Đạo (Dịch) – Chương 1292

Luyện chế viên thuốc kia, vì bảo đảm dược lực, nhất định phải ở sau khi giết chết Long Thú nửa canh giờ sử dụng Long Huyết, Long đan, Long Hồn, nếu không quá thời hạn không có hiệu quả!

Long Thú Thiên Nhân Ngũ Cảnh.

Sử dụng sau khi giết chết nửa canh giờ.

Không nói Long tộc với tư cách Hoàng giả trong Yêu tộc, địa vị tôn sùng, nếu như muốn giết chết lấy tài liệu trên người luyện đan, nhất là dùng thực lực của Tiêu Thần hôm nay, khả năng gần như là không.

Cho nên, Đại Diễn Long Hồn đan này giống như bánh nướng nhìn thấy lại sờ không tới, tản ra mùi thơm mê người, biết rất rõ ràng ăn cực kỳ ngon, nhưng mặc cho ngươi cố gắng như thế nào cũng không lấy được.

Mỗi lần nghĩ đến điểm này, liền khiến trong nội tâm Tiêu Thần sinh ra rất nhiều bất đắc dĩ.

Tuy biết rõ khả năng không lớn, nhưng trước mắt không có biện pháp khác, cho nên Tiêu Thần vẫn đang âm thầm lưu ý lấy tin tức của Thạch Mộc Kiên Kim quả, Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa và đại địa Hậu Thổ chi khí, hôm nay ở Thượng Uyển đầu giá tràng, trong ngọc giản Vương Bàn Tử kia lấy ra, tuy có không ít bảo vật, thậm chí còn có vài loại là tài liệu Đại Diễn Long Hồn đan cần, nhưng không bao hàm ba dạng bảo vật hắn cần nhất kia.

Đối với điểm này, Tiêu Thần cũng không thất vọng, chí bảo như thế, hắn cũng không tin dễ dàng liền lọt vào tay.

Về phần Long Huyết, Long đan, Long Hồn, không nói vấn đề thực lực bản thân, trước khi chưa thu thập đủ tài liệu khác, có được cũng vô dụng, cần gì đa tưởng, hết thảy tùy duyên là được, nếu có cơ duyên, chắc hẳn ngày sau sẽ có thể có được.

Suy nghĩ một lát, mới áp chế không cam lòng trong nội tâm, tâm tình lại lần nữa khôi phục đến trạng thái không hề bận tâm. Hôm nay bảo vật không có tin tức, sự tình thiết yếu nhất của hắn, là lý giải tin tức chiến trường tộc đàn hôm nay, mới làm ra an bài đối ứng, để từ đó thu lợi. Hôm nay gia nhập tiểu đội của Bàn Thạch, cũng là một cơ hội, có thể dùng thân phận mới lần nữa dung nhập chiến trường tộc đàn, có lẽ còn có thể thu hoạch ngoài ý muốn.

Thời điểm Tiêu Thần suy nghĩ, hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt chớp lên, có vài phần kinh ngạc, thoáng chần chờ, vẫn phất tay phá vỡ cấm chế bên ngoài, đứng dậy đẩy cửa.

Lam Thu đứng ở trước cửa, trên khuôn mặt mỹ lệ giờ phút này hơi toát ra vài phần lo lắng, chứng kiến Tiêu Thần, trong miệng liền nói:

- Hoa Mãn Lâu, đám người Bàn Thạch đại ca gặp chuyện không may.

Nói xong, quay người rời đi.

Có lẽ ở nữ nhân này xem ra, có thể làm cho Bàn Thạch đại ca cảm thấy khó giải quyết, thậm chí không tiếc phát ra Triệu Tập Lệnh, nhất định là thế hệ thực lực kinh người, cực kỳ khó chơi, coi như lấy thủ đoạn của nàng nhúng tay còn không có nắm chắc, huống chi là Lưu Vân, một gã tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ. Cho nên lần này cáo tri, bất quá là một nhắc nhở, có lẽ trong lòng Lam Thu căn bản không có ý định để cho hắn cùng một chỗ tiến đến, không chỉ không giúp được gì, thậm chí còn sẽ kéo chân sau của bọn hắn, thành vướng bận, cần phân thần đi bảo hộ hắn.

Đối với thái độ của Lam Thu, Tiêu Thần mơ hồ có thể đoán được, nhưng lại không để ở trong lòng, thoáng chần chờ, vẫn theo đuôi phía sau. Dù sao hôm nay hắn đã gia nhập đội ngũ, xảy ra chuyện tổng không thể không đếm xỉa đến.

Điểm tụ tập của Nhân tộc chỉ khoảng trăm dặm, đối với tu sĩ mà nói thật không coi là cái gì, mặc dù không cách nào thi triển độn quang, toàn lực đi về phía trước, không ra một lát liền có thể xuyên qua. Chuyển qua bảy tám con đường, đi vào một hẻm nhỏ quanh co khúc khuỷu, nơi này chính là phố đèn đỏ trong điểm tụ tập Nhân tộc rồi.

Con hẻm này chỉ dài mấy dặm, lại có tới bảy lầu xanh cỡ lớn, cùng với vô số nơi ăn chơi tầm hoan, ngoài cổng đều treo cao đèn lồng màu đỏ.

Mà Hoa Mãn Lâu, là một trong bảy thanh lâu lớn nhất, chiếm diện tích mấy trăm mét, tuy địa phương không phải lớn nhất, lại tu kiến xa hoa, đình đài hiên tạ, cầu nhỏ nước chảy, thậm chí còn có một hồ nước nho nhỏ, trong hồ còn có hoa thuyền, thuyền hoa phiêu đãng, phối hợp với ánh nến, mùi nước hoa son phấn xông vào mũi, để cho người nhịn không được trầm mê trong đó, khó có thể tự kiềm chế.

Bên cạnh đường mòn, bên bờ hồ, trước phòng sau phòng, tất cả đều có hoa thảo, lục diệp thanh thúy, hoa tươi đóa đóa, hương hoa di người, cũng không phụ danh hào Hoa Mãn Lâu.

Chỉ nhìn bố trí mà nói, nơi này ngược lại có chút không bình thường.

Bất quá giờ phút này, nơi đây từ trước đến nay hoan thanh tiếu ngữ, ngươi nông ta nông ân ân ái ái, lại trở nên cực kỳ hỗn loạn, đợi cho Tiêu Thần cùng Lam Thu đến, nơi này sớm đã trong trong ngoài ngoài vây đầy tu sĩ, sắc mặt phấn khởi kích động, trong miệng thỉnh thoảng quát khẽ.

- Đánh ah, đánh đi, hôm nay nếu như các ngươi không phân biệt được ra căn nguyên, chúng ta sẽ không đáp ứng.

- Đúng vậy, lão tử đang theo tình nhân cũ mới bắt đầu, đột nhiên bị tiếng vang bên ngoài làm giật mình, thiếu chút nữa liệt luôn, nếu như ngay cả một hồi náo nhiệt cũng nhìn không tới, cẩn thận ta sẽ bão nổi.

- Muốn đánh thì nhanh đánh, bằng không thì lập tức giải tán, nên làm gì thì làm cái đó, miễn cho lãng phí thời gian và cảm tình của mọi người.

- Đúng đúng, muốn đánh thì đánh, không đánh liền cút, giằng co như vậy thật không có ý tứ.

Đám người ầm ĩ, ở trong tộc đàn thí luyện, cùng dị tộc chém giết cướp lấy cơ duyên, vốn là đầu đao thè lưỡi ra liếm huyết, có hôm nay không tính ngày mai, thời điểm nên lãnh huyết chém giết tuyệt đối sẽ không lùi bước, thời điểm nên buông lỏng hưởng thụ, cũng sẽ triệt để hưởng lạc. Cho nên tu sĩ ở trong điểm tụ tập, đại bộ phận cực kỳ thích náo nhiệt, nếu có thể chứng kiến một ít cục diện huyết nhục bay tứ tung, tự nhiên là càng thêm mỹ diệu. Cho nên một khi có loại cơ hội này, tuyệt đối không người nguyện ý bỏ qua.

Ở trong đám người vây quanh, chính là một tiểu viện bố trí tinh xảo, năm nữ tử dáng người có lồi có lõm hoa dung thất sắc, thân thể mềm mại lạnh run trốn ở nơi hẻo lánh, trong sân có hai phe đội ngũ giằng co.

Trong đó một phương, đúng là Bàn Thạch, Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức, về phần một phương khác, thì dùng một trung niên tu sĩ sắc mặt tái nhợt, ánh mắt âm lãnh cầm đầu, đồng dạng là 5 người, sát khí đằng đằng, hiển nhiên không phải thế hệ dễ dàng.

Giờ phút này nghe tu sĩ quanh thân bàn tán, đáy mắt của trung niên tu sĩ sắc mặt tái nhợt kia hiện lên vài phần tức giận, hừ lạnh một tiếng, thanh âm xen lẫn tu vi thâm hậu khuếch tán ra, khiến cho cả phiến không gian lập tức yên tĩnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...