- Ha ha ha ha! Chết đi! Toàn bộ đều chết đi!
Lý Vân Kỳ hung hăng cuồng tiếu, trong mắt sát cơ tung hoành, gần như hóa thành thực chất.
Huyết sắc kiếm quang, ở trong tinh mang, như thuyền lá trong biển, theo gió vượt sóng, mang theo khí tức hủy diệt vô tận, ầm ầm chém rụng, tất cả thủ đoạn đều không cách nào ngăn cản. Cả Tinh Thần thủ hộ đại trận, ở dưới kim mang quấy phá, đột nhiên rung động lắc lư . Rung động lắc lư này biên độ càng lúc càng lớn, càng ngày càng mạnh, cuối cùng dẫn động 365 viên cấm đạo tinh thần tản mát ra khí tức bất ổn, như muốn sụp đổ.
Cấm đạo tinh thần chính là hạch tâm cấm chế, một khi bị hao tổn, thì cấm chế sẽ triệt để sụp đổ!
Sắc mặt của Bàn Thạch thống khổ, đáy mắt oán hận không cam lòng, cuối cùng hóa thành tuyệt vọng, nồng hậu dày đặc, không cách nào hóa mở.
Mấy trăm năm chuẩn bị, âm thầm khổ tu, sinh tử tôi luyện, tu vi tăng lên, vốn nghĩ có thể ở một ngày kia ra tay, báo đại thù, lại không nghĩ hôm nay lần nữa gặp được tử địch, là cục diện như trước mắt.
Bại! Triệt để bại! Chôn vùi không chỉ là tánh mạng mình, còn đoạn tuyệt khả năng báo thù cho huynh đệ, người yêu, hơn nữa còn liên lụy một đám huynh đệ mới nhận thức, bọn hắn vốn nên vô sự, hôm nay lại bởi vì hắn mà bị đại họa, vẫn lạc!
Điểm ấy, càng làm cho Bàn Thạch vạn phần áy náy.
- Chư vị huynh đệ, hôm nay bởi vì Bàn Thạch, mà để mọi người rơi vào kết quả như vậy, tất cả đều là do ta. Cuộc đời này không cách nào hồi báo, kiếp sau Bàn Thạch ta làm trâu làm ngựa, cũng sẽ hồi báo ân tình của chư vị huynh đệ!
- Xin lỗi!
Nói xong chắp tay, cúi người chào thật sâu, thần sắc bi thương, đáy mắt tràn ngập bi ý.
Bỗng nhiên quay người, nhìn về phía kiếm quang chém rụng kia, trên mặt Bàn Thạch lập tức toát ra vẻ kiên định.
- Lưu Vân đạo hữu, kính xin mở ra một thông đạo, sát kiếp hôm nay bởi vì ta mà lên, liền để cho Bàn Thạch tự bạo, xem có thể giảm bớt uy năng của nó hay không, thay các ngươi đổi lấy một phần sinh cơ.
- Nếu có thể như thế, mặc dù phấn thân toái cốt, ta cũng có thể an tâm một chút.
Thanh âm truyền ra, quanh quẩn hư không, nhưng không ai trả lời.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, Bàn Thạch nói, hắn đều nghe rõ ràng, trong nội tâm không khỏi sinh ra ý tán thưởng nhàn nhạt, dứt bỏ những thứ khác không nói, ít nhất tâm tính nhân phẩm của người này rất tốt, là người có thể kết giao.
Nhân vật như thế, tự nhiên không thể chết đi như vậy.
- Bàn Thạch đạo hữu tạm thời không cần như thế, đạo hữu đã có thể lấy chết tranh thủ sinh cơ cho chúng ta, Lưu Vân há có thể ẩn tàng.
- Tuy Lý gia kiếm tu liều mạng phát ra một kích cường đại, nhưng chỉ bằng cái này liền muốn chém giết chúng ta, lại có chút si tâm vọng tưởng!
- Tại hạ sắp toàn lực ra tay, bộc phát thủ đoạn chí cường, từ nay về sau sẽ không còn lực ra tay, bản thân an nguy, liền xin nhờ chư vị.
Nhàn nhạt mở miệng, thanh âm bình tĩnh cũng không có quá nhiều phập phồng, lại ẩn chứa tự tin cường đại.
Bàn Thạch, Kim Thượng, Vương Hổ, Giang Minh, Dạ Tức, Lam Thu nghe vậy đồng thời ngẩng đầu, trên mặt tất cả đều che kín khiếp sợ, sau khi khiếp sợ, lại hóa thành cuồng hỉ.
Con sâu cái kiến còn sống tạm bợ, huống hồ tu sĩ, lúc ở tuyệt cảnh đạt được sinh lộ, cái gọi là đại bi đại hỉ, không ngoài như vậy.
Bàn Thạch đột nhiên run lên, lập tức hóa thành vẻ kích động, người này thở sâu, dùng sức ôm quyền, trầm giọng nói:
- Lưu Vân đạo hữu yên tâm, chỉ cần có thể ngăn một kích này, đạo hữu an toàn, Bàn Thạch có thể lấy đầu người trên cổ cam đoan, nhất định sẽ không xuất hiện một chút sai lầm, nếu có vi phạm, trời tru đất diệt, hồn phi phách tán không vào luân hồi!
Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng đồng thời gật đầu:
- Chúng ta đều cam đoan với Lưu Vân đạo hữu, dùng tánh mạng hộ vệ đạo hữu an nguy, nếu có vi phạm, trời tru đất diệt, hồn phi phách tán không vào luân hồi!
Lời thề quyết tuyệt tàn nhẫn, đủ biết phát ra từ đáy lòng, tuyệt không một chút hư giả.
Tiêu Thần gật đầu, cũng không nhiều lời, giờ phút này đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt đen kịt bộc phát ra thần quang sáng chói, một cổ khí tức cường đại bỗng nhiên từ trong cơ thể hắn bộc phát, dùng tư thái quét ngang bỗng nhiên hàng lâm thiên địa, hung hãn bá đạo. Chỉ có điều khí tức này hơi xao động, phập phồng bất ổn, rơi ở trong mắt tu sĩ khác, hiển nhiên cũng không phải tu vi bản thân hắn, mà là sử dụng bí thuật và trả giá nào đó, cưỡng ép đoạt được.
Mà điểm ấy, cũng chính là kết quả Tiêu Thần muốn, hôm nay hắn triển lộ tu vi đã có chút cường hoành, nếu như biểu hiện càng cường đại hơn, chỉ sợ sẽ khiến người khác nghi kỵ, đưa tới phiền toái không tất yếu.
Cho nên sử dụng bí thuật, cưỡng ép tăng lên tu vi, ngăn cản Lý gia kiếm tu tế điện tánh mạng bộc phát một kích, không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất. Vì để cho biểu hiện càng khiến người tin tưởng, ý niệm của hắn khẽ nhúc nhích, cưỡng ép bức ra vài vết máu, theo khóe miệng chảy xuống, khuôn mặt đỏ lên, thần sắc đau đớn, biểu hiện giống như đúc, tuyệt đối sẽ không để người phát giác được chỗ khác thường.
Ở Tu Chân giới âm hiểm xảo trá, ám toán chém giết khắp nơi có thể thấy được, học ngụy trang, học biểu diễn, không thể nghi ngờ là một trong những tố chất thiết yếu nhất của tu sĩ. Tuy Tiêu Thần cũng không tận lực học tập, nhưng hắn kinh nghiệm rất nhiều sự tình này, mưa dầm thấm đất, cũng đầy đủ sử dụng.
Cho nên giờ phút này, sắc mặt bọn người Bàn Thạch ngưng trọng, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần tràn ngập cảm kích, ở trong lòng đã xem hắn thành người cực kỳ thân cận.
Về phần Lam Thu, con ngươi càng có chút tỏa sáng, chỉ cảm thấy nguyên lai trong thiên địa này trừ Bàn Thạch đại ca, còn có nam nhân tốt khác. Nhìn khuôn mặt trầm ổn kiên nghị kia, dáng người cao ngất thon gầy, cảm xúc khác thường trong phương tâm lại bốc lên lần nữa, so sánh với trước càng thêm cường đại .
Về phần Lý Vân Kỳ, trong miệng điên cuồng gào thét im bặt mà dừng, con mắt lập tức nổi lên, ánh mắt nhìn thân ảnh phát ra khí tức cuồng bạo kia, chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh, một ý niệm cực kỳ không ổn hiện ra ở trong lòng hắn.
Thời điểm ý niệm này quay cuồng, một tiếng quát trầm thấp truyền đến, khiến cho trong lòng của hắn hung hăng nhảy dựng, bỗng nhiên ngẩng đầu, sắc mặt trong chốc lát trắng bệch, không còn một chút huyết sắc.
Bình luận