Chỉ thấy trên hư không, Tinh Thần thủ hộ như đột nhiên đạt được pháp lực bàng bạc rót vào, bộc phát ra lực phòng ngự cực kỳ cường đại, vô số cấm đạo gào thét ngưng tụ, như mạng nhện, tầng tầng rậm rạp chằng chịt ầm ầm bao phủ xuống, cưỡng ép phong trấn nó ở trong đó!
Huyết sắc kiếm quang cường hoành bạo ngược, dật tán ra khí tức đánh cho phong trấn sụp đổ, nhưng sợi tơ cấm đạo như vô cùng vô tận, từ bốn phương tám hướng điên cuồng lao tới, mặc dù chấn vỡ nghìn đạo thậm chí vạn đạo, như trước không cách nào giãy giụa, tốc độ đi về phía trước của nó càng ngày càng chậm, cuối cùng bị cưỡng ép phong trấn, mặc cho tia máu chợt hiện, cũng không cách nào nhúc nhích.
Ngay khi huyết sắc kiếm quang bị Tinh Thần thủ hộ triệt để ngăn cản, cấm đạo thần thông Đấu Chuyển Tinh Di lập tức phát động!
XÍU...UU!!
Hư không vặn vẹo, như nghịch chuyển không gian, huyết sắc kiếm quang chém đến bọn người Tiêu Thần trực tiếp biến mất, lúc xuất hiện lần nữa, đã cách đám người Lý Vân Kỳ trăm trượng, tản ra khí tức giết chóc vô tận, điên cuồng rơi xuống.
- Ah!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, trên tay Lý Vân Kỳ liên tục huy động, tế ra từng kiện từng kiện pháp bảo phòng ngự ở trong không gian giới chỉ, một mực thủ hộ hắn, về phần tu sĩ bên người, chết thì chết, thân phận hắn tôn quý như thế, bọn người kia sao có thể so sánh.
Bất quá mặc dù rất nhiều bảo vật ra tay, nhưng sắc mặt của Lý Vân Kỳ vẫn trắng bệch như trước, trong tay hắn cũng không có bảo vật đặc biệt cường đại, bằng vào những thứ này, chỉ sợ ngăn cản không nổi!
Chẳng lẽ hôm nay, hắn phải vẫn lạc?
Không! Tuyệt đối không!
Trong nội tâm điên cuồng rú thảm, động tác trên tay Lý Vân Kỳ càng thêm nhanh vài phần, chỉ cần là bảo vật có thể dùng để bảo vệ tánh mạng, đều bị hắn tế ra.
Hô!
Kiếm quang như huyết quang đoạt hồn, tốc độ nhanh như bôn lôi, lập tức chém rụng!
Răng rắc!
Răng rắc!
Kiếm quang chưa rơi xuống, nhưng xen lẫn khí tức bàng bạc, dùng xu thế Thái Sơn áp đỉnh, cũng đã đánh rách tả tơi vài kiện bảo vật của Lý Vân Kỳ, khiến chúng rên rĩ, ầm ầm vỡ vụn.
Kiếm quang lại rơi, thanh âm răng rắc kéo không dứt, mặc dù là Đạo khí thượng phẩm, cũng không cách nào ngăn cản kiếm quang có thể so với cường giả Thiên Nhân Nhất Cảnh đỉnh phong ra tay, liền bị ép phá, đánh nát!
Lý Vân Kỳ có rất nhiều bảo vật chia sẻ áp lực với tư cách ngăn cản, nhưng tu sĩ bên người, dĩ nhiên là không có loại vận khí này, giờ phút này tuy bọn hắn cũng liên tục tế ra bảo vật ngăn cản, nhưng trong nháy mắt liền triệt để hủy diệt, ở trong tiếng rú thảm thê lương, thân thể sụp đổ, huyết nhục bay tứ tung, nguyên thần bạo lộ ra ngoài, chưa kịp phát ra tiếng động, liền bị huyết sắc kiếm quang tán ra khí tức xé thành phấn vụn.
- Ah! Ta không muốn chết!
- Bàn Thạch, ngươi mau mau bảo Lưu Vân này dừng tay, nếu không hôm nay cho dù các ngươi đánh chết ta, ngày sau cũng phải thừa nhận Lý gia ta đuổi giết, cho đến chết, tuyệt đối sẽ không rơi vào kết cục tốt!
- Việc này, các ngươi cần phải hiểu rõ. Buông tha ta, chỉ cần hôm nay ta không chết, ta nguyện ý dùng hết thảy bảo vật trong tay cùng các ngươi trao đổi! Trên người của ta có bảo vật, có linh thạch, có linh đan, nhất định sẽ làm cho các ngươi thoả mãn.
- Không nên giết ta, không nên giết ta!
Rú thảm thống khổ, mới đầu uy hiếp, tiếp theo xin khoan dung, cuối cùng tâm thần sụp đổ, khóc rống.
Lý Vân Kỳ này là một phế vật triệt để, không biết tu vi Độ Kiếp hậu kỳ của hắn hao phí bao nhiêu bảo vật của Lý gia mới có thể chồng chất ra, đổi lại một tu sĩ tư chất thượng đẳng khác, chỉ sợ hôm nay đã đạt tới Thiên Nhân cảnh.
Cách làm của hắn, uy bức lợi dụ, nếu phóng ở trên người tu sĩ khác có lẽ có tác dụng, nhưng đối với Tiêu Thần, lại không có ý nghĩa. Dùng ánh mắt của hắn, liếc liền có thể nhìn ra, Lý Vân Kỳ này chính là thế hệ có thù tất báo, nếu như hôm nay đã kết xuống thù hận, liền không còn khả năng hòa hoãn. Đã như thế, tự nhiên là sớm ra tay, về phần Lý gia trả thù, chỉ cần biến hóa tướng mạo sẵn có, ai có thể nghĩ Lưu Vân là Tiêu Thần hắn.
Dù bị Lý gia biết được, cái kia lại có thể thế nào. Hiện tại hắn đã không phải là quả hồng mềm mới vào Linh giới mặc người đắn đo, thật muốn liều chết phản kháng mà nói, bất luận là ai muốn ra tay với hắn, đều phải trả một cái giá lớn.
Nhưng thời điểm mọi người nhận định Lý Vân Kỳ hẳn phải chết, bên ngoài cơ thể hắn đột nhiên lóe lên linh quang, có một tiếng vỡ vụn rất nhỏ truyền ra, như trang sức nào đó ở trên người hắn hư hao .
Sau một khắc, một khí tức mênh mông cuồn cuộn, lập tức bộc phát ra, bay thẳng vân tiêu. Ở ngọn nguồn khí tức, một thân ảnh hơi có vẻ hư ảo xuất hiện, thoáng dương tay, phong khinh vân đạm, không lộ ra một chút khói lửa, cưỡng ép xua tán huyết sắc kiếm quang, trừ khử vô hình.
Giơ tay nhấc chân, uy năng hiển thị rõ, chứng minh tu vi của thân ảnh hư ảo này cực kỳ cường đại!
Lý Vân Kỳ hơi ngốc, vẻ sợ hãi trên mặt đã lui, nhưng thấy rõ khuôn mặt của thân ảnh, đáy mắt không nhịn được sinh ra cuồng hỉ:
- Thất trưởng lão, lão nhân gia ngài làm sao tới, nhanh ra tay, những người này muốn giết ta!
Người tới, đúng là Lý gia Thất trưởng lão Lý Hạo Nhiên, tu vi Thiên Nhân Tam Cảnh, tính cách bá đạo, bao che khuyết điểm, thị sát khát máu, chính là một nhân vật cực kỳ khó chơi của Lý gia. Người này chẳng biết tại sao lại ở trên người Lý Vân Kỳ lưu lại một tia thần niệm, một khi Lý Vân Kỳ gặp phải tình thế nguy hiểm liền có thể lập tức ra tay cứu hắn. Loại thủ đoạn này cũng không ít, đa số đệ tử tinh nhuệ của thế lực lớn, hoặc nhiều hoặc ít đều được trưởng bối trong sư môn che chở.
Ánh mắt của Lý Hạo Nhiên đảo qua Lý Vân Kỳ, thấy bộ dáng hắn sợ hãi như vậy, da mặt nhịn không được run lên, trong mắt nhiều ra vài phần âm trầm, ánh mắt lại lần nữa chuyển hướng bọn người Tiêu Thần, Bàn Thạch, càng âm lãnh như lợi kiếm, muốn chém giết người.
Cả phiến Thiên Địa, giờ phút này vô số ánh mắt hội tụ đến, rơi vào trên thân ảnh tản ra khí tức cường đại kia, tràn đầy kính sợ khủng hoảng.
Uy áp của cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, như thần uy, cường đại không thể ngăn cản!
Liễu Đông Ba bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt rơi vào trên người Lý Hạo Nhiên, đáy mắt thần quang lập loè, trên mặt âm tình bất định, mở miệng than nhẹ nói:
- Lão bất tử kia rõ ràng cho phân thân tới đây, cũng không sợ truyền ra thanh danh lấy lớn hiếp nhỏ, quả nhiên là tác phong làm việc của Lý gia.
Bình luận