay, phàm là tu sĩ đối nghịch Lý thị nhất tộc, bất luận nguyên do, rơi vào trong tay hắn tất cả đều chết, người có thể sống rải rác không có mấy, người toàn thân trở ra càng là vạn trong không một.

- Nhân vật bạo ngược như thế, hôm nay lại có thể đột nhiên đổi tính, muốn tha chúng ta một mạng, Lý tiền bối, ngài nói chuyện này có phải lộ ra quỷ dị hay không?

Lý Hạo Nhiên mặt âm trầm, không nói một lời, nhưng trong lòng thì nhịn không được âm thầm kêu khổ, thầm nghĩ tính sai rồi!

Bàn Thạch mỉm cười, cũng không đợi hắn mở miệng, liền phối hợp nói tiếp:

- Vãn bối xác thực cảm thấy không đúng, cho nên lại lần nữa cẩn thận thăm dò một phen, đưa ra sự tình không thể ly khai Tử đấu tràng, không nghĩ tới Lý tiền bối lại quá dễ nói chuyện, dùng uy danh của Lý gia gánh việc này, xác thực cực kỳ khí phách, lại làm cho trong nội tâm vãn bối xác định một việc.

- Đó chính là, tuy không biết nguyên nhân cụ thể vì sao, nhưng đạo nguyên thần này của Lý tiền bối ngài, hôm nay đã không có năng lực ra tay nữa, nếu đoán sai, Bàn Thạch ta cam nguyện nhận lấy cái chết, nếu đoán đúng, hôm nay là thời điểm Lý Vân Kỳ đền mạng! Bởi vì hôm nay, là cơ hội ta giết chết người này tốt nhất, một khi bỏ qua, cuộc đời này sẽ không còn cơ hội.

- Cho nên trước mắt, ta dùng tánh mạng làm tiền đặt cược đánh cược một lần, cược là Lý tiền bối không thể ra tay!

Thanh âm quả quyết, lộ ra vẻ kiên định, đôi mắt trầm ổn, bộc phát ra thần quang sáng chói.

Hiển nhiên đối với suy đoán trong nội tâm, Bàn Thạch cực kỳ tự tin!

Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng nghe vậy hơi hiểu ra, nhưng đáy mắt như trước có vài phần lo lắng. Nếu đoán đúng tất nhiên là hết thảy dễ nói, nếu không đúng, như vậy mấy người bọn họ đều chạy trời không khỏi nắng.

Nhưng cũng may, Bàn Thạch suy đoán không sai lầm!

Ánh mắt của Lý Hạo Nhiên lần đầu toát ra vẻ ngưng trọng, nhìn Bàn Thạch thật sâu nói:

- Ánh mắt độc, tâm tư thông minh, Lý gia ta có địch nhân như ngươi, ngày sau tất sẽ là một tai họa.

- Nếu như có cơ hội, lão phu tất nhiên sẽ diệt trừ ngươi.

Lời ấy dù chưa trực tiếp trả lời, lại không thể nghi ngờ gián tiếp thừa nhận Bàn Thạch suy đoán.

Trong nội tâm Bàn Thạch buông lỏng, nhưng lại không buông lỏng cảnh giác, dù sao trước mặt chính là thần thức hư ảnh của một cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, tuyệt đối không thể khinh thường.

Mặc dù Lý Hạo Nhiên không có lực lượng ra tay nữa, nhưng nếu không cẩn thận, cũng có khả năng ăn thiệt thòi lớn. Lão quái này im miệng không nói, đáy mắt có dị sắc chớp liên tục, mấy tức sau mới ngẩng đầu, trầm giọng mở miệng nói:

- Bàn Thạch tiểu bối, hôm nay ngươi buông tha Vân Kỳ của Lý gia ta, lão phu liền thiếu ngươi một phần nhân tình, ở trước khi tộc đàn thí luyện còn chưa kết thúc, tuyệt đối sẽ không ra tay khó xử ngươi, nếu không, ngươi mơ tưởng bình yên còn sống trở về lãnh địa Nhân tộc ta!

Điều kiện trao đổi rất đơn giản, buông tha Lý Vân Kỳ, thì ở trong tộc đàn thí luyện, Lý gia sẽ không âm thầm ra tay, còn nếu giết Lý Vân Kỳ, sẽ lập tức lọt vào lực lượng của Lý gia xoắn giết.

Mặc dù là ở trong tộc đàn thí luyện, không phải trong lĩnh vực Nhân tộc, nhưng lực lượng của Lý gia như trước không thể bỏ qua.

Uy hiếp này, cực kỳ có phân lượng.

Nhưng Bàn Thạch nghe vậy, trên mặt lại không toát ra chút dị sắc nào, khóe miệng lạnh lùng, lạnh giọng nói:

- Thủ đoạn của Lý gia, vãn bối từng có nghe thấy, muốn hóa giải chuyện hôm nay, tuyệt không có khả năng!

- Sớm muộn gì cũng tao ngộ lực lượng của Lý gia xoắn giết, như vậy chết sớm một ít chết muộn một ít lại có gì khác nhau, hôm nay có cơ hội báo thù, vãn bối tuyệt đối sẽ không bỏ qua, Lý Vân Kỳ này nhất định phải chết!

Nói xong, không hề báo hiệu, Bàn Thạch ngang nhiên ra tay, dương tay, pháp lực trong cơ thể chảy xuôi, phát ra thanh âm ầm ầm, quần áo cổ động, tóc đen tung bay, thanh thế làm cho người ta vô cùng sợ hãi.

Một chưởng đập rơi, kích phát tu vi toàn thân, xen lẫn cừu hận chôn sâu trong đáy lòng mấy trăm năm, trong nháy mắt này đồng thời bộc phát, khiến cho khí tức thần thông kinh người, lại có sát khí khủng bố khiến người ta sợ hãi.

Oanh!

Chưởng rơi nhanh như bôn lôi, hiện lên màu vàng đất, gào thét rơi xuống, thẳng đến Lý Vân Kỳ.

- Ah! Trưởng lão cứu ta!

Thế cục lại biến, Lý Vân Kỳ bị Bàn Thạch hạ sát thủ, trong tiếng thét lên, vội vàng ra tay ngăn cản. Nhưng bảo vật trong tay người này vì bảo vệ tánh mạng đã tổn hại đại bộ phận, bằng vào tu vi bản thân, ở đâu là địch thủ của Bàn Thạch.

Chưởng ấn mang theo lực lượng ngập trời oanh rơi, Lý Vân Kỳ vội vàng đánh ra ba đạo linh quang ngăn cản, lại bị trấn áp sụp đổ, khí cơ dẫn dắt, khiến cho hắn liên tục phun ra máu tươi, thân ảnh bay ngược.

- Trưởng lão, xin ngài ra tay cứu ta, ta còn không muốn chết! Nể tình Như Uyển, ngài không thể thấy chết mà không cứu ah!

- Khục khục! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết! Muội muội, muội muội ngươi ở đâu, nhanh tới cứu ta!

Lý Vân Kỳ liên tục phun máu, thần sắc thấp thỏm lo âu, nào còn có chút khí thế trước kia, như chó nhà có tang.

Bàn Thạch đột ngột ra tay, không cho Lý Hạo Nhiên thời gian phản ứng, huống hồ cho dù biết rõ, hắn cũng bất lực. Một tia thần niệm này ẩn núp ở trên người Lý Vân Kỳ nhiều năm, mang theo lực lượng vốn không nhiều lắm, hôm nay đã tiêu hao hầu như không còn.

Nhưng bất luận như thế nào, hắn cũng không thể nhìn Lý Vân Kỳ chết, mặc dù Lý Hạo Nhiên không để hắn ở trong lòng chút nào, nhưng tiểu tử này lại may mắn có một muội muội tốt, nếu không sao có thể mượn nhờ lực lượng gia tộc làm xằng làm bậy đến nay.

- Bàn Thạch tiểu bối, đừng vội khinh người quá đáng!

- Hôm nay lão phu hứa với ngươi, chỉ cần buông tha Lý Vân Kỳ, để cho hắn bình yên rời đi, Lý gia ta có thể xóa bỏ sự tình trước đây, tuyệt đối sẽ không khó xử các ngươi, nếu không chính là kết quả không chết không ngớt!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...