Sắc mặt của Lý Vân Kỳ triệt để trầm xuống, con mắt phóng hỏa, muốn giết sạch bọn người Bàn Thạch:
- Các ngươi muốn tìm cái chết, bổn tọa liền tiễn đưa các ngươi lên đường!
- Tử đấu tràng, song phương chém giết, chiến một trận phân sinh tử!
Mấy tên tu sĩ ở sau lưng nghe vậy, khí tức tùy theo bộc phát, hóa thành nộ hải kinh đào lan tràn bốn phương tám hướng.
Oanh!
Oanh!
Khí tức song phương ngang nhiên va chạm, cả tiểu viện bị hủy diệt, 5 nữ tử kia mặt mày thảm đạm, trong miệng phát ra thét lên sợ hãi, khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc.
Tu sĩ quanh thân cảm xúc cũng tùy theo mà động, sắc mặt đỏ lên, trong miệng phát ra trầm trồ khen ngợi.
Đội ngũ song phương, một trước một sau cách nhau tầm hơn mười trượng, cất bước thẳng đến Tử đấu tràng, tu sĩ vây xem càng ngày càng nhiều, tin tức điên cuồng truyền khắp điểm hội tụ, hấp dẫn càng nhiều tu sĩ đến đây nữa.
Dòng người hội tụ, như sóng triều rậm rạp chằng chịt, liếc nhìn lại không thấy cuối cùng.
Tử đấu tràng, điểm hội tụ của các tộc đàn đều sắp đặt một chỗ đặc thù như vậy, chuyên môn dùng để giải quyết cừu hận của tu sĩ trong tộc, chỉ cần song phương đồng ý là có thể bước vào. Nhưng tên là Tử đấu tràng tự nhiên cực kỳ tàn khốc, lên đó tất phân sinh tử, cho đến một phương triệt để chết, chiến đấu mới có thể chấm dứt, mà một phương chiến thắng, có thể trực tiếp đạt được tất cả bảo vật trong tay người chết.
Chính vì loại phương thức quyết đấu có thể nói tàn khốc này, khiến cho ở trong điểm hội tụ, số lần sử dụng Tử đấu tràng cực nhỏ. Dù sao tu sĩ tu đạo là vì lấy được pháp lực ngập trời, cùng Nhật Nguyệt đồng thọ, nếu như có thể hóa giải tử thù, ai cũng không muốn đơn giản dốc sức liều mạng.
Cho nên, khi tin tức Bàn Thạch tiểu đội đại danh đỉnh đỉnh, cùng một tiểu đội cường hoành từ bên ngoài khác đến quyết nhất tử chiến, gần như đưa tới cả điểm hội tụ chú ý, trừ số ít thế hệ bế quan không ra, tất cả đều liên tục dừng lại sự tình trong tay, thẳng đến Tử đấu tràng.
Giữa hai người tử đấu đã cực kỳ hiếm thấy, huống chi là đội ngũ tầm đó chém giết, trình độ đặc sắc đâu chỉ gia tăng mấy lần trở lên.
Trong dòng người, Lam Thu không để lại dấu vết đi ở trong đó, khuôn mặt căng cứng, đôi mắt dễ thương hàm sát, nhưng lại không vội vã hiện thân, chắc là muốn ở thời khắc mấu chốt ra tay, ở trên khí diễm đả kích bọn người Lý Vân Kỳ.
Dù sao song phương đã nói, chính là tiểu đội tầm đó chém giết, cần biết Bàn Thạch tiểu đội không chỉ có năm người kia. Ít nhất Lam Thu tiểu thư nàng, là một chiến lực cường đại không thể khinh thường. Về phần Tiêu Thần… vẫn là không lên sàn mới tốt, dù sao đối với thực lực của hắn mọi người cũng không rõ ràng lắm, hơn nữa lẫn nhau cũng không có kinh nghiệm phối hợp, một khi xử lý không tốt không chỉ không cách nào hỗ trợ, có lẽ còn sẽ quấy rầy cả tiểu đội phối hợp, được không bù mất.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, theo dòng người đi về phía trước, tuy rất bình thường, nhưng nếu có người nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện, tuyệt đối không có bất kỳ một tu sĩ nào có thể tới gần thân thể của hắn trong vòng nửa xích, một khi tiếp cận, sẽ bị một cổ lực lượng nhìn không tới hời hợt dịch chuyển, trước khi bị người phát giác, người khác đã lao lên.
Đi một lát, dòng người phía trước đình chỉ tiến lên, Tiêu Thần ngẩng đầu, thì ra đã đến Tử đấu tràng.
Một tầng năng lượng tối tăm mờ mịt, bao phủ phương viên trăm trượng, có năng lượng nhàn nhạt ở trong đó bốc lên lưu chuyển, làm cho ánh mắt người rơi xuống, thấy không rõ tình hình trong vòng bảo hộ này.
Mà giờ khắc này, thế lực kiến tạo điểm hội tụ hiển nhiên đã nhận được tin tức, ba tu sĩ áo đen sớm đã chờ ở ngoài Tử đấu tràng, ngăn cản song phương, trong đó một người cầm đầu tiến lên, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Quy củ của Tử đấu tràng không cần tại hạ thuật lại, vừa vào trong đó, muốn bình yên đi ra, liền cần toàn lực ra tay giết chết đối thủ.
- Tốt, nếu không có dị nghị khác, hiện tại liền chuẩn bị vào đi thôi.
Nói xong, trong đám người có một thanh âm giòn giòn giã giã truyền ra:
- Chậm đã, nếu tiểu đội chém giết, Bàn Thạch tiểu đội ta há có thể không toàn lực ứng phó. Bổn tiểu thư Lam Thu, đúng là đội viên của Bàn Thạch, hôm nay chiến một trận tự nhiên không thể bỏ qua.
Thanh âm truyền ra, trong hư không linh quang lập loè, lập tức có một bóng hình xinh đẹp xuất hiện, làn váy bồng bềnh, mái tóc theo gió mà động, uyển như tiên tử đến thế gian, khuôn mặt căng cứng, lãnh ý nhàn nhạt, chẳng những không có phá hư khí chất, ngược lại càng lộ ra lãnh diễm mê người.
Trong chốc lát, vô số ánh mắt lửa nóng hội tụ đến.
Đối với rất nhiều ánh mắt này, Lam Thu làm như không thấy, thu liễm độn quang, thân thể mềm mại trực tiếp rơi vào sau lưng Bàn Thạch, tuy không nói gì thêm, nhưng trước kia nói liền không khó đoán ra ý tứ của nàng, hôm nay chiến một trận, nàng sẽ ra tay.
Ánh mắt của Lý Vân Kỳ ẩn hàm lửa nóng đảo qua trên người Lam Thu, hơi có chút không kiêng nể gì cả, cười một tiếng nói:
- Không nghĩ tới ở nơi này, rõ ràng còn có giai nhân xinh đẹp như vậy, đáng tiếc lại lựa chọn đối nghịch ta.
- Đã đi đường này, liền đừng trách bổn tọa tâm ngoan thủ lạt!
- Đội viên của Bàn Thạch đã đến đủ, như vậy bổn tọa liền không hề che giấu, hai vị đạo hữu Thành Vân, Thành Phong, kính xin hiện thân a.
Bá!
Thanh âm chưa rơi xuống, bên ngoài tử đấu tràng độn quang lóe lên, lập tức có hai thân ảnh lạnh buốt xuất hiện. Hai người này có chút tương tự, hơn nữa tính danh cùng loại, hiển nhiên là huynh đệ huyết mạch, tất cả đều có khí tức sâm lãnh.
Lãnh ý này cũng không phải khí tức âm trầm, mà là một loại khí tức từ trong xương phát ra, hình thành hàn ý. Cũng không phải từ ngoại giới truyền vào trong cơ thể, mà là tùy tâm sinh ra.
Kiếm tu!
Vừa nhìn thấy hai người này, tu sĩ quanh thân, kể cả bọn người Bàn Thạch, tất cả đều nhịn không được sắc mặt đại biến, đồng tử kịch liệt co rút lại, toát ra kiêng kị vô tận. Trong Linh giới, kiếm tu từ trước đến nay dùng tu luyện vất vả, ý niệm cứng cỏi, sức chiến đấu cường đại trứ danh, ngoại giới thậm chí truyền lưu thuyết pháp kiếm tu đồng cấp Vô địch, đủ để chứng minh trình độ cường đại đến tột cùng đạt tới loại tình trạng nào.
Hơn nữa Thành Vân, Thành Phong này khí tức thâm trầm lành lạnh, hiển nhiên là cao thủ trong kiếm tu, lại có tu vi Độ Kiếp đỉnh phong, nếu toàn lực bộc phát, chiến lực thẳng bức Độ Kiếp cực hạn, dưới Thiên Nhân cảnh, cực ít có người có thể áp chế.
Bình luận