Đạo (Dịch) – Chương 1293

Dù sao mặc dù xem náo nhiệt không tệ, nhưng nếu bởi vậy trêu chọc đến phiền toái, là một sự tình cực không sáng suốt.

Trên mặt trung niên tu sĩ lộ ra vài phần đắc ý, hiển nhiên đối với phản ứng của mọi người cực kỳ thoả mãn, xoay chuyển ánh mắt rơi vào trên người Bàn Thạch, lập tức toát ra mỉa mai nhàn nhạt nói:

- Sơn thủy lưu chuyển, cố nhân tương kiến, thế gian này thật đúng là nhỏ. Bàn Thạch, chúng ta lại gặp mặt.

Giọng điệu ngả ngớn, tuy là ngữ điệu cố nhân, lại âm lãnh vô tình, tràn ngập sát cơ, hiển nhiên người này cùng Bàn Thạch tầm đó nhất định có ân oán.

Bàn Thạch từ trước đến nay tùy tiện, cười toe toét, rất có chừng mực, từ trước đến nay trầm ổn, nhưng hôm nay đối mặt trung niên tu sĩ này, lại nhịn không được hô hấp dồn dập, sắc mặt dần dần đỏ lên, bàn tay run rẩy, đủ thấy tâm kích động đến loại tình trạng nào.

- Lý Vân Kỳ!

- Hôm nay, không phải ngươi chết, là ta mất mạng!

Tiếng gầm tràn ngập điên cuồng tàn nhẫn.

Sau lưng, sắc mặt bốn người Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức biến đổi, có lẽ bọn hắn vẫn xem nhẹ mối hận giữa hai người, có thể làm cho Bàn Thạch thất thố như thế, thậm chí trực tiếp mở miệng nói quyết sinh tử, xem ra chuyện hôm nay, tuyệt đối không cách nào thiện.

Mấy người liên thủ, sớm đã hình thành ăn ý, tuy không mở miệng, nhưng chỉ đối mặt, liền minh bạch ý tứ lẫn nhau, giờ phút này bốn người chậm rãi tới gần, khí tức trong cơ thể mơ hồ phát ra, đã làm tốt chuẩn bị tùy thời ra tay, một khi tình hình hơi có không đúng, sẽ lập tức động thủ.

Còn mấy người đối diện, hiển nhiên cũng là thế hệ kinh nghiệm chiến trận, nghe Bàn Thạch mở miệng, chẳng những không sợ hãi, ngược lại cười lạnh, đáy mắt sát khí càng lớn, gần như cùng bọn người Vương Hổ đồng thời di động, khí thế bộc phát, toàn diện giằng co.

Đáy mắt của Lý Vân Kỳ xẹt qua mỉa mai, cười lạnh nói:

- Bàn Thạch, năm đó ta có thể đuổi giết ngươi trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, hôm nay đồng dạng có thể làm được. Nhưng đừng trách ta không có cho ngươi cơ hội sống, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn dâng lên ba tỷ muội kia, sau đó lại ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt đất dập đầu cho ta, ta liền thả ngươi một con đường sống, hắc hắc, thế nào, ta có phải cực kỳ khoan hồng độ lượng hay không.

- Đáp ứng, có thể sống, nếu không… chết!

Sắc mặt của Bàn Thạch âm trầm như nước, đáy mắt có sát cơ tung hoành, bốc lên không ngớt, gần như hóa thành thực chất, lại chậm chạp không có động tác, hiển nhiên trong nội tâm có chút kiêng kị với Lý Vân Kỳ này, một lúc sau, hắn trầm giọng mở miệng nói:

- Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức, chuyện hôm nay chính là thù riêng của chúng ta, các ngươi không cần nhúng tay trong đó.

- Lý Vân Kỳ này có bối cảnh vô cùng lớn, nếu đắc tội hắn, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi. Các ngươi lui ra, hôm nay ta liền cùng hắn chém giết một hồi, mặc dù chết, cũng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn hắn bình an rời đi.

- Ta đã từng phát qua lời thề, lại lần nữa nhìn thấy người này, không phải hắn chết, là ta mất mạng! Hôm nay, là thời điểm lời thề ấy thực hiện!

Ngôn từ quyết tuyệt, sát phạt quyết đoán, áo bào bay phất phới!

- Hôm nay ở điểm hội tụ Tử đấu trường, là nơi ngươi chết.

Lý Vân Kỳ dữ tợn mở miệng, thanh âm lành lạnh, sát khí đằng đằng, không có chút che lấp nào. Cử động như thế, hiển nhiên trong lòng người này tin tưởng mười phần, tự nhận chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, tất nhiên có thể thuận lợi đánh chết Bàn Thạch.

Đại bộ phận tu sĩ tính tình lương bạc, tu vi càng cao càng là như thế, nếu không có lý do tất yếu, tuyệt đối không người nguyện ý đơn giản xuất đầu. Lý Vân Kỳ nhận định, mấy người sau lưng Bàn Thạch tuyệt đối sẽ biết khó mà lui, đến lúc đó dùng sức một mình hắn, mặc dù những năm gần đây tên kia có tiến bộ, nhưng đối mặt thủ hạ hắn toàn lực vây giết, cũng tuyệt không có khả năng sống. Thậm chí không cần hắn ra tay, việc này cũng đã giải quyết.

Sắc mặt Bàn Thạch âm trầm như nước, bên ngoài cơ thể hàn khí bốn phía, được nghe lời ấy không có một chút chần chờ, trầm giọng nói:

- Tốt, trong Tử đấu tràng, hôm nay ngươi ta tất nhiên chỉ có thể có một người toàn thân trở ra!

Lời ấy vừa mới rơi xuống, liền nghe được sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ, là Giang Minh mở miệng nói:

- Bàn Thạch đại ca cử động như thế, là để cho các huynh đệ có chút khó chịu a, những năm này chúng ta cùng một chỗ lưu lạc, trải qua vô số chém giết, đều đã từng cứu tánh mạng đối phương, sóng to gió lớn gì chưa trải qua, trước kia đều không sợ hãi, huống chi là hôm nay.

- Quản hắn khỉ gió là Lý Vân Kỳ Trương Vân Kỳ gì, chỉ cần muốn động huynh đệ của ta, liền hỏi lợi kiếm trong tay đại gia có đáp ứng hay không.

Trường kiếm rơi vào trong tay, khí tức lợi hại từ trong đó phát ra, vô cùng nguy hiểm, dưới cảm ứng làm cho thân thể người phát lạnh, hơi cứng ngắc.

Vương Hổ nghe vậy lắc đầu, cười mắng:

- Nhận thức tiểu tử ngươi nhiều năm như vậy, chỉ có những lời này phù hợp khẩu vị của ta nhất. Huynh đệ chúng ta dãi nắng dầm mưa nhiều năm như vậy, chẳng lẽ quan hệ không qua được một chút khảo nghiệm này sao.

- Ai muốn động tới ngươi, chúng ta liền liên thủ làm thịt hắn là được.

Kim Thượng trầm mặc gật đầu, dù không nhiều lời, nhưng ánh mắt nhìn bọn người Lý Vân Kỳ, lại một mảnh âm lãnh, không một chút độ ấm, như xem người chết .

Khóe miệng của Dạ Tức hơi vểnh, gia hỏa bề ngoài giống như thiếu niên thanh tú này toát ra vài phần tàn nhẫn, có sát khí nhàn nhạt tràn ngập:

- Năm đó nếu như không phải Bàn Thạch đại ca xuất thủ cứu giúp, ta sớm đã mất mạng, hôm nay Bàn Thạch đại ca có phiền toái, nếu ta khoanh tay đứng nhìn, mặc dù bình yên vô sự, nhưng từ nay về sau tuyệt đối sẽ không cách nào an tâm.

- Huống hồ ta sớm đã phát qua lời thề, sự tình của Bàn Thạch đại ca chính là sự tình của ta, hôm nay, ta tuyệt đối sẽ không lui về phía sau nửa bước, quyết cùng Bàn Thạch đại ca cùng tiến cùng lui!

Bàn Thạch có chút há miệng, nhưng nhìn xem sắc mặt của bốn huynh đệ, trong nội tâm cảm kích, chỉ có hung hăng gật đầu nói:

- Tốt! Hôm nay tính toán ta thiếu chư vị huynh đệ một mạng, hôm nay ta và các ngươi liên thủ, tru sát người này!

- Nên như thế!

Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng cùng quát khẽ, khí thế bên ngoài cơ thể tăng vọt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...