Đạo (Dịch) – Chương 1310

Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt lại hội tụ đến lần nữa.

Ngoài Tử đấu trường, lúc này một đám tu sĩ Nhân tộc mới hồi phục tinh thần lại, nghĩ đến nguyên do thế cục hôm nay nghịch chuyển, tu sĩ Lý gia toàn bộ diệt, nhân vật mấu chốt nhất đó, chính là vị này.

Nếu như không phải tu vi cấm đạo của Tiêu Thần cường hoành, chỉ sợ cục diện hôm nay sẽ triệt để ngược lại.

Trong lúc nhất thời, những người này lại lần nữa nhìn về phía Tiêu Thần, trong mắt nhiều hơn mấy phần kính sợ.

Đáy mắt của Liễu Đông Ba dị sắc chớp liên tục, cuối cùng nhíu mày, vẫn gọi Liễu Bách Sinh, thấp giọng bàn giao một sự tình, mới phất tay đuổi hắn rời đi.

Trong mật thất Thượng Uyển đấu giá sảnh, Vương Bàn Tử chậc chậc chép miệng, thở dài nói:

- Đáng thương ah, ai có thể nghĩ đến Lý gia từ trước đến nay bá đạo cường ngạnh, hôm nay rõ ràng ở một điểm hội tụ nho nhỏ ăn quả đắng.

Tuy ngoài miệng nói đáng thương, nhưng trong mắt thằng này lại tràn đầy hả hê, hiển nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo.

Thanh Loan đối với cái này cũng không tỏ vẻ gì, hiển nhiên đã quen thuộc tính tình của thằng này, con mắt chăm chú rơi vào trên người Tiêu Thần, hơi trầm ngâm, thản nhiên nói:

- Ba tháng sau đấu giá đại hội, nếu như hắn không chết, liền đưa Bàn Thạch tiểu đội một phần thiệp mời.

Vương Bàn Tử hiển nhiên minh bạch “hắn trong miệng nàng là người phương nào, thoáng chần chờ, liền gật đầu đáp ứng việc này.

Trận đánh hấp dẫn vô số tu sĩ trong điểm hội tụ Nhân tộc, cứ như vậy rơi xuống màn che.

Ở dưới mọi người chú mục, Bàn Thạch, Vương Hổ đến đỡ Tiêu Thần, 7 tên đội viên đồng thời cất bước, thân ảnh bỗng nhiên vặn vẹo, lập tức biến mất không thấy gì nữa. Sau một khắc, vòng bảo hộ bên ngoài Tử đấu trường xuất hiện đạo đạo rung động, có 7 thân ảnh từ đó đi ra.

Ba!

Ba!

7 người rơi xuống đất, vô cùng bình tĩnh, cũng không có một chút khí tức, nhưng các tu sĩ chung quanh giờ phút này lại nhịn không được rút lui một bước, nhìn về phía bọn người Tiêu Thần, Bàn Thạch, có chút cúi đầu, sắc mặt kính sợ.

Tu Chân giới thực lực chí thượng, chỉ có cường giả mới có thể được người khác tôn kính. Hôm nay chiến một trận, không thể nghi ngờ đẩy uy danh của Bàn Thạch tiểu đội lên đỉnh phong, được tu sĩ ở đây tôn kính.

Bàn Thạch tiểu đội cũng không ở lâu, sau khi ly khai Tử đấu tràng liền vội vàng rời đi, thẳng đến nơi đặt chân

...........

Trong một tiểu viện, mấy tên tu sĩ sắc mặt nghiêm nghị mà đứng, ánh mắt thỉnh thoảng rơi vào trên một cửa đá, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng.

Mấy người này, đúng là Bàn Thạch đội viên.

- Bàn Thạch lão đại, Lưu Vân đại ca đã tiến vào mật thất nửa tháng, dựa theo thuyết pháp của hắn, có lẽ hôm nay sẽ xuất quan, vì sao đến hôm nay còn chưa có động tĩnh, có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?

Dạ Tức có chút vội vàng xao động gãi gãi đầu, ngẩng đầu mở miệng hỏi.

- Phi phi phi! Tiểu tử ngươi không biết nói chuyện sao, không biết nói thì đừng nói, thực lực của Lưu Vân lão đệ mạnh như vậy, chút thương thế ấy làm sao có thể để cho hắn gặp chuyện không may, ta xem hắn rất nhanh sẽ ra ngoài.

Kim Thượng gật gật đầu, ánh mắt cũng hung ác nhìn Dạ Tức, đe dọa nói:

- Nếu như bị mỏ quạ đen của ngươi nói trúng, Lưu Vân lão đệ xảy ra vấn đề, xem ta thu thập ngươi như thế nào.

Lam Thu nghe vậy lập tức ảo não, cái gì a, ba gia hỏa này không mở miệng còn tốt, càng nói càng khiến trong nội tâm người ta bất an a.

- Các ngươi đều câm miệng, an tâm chờ, Lưu Vân đại ca rất nhanh sẽ ra ngoài!

Nhìn bộ dáng nàng hung ba ba, Vương Hổ, Kim Thượng rất không có cốt khí lập tức nhuyễn xuống.

Bàn Thạch lắc đầu nói:

- Chờ đi, thẳng đến Lưu Vân đạo hữu xuất quan.

Đang khi nói chuyện, ánh mắt của hắn một mực rơi vào trên cửa đá mật thất, nếu không cảm ứng đến bên trên có khí tức cấm chế nhàn nhạt, hắn sớm đã kìm nén không được tiến lên xem xét.

Bất quá giờ phút này, cũng chỉ có thể chờ đợi.

Ở trong mật thất, Tiêu Thần đối ngoại tuyên bố bế quan chữa thương, hôm nay thân ảnh lại không thấy, chỉ có nơi hẻo lánh có một cục đá yên tĩnh nằm ở trên mặt đất, toàn thân ngăm đen, không chút nào thu hút.

Tả Mi đạo tràng.

Tiêu Thần ngồi ghế trên, Thụ bá ở bên trái, Linh Chi thứ hai, Tiểu Điếm hiển hóa Linh thần là nhân hình, ngồi ở bên phải, dưới hắn là Tiểu Viên, Tiểu Cốt, Tiểu Thước.

Năm thị nữ Dạ Xoa Tộc xinh đẹp diễm lệ, dáng người nhanh nhẹn như hoa trong Hồ Điệp, không ngừng rót rượu lên thức ăn.

- Thụ bá, tuy Đại Diễn Long Hồn đan là thánh đan tôi thể, nhưng tài liệu luyện chế thật quá khó khăn, dùng tầm mắt của ta hôm nay, trong bảo vật chứng kiến căn bản không có bóng dáng ba người này, xem ra muốn tập hợp đủ, hi vọng thật sự quá xa vời.

Tiêu Thần uống một ly rượu ngon, chậm rãi mở miệng, có chút nhíu mày, hiển nhiên trong nội tâm rất buồn rầu.

Thụ bá nghe vậy hơi trầm ngâm nói:

- Thiếu cung chủ không cần như thế, tuy công hiệu của viên thuốc này nghịch thiên, có thể trợ giúp ngài đột phá cực hạn thân thể tái tiến một bước, lại không phải không thể thay thế, có lẽ ngày sau ngài có cơ duyên khác, căn bản không cần dùng đến viên thuốc này, tu vi có thể tấn chức lần nữa.

- Ba tài liệu kia, mỗi vật đều cực kỳ trân quý, ở trong Đại Thiên giới cũng không bình thường, trong Linh giới muốn sưu tầm, tất nhiên là càng thêm khó khăn. Nhưng lão nô tin tưởng, thiếu cung chủ là người có Đại Khí Vận, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, cơ duyên đến, hết thảy tự nhiên nước chảy thành sông.

Tiêu Thần gật đầu, tuy biết Thụ bá nói có lý, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng của hắn ẩn ẩn có loại ý niệm, muốn thành công đột phá Huyền Thai cảnh, chỉ sợ Đại Diễn Long Hồn đan này là ắt không thể thiếu.

Bất quá lần này chính như Thụ bá nói, sự tình gấp không được, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

- Tốt, lần này tạm thời đến tận đây, thời gian ước định với bọn người Bàn Thạch đã đến, ta phải đi ra ngoài.

Nói xong đứng dậy, mang theo Tiểu Điếm cùng Thước muội muội lưu luyến không rời, ở dưới mọi người cung kính rời đi.

Trong mật thất tu luyện, hư không chớp lên linh quang, thân ảnh của Tiêu Thần xuất hiện. Ánh mắt chớp lên, thần thức đảo qua, xác định cấm chế hoàn hảo, lúc này mới khẽ gật đầu, phất tay phá vỡ, cất bước đi ra.

- Lưu Vân đại ca xuất quan.

- Ta biết ngay không có việc gì.

- Lưu Vân lão đệ!

- Ha ha, nếu lão đệ không ra, ta sẽ gấp đến độ đi phá cửa a.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...