- Bàn Thạch đạo hữu, các ngươi nhanh chóng tiến vào cấm chế, một kích này do ta ra tay ngăn cản!
Thanh âm truyền đến, bọn người Bàn Thạch vội vàng gật đầu, bên ngoài cơ thể bùng lên linh quang, gào thét thẳng đến chỗ Tiêu Thần. Hôm nay muốn mạng sống, chỉ có một con đường này còn có hi vọng. Bất quá đối với Tiêu Thần có thể ngăn cản hay không, trong nội tâm bọn hắn cũng không nắm chắc.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Sáu người nhảy vào cấm chế, ở dưới Tiêu Thần khống chế, Tinh Thần thủ hộ, Đấu Chuyển Tinh Di mở ra một con đường, thu vào khu vực an toàn.
Độn quang thu liễm, trên mặt bọn người Bàn Thạch vẫn có vẻ lo lắng khó có thể che lấp.
Tiêu Thần cũng không quay đầu, lại như đã thấy rõ thần sắc trên mặt bọn hắn, trực tiếp mở miệng, thản nhiên nói:
- Chư vị đạo hữu yên tâm, Lưu Vân sẽ toàn lực ra tay, nhưng có thể chống đỡ được hay không, lại không cách nào cam đoan.
- Hết thảy, kính xin hành sự tùy theo hoàn cảnh.
Bọn người Bàn Thạch, Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức đồng thời gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị, bọn hắn cũng minh bạch Tiêu Thần nói là thực. Lý gia kiếm tu đáng chết, một khi dốc sức liều mạng rõ ràng bộc phát ra uy năng có thể so với tu sĩ Thiên Nhân cảnh, tuy chỉ có thể bộc phát một kích, lại đủ để tạo thành uy hiếp trí mạng đối với bọn họ!
Hôm nay, chỉ có thể hi vọng cấm đạo thần thông của Lưu Vân đạo hữu càng tốt hơn, nếu không hôm nay…
Con ngươi của Lam Thu nhìn thân ảnh đưa lưng về phía mình kia, thấy hắn áo bào xanh phần phật, tóc đen tung bay, thời khắc nguy cấp như thế vẫn trầm ổn, thần sắc bình tĩnh, trong nội tâm không khỏi sinh ra vài phần kính nể, ở trong kính nể, lại có chút suy nghĩ khác thường chợt lóe lên.
Vài rặng mây đỏ lặng yên mà sinh.
Tiêu Thần không biết cái này, hôm nay trong mắt của hắn thần quang lập loè, nguyên thần ý niệm quay cuồng, đối mặt Thành Vân, Thành Phong ra tay, hiển nhiên chưa từng để ở trong lòng.
Ngay sau đó, thần sắc trong mắt của hắn đại định, hiển nhiên đã có lựa chọn.
Mà cùng lúc đó, Thành Vân, Thành Phong nuốt Tàng Kiếm Liễm Nguyên đan, tế điện tánh mạng bộc phát một kích chí cường kia cũng ra tay.
Đan dược hòa tan làm dược lực cuồng bạo, ở trong kinh mạch điên cuồng lưu chuyển, khuếch tán đến toàn thân, cho đến ở chỗ sâu trong cốt tủy, kích phát tất cả tiềm năng của bọn chúng, cùng nhau thúc dục còn có sinh cơ bàng bạc trong cơ thể.
Thân thể bành trướng, hóa thành màu đỏ thẫm, vô số sợi gân xanh vặn vẹo như con giun, ở dưới da thịt quay cuồng không ngớt, làm cho người ta sợ hãi.
Áp lực rú thảm, khuôn mặt vặn vẹo, chứng minh hôm nay Thành Vân, Thành Phong thừa nhận đau đớn kịch liệt như thế nào, dùng tâm tình của bọn hắn, rõ ràng cũng không cách nào ngăn cản.
- Ah ah ah ah!
Thống khổ thôn phệ linh trí, đôi mắt hóa thành huyết hồng, hai người ngửa đầu gào thét. Hôm nay linh trí của Thành Vân, Thành Phong đã bị dược lực gạt bỏ, hóa thành quái vật chỉ biết giết chóc. Hôm nay bọn hắn chỉ có thể dựa theo ý niệm cuối cùng trước khi ý thức tiêu tán làm việc, cái kia chính là giết chết Tiêu Thần!
Rống!
Rống!
Oanh!
Oanh!
Trường kiếm trong tay sớm bị tia máu bao trùm, phun ra nuốt vào không ngớt, tản mát ra khí tức lăng lệ ác liệt vô tận, như Viễn Cổ Ma Thần hàng lâm, hủy diệt thế gian, tàn sát vô tận sinh linh. Thê lương, bạo ngược, giết chóc, băng hàn, tràn ngập thuộc tính mặt trái.
Giơ lên, chém rụng, hai tia huyết sắc quỷ dị vạch phá không gian, cùng hư không vô thanh vô tức giao hòa, hóa làm một thể, lóe lên liền thẳng đến Tiêu Thần.
Sau một kích này, Thành Vân, Thành Phong đồng thời bất động, khí tức cuồng bạo cường đại đến cực điểm trong cơ thể như thủy triều nhanh chóng lui bước, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa, đáy mắt đỏ tươi cũng dần dần nhạt, cuối cùng triệt để biến mất.
Hô!
Tật phong thổi tới, từ tay cầm trường kiếm bắt đầu, thân thể hai người này như cát xây thành, trực tiếp hóa thành bột mịn, rơi trên mặt đất biến mất không thấy gì nữa.
Một kích thần thông, thôn phệ toàn bộ sinh cơ khí huyết của hai người, cực kỳ bá đạo!
Từ đó có thể biết, hai đạo huyết sắc kia dung hợp, một khi bộc phát ra uy năng, nhất định long trời lở đất!
Oanh!
Một kích dung hợp tu vi cả đời, và tế điện tánh mạng của Thành Vân, Thành Phong đổi lấy lực lượng cường đại kia, như vạch phá không gian, lóe lên, trực tiếp ở cách Tiêu Thần ngàn trượng, không hề dừng lại, ngang nhiên chém rụng.
Cho đến giờ phút này, mới có thể thấy rõ một vòng huyết sắc này là một đạo kiếm quang!
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Kiếm quang chém rụng, như nước lạnh giội vào chảo nóng, cả hai tầm đó bộc phát ra đối kháng cùng chém giết kịch liệt tới cực điểm, ầm ầm nổ mạnh kéo dài không dứt, xen lẫn tinh huy bốc lên, tia máu diệu thiên!
Vô luận thính giác hay thị giác, tất cả đều tạo thành trùng kích cực kỳ cường hoành!
Khí tức cuồng bạo tàn sát bừa bãi bộc phát ra, như sóng biển ngập trời, xen lẫn khí thế vạn quân không thể ngăn cản, bất luận sinh linh nào dám can đảm ngăn cản đều bị cổ lực lượng này gạt bỏ.
Huyết sắc kiếm quang hung hãn ngoan lệ, tinh thần linh quang linh động cứng cỏi, cả hai một công một thủ, triển khai chém giết kịch liệt.
Nhưng giờ phút này chỉ cần là tu sĩ ánh mắt không kém, đều có thể đơn giản phát giác được, chiến cuộc hôm nay, chính là tia máu kia chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, tuy tinh thần chi quang có thể ngăn cản, nhưng vẫn dùng một loại tốc độ ổn định không ngừng chôn vùi, nếu như dựa theo loại xu thế này tiếp tục nữa, chung quy có thời điểm triệt để sụp đổ. Một khi tinh mang sụp đổ tiêu tán, tu sĩ trong cấm chế sẽ chết.
Tinh Thần thủ hộ cùng Đấu Chuyển Tinh Di phối hợp sử dụng, cần người trước thành công ngăn cản thần thông của đối thủ, Đấu Chuyển Tinh Di mới có thể phát huy tác dụng, cưỡng ép nghịch chuyển uy năng, nếu như Tinh Thần thủ hộ thất bại, thì Đấu Chuyển Tinh Di liền không cách nào phát huy tác dụng.
Giờ phút này, ở trong Tinh Thần thủ hộ, sắc mặt bọn người Bàn Thạch trắng bệch, không có một chút huyết sắc. Trực diện tử vong hàng lâm, loại tâm thần dày vò này, ai có thể thản nhiên thừa nhận!
Trái lại mấy người Lý Vân Kỳ, tiếng lòng căng cứng lập tức buông lỏng, trên mặt toát ra vẻ nhẹ nhàng, lập tức hóa thành dữ tợn lạnh lùng, mắt bốc lên hung quang.
- Giết chết bọn hắn! Giết chết bọn hắn cho ta!
- Dám can đảm bất lợi với ta, các ngươi thật sự là muốn chết, hôm nay liền để cho các ngươi biết rõ, tất cả thế hệ mưu toan bất kính với Lý thị nhất tộc ta, đều phải chết!
Chương 1305vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận