Lời nói tuy khinh thường, nhưng thần sắc người này như trước ẩn ẩn lộ ra kiêng kị, hiển nhiên Lý Hạo Nhiên này tuyệt không phải thế hệ dễ dàng.
Thượng Uyển đấu giá sảnh, Vương Hoa Hoa đột nhiên thò tay vỗ đùi, tức giận mắng:
- Thật không biết xấu hổ, Lý gia lão thất phu, đây là đang trong Tử đấu tràng, hắn lại nhúng tay trong đó, quả nhiên là da dầy như tường thành, Vương Bàn Tử ta cam bái hạ phong.
- Hổ thẹn không đối thủ, Lý Hạo Nhiên này đã vô địch rồi!
Đôi mi thanh tú của Thanh Loan hơi nhíu, giờ phút này nghe vậy chậm rãi gật đầu nói:
- Luận vô sỉ da dầy, tuy ngươi không kém, nhưng so với Lý gia lão thất phu, xác thực còn có chênh lệch không nhỏ.
Vương Hoa Hoa:
- …
Tu sĩ cường đại trong hai phe đều biểu hiện như thế, người không liên can ở ngoài Tử đấu trường càng trợn mắt há hốc mồm, tuy trong nội tâm đồng dạng trơ trẽn cách làm của Lý Hạo Nhiên, nhưng không dám nói mảy may, sợ cho mình trêu chọc họa sát thân.
Dù sao thanh danh của Lý gia những năm này, ở trong Nhân tộc vẫn rất có lực uy hiếp.
Sắc mặt của Tiêu Thần trắng bệch, cục diện hôm nay xử trí như thế nào, lại không cần hắn đến xử lý, bởi vì trước mắt hắn đã là một “phế nhân bởi vì thi triển bí thuật hao tổn nghiêm trọng, tiến tới tạo thành bị thương không nhẹ, khóe miệng đang chảy máu, khoanh chân ngồi, mới nhìn ngay cả khí lực nói chuyện sợ là cũng không có.
Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu, Giang Minh, Dạ Tức trận địa sẵn sàng đón quân địch, chăm chú thủ hộ ở bên cạnh hắn, giờ phút này mặt mũi tràn đầy sợ hãi nhìn Lý Hạo Nhiên. Tuy bọn hắn không rõ ràng lắm thân phận người tới, nhưng Lý Vân Kỳ nói Thất trưởng lão, lại nghe được tinh tường minh bạch.
Lý gia trưởng lão, bài danh thứ bảy.
Tình thế lại nghịch chuyển lần nữa, tự nhiên làm bọn hắn tâm thần sợ hãi!
Lý Hạo Nhiên mặt không biểu tình, ánh mắt lạnh lùng đảo qua bọn người Tiêu Thần, Bàn Thạch, tuy vẻn vẹn chỉ là một đạo hư ảnh, nhưng ánh mắt gần như thành thực chất kia, vẫn mang đến cho người áp lực cực kỳ cường đại.
Trầm mặc nửa ngày, hào khí ngưng trọng, khiến người như hãm vũng bùn, chỉ cảm thấy ngực nặng nề, như cự thạch áp đỉnh.
- Ý đồ làm tổn thương tộc nhân Lý thị ta, chính là tử tội tội ác tày trời, nên chết!
- Nhưng lão phu không muốn đại khai sát giới, rơi vào thanh danh lấy lớn hiếp nhỏ, hôm nay liền tha các ngươi một mạng, còn không tranh thủ thời gian cút đi, nếu trễ, đừng trách lão phu thủ hạ vô tình, trực tiếp ra tay đánh giết các ngươi.
- Cút!
Một tiếng cuối cùng, như đất bằng dậy sấm, tiếng vọng vãng lai lăn đãng không ngớt, khí thế mười phần.
Sắc mặt của Bàn Thạch trắng bệch, trực tiếp bị khí tức của Thiên Nhân Tam Cảnh uy hiếp, mặc dù không có tạo thành sát thương, như trước đối với hắn hình thành áp lực cực kỳ nghiêm trọng, nếu không phải trong nội tâm có một cổ oán hận không cam lòng, chỉ sợ hắn sớm đã chạy trối chết. Bất quá giờ phút này, nghe Lý Hạo Nhiên mở miệng, đáy mắt hắn lại đột nhiên hiện lên vài phần dị sắc, nhưng không để lại dấu vết che dấu đi, thoáng dừng lại, trên mặt phối hợp toát ra vài phần sợ hãi nói:
- Bất quá trước mắt chỗ của chúng ta chính là Tử đấu trường của Nhân tộc, dựa theo quy củ, vừa vào trong đó, song phương chém giết, cần một phương triệt để chết mới có thể phân ra thắng bại ly khai nơi đây. Hôm nay thắng bại chưa phân, nếu như chúng ta ly khai, tất sẽ bị lực lượng của điểm hội tụ xoắn giết. Bởi vậy hôm nay cũng không phải bọn người vãn bối không chừng mực, mà là thật sự có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, kính xin ngài minh xét.
Bàn Thạch mở miệng, phóng tư thái đến cực thấp, dùng thù hận của hắn đối với đệ tử Lý gia, lại nghĩ đến tính tình của hắn, chuyện này có chút không đúng ah.
Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu âm thầm nhíu mày, trong ánh mắt có vẻ khó hiểu.
Nhưng giờ phút này bọn hắn không phát hiện, Tiêu Thần đang ngồi “điều tức kia, hôm nay nghe vậy, đáy mắt lập tức xẹt qua vài phần tán thưởng, Bàn Thạch này quả nhiên là nhân vật số má, ít nhất ánh mắt rất độc, có chút hiếm thấy.
Lý Hạo Nhiên này, bất quá là một cái thùng rỗng, vừa rồi tiện tay một kích nhìn như hời hợt, cũng đã hao tổn tia thần niệm kia của hắn hầu như không còn, hôm nay hắn bất quá là có uy áp của Thiên Nhân Tam Cảnh, nhưng không cách nào thi triển được thần thông.
Nói trắng ra, hiện tại người này thuần túy là dùng khí tức đe dọa, hoàn toàn là một con hổ giấy.
Tiêu Thần có thể nhìn thấu điểm ấy, chính là dựa vào tu vi cường đại, nhưng Bàn Thạch tuyệt đối không cách nào làm được, mà hắn làm ra phản ứng trước mắt, rõ ràng là phát giác được chỗ khác thường, chính bởi vì như thế, mới càng thêm lộ ra đáng quý.
Trước kia ngăn cản Lý gia kiếm tu phản kích, hắn đã cho Bàn Thạch cơ hội báo thù rửa hận, hôm nay liền xem hắn có thể nắm chặt hay không. Lúc trước Tiêu Thần nhìn ra Lý Hạo Nhiên sâu cạn nhưng lại không nhắc nhở hắn, là vì điểm ấy. Nếu bởi vì sợ hãi uy thế của người này, liền chủ động lùi bước, như vậy cơ hội cũng là Bàn Thạch để cho chạy, cùng Tiêu Thần không quan hệ. Cũng may Bàn Thạch tâm tư mẫn tuệ, như có chỗ phát giác, hôm nay chỉ xem hắn có dũng khí buông tay đánh cược một lần hay không.
Mà giờ khắc này, Bàn Thạch kính cẩn nói xong, chắp tay xoay người thi lễ, lại không người phát hiện, trong mắt của hắn lập tức tràn ngập tràn vẻ căng thẳng, lại cố gắng áp chế, ngay cả hô hấp cũng không xuất hiện một chút biến hóa.
Lý Hạo Nhiên khẽ nhíu mày, lập tức phất tay, không nhịn được nói:
- Việc này ngươi có thể yên tâm, trận đấu hôm nay có Lý gia ta nhúng tay, lão phu có thể cam đoan, các ngươi tuyệt đối sẽ không bị một chút truy cứu, nếu không là khó xử Lý gia ta.
Đang khi nói chuyện, ánh mắt lão quỷ này lạnh lùng đảo qua, hiển nhiên là đe dọa, giọng điệu bá đạo, không lưu một chút đường lui.
Bàn Thạch nghe được lời ấy, vẻ căng thẳng trong mắt lập tức tiêu tán, lúc này mới phát hiện sau lưng đã bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp, tật phong thổi tới, lập tức sinh ra cảm giác “lạnh lẽo“. Bất quá giờ phút này, trong lòng hắn cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Lý Hạo Nhiên, không có một chút né tránh sợ hãi, càng không có nửa phần kính sợ như trước kia.
Bị ánh mắt của Bàn Thạch bao phủ, trong nội tâm Lý Hạo Nhiên nhảy dựng, nhưng trên mặt lại không toát ra chút khác thường, nhướng mày, khí tức uy nghiêm đập vào mặt, trầm trọng như núi, muốn áp đảo người ta.
Chương 1308vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận