Đạo (Dịch) – Chương 1182

- Hắc hắc, dùng Linh Tuyền này làm mồi nhử, ngắn ngủn hơn mười ngày, đã giết chết 17 tên tu sĩ, để cho ta thu hoạch một số.

Người tới cười đắc ý, dương tay thu thập không gian giới chỉ của tu sĩ Độc Giác Tộc, thiêu hết vết máu, thanh lý hết thảy dấu vết, cẩn thận kiểm tra không bỏ sót, lúc này mới quay người ẩn tàng lần nữa.

Bất quá vào thời khắc này, trong lòng hắn hung hăng nhảy dựng, đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy một cục gạch chừng trăm trượng, xen lẫn lực đạo vạn quân ầm ầm rơi đập.

Oanh!

Tu sĩ nhỏ gầy kia kinh sợ gầm nhẹ, dương tay đánh ra thần thông, không nghĩ cục gạch này thế đại lực chìm, ngạnh sanh chấn hắn xuống đất.

Mà cùng lúc đó, một thanh trường kiếm vô thanh vô tức từ mặt đất bay lên, không có một chút khí tức pháp lực chấn động, phát huy hai chữ “hèn mọn bỉ ổi vô cùng tinh tế.

PHỐC!

Lưỡi dao sắc bén đâm vào thân thể, âm thanh rõ ràng truyền đến, tu sĩ dị tộc nhỏ gầy kia đột nhiên trừng lớn hai mắt, trong miệng chưa kịp rú thảm, liền có Kiếm Ý tinh thuần từ trong cơ thể hắn bộc phát, khiến cho thân thể truyền đến một hồi chập choạng trầm đục.

XÍU...UU!!

Một khô lâu toàn thân trắng bệch, trong đôi mắt lập loè linh quang màu xanh nồng đậm xuất hiện, cốt chưởng dò ra, cắm vào lồng ngực của tu sĩ này. Sau một khắc, thân thể người này lấy tốc độ cực nhanh khô quắt xuống, huyết nhục tinh hoa trong đó, thậm chí nguyên thần đều bị cắn nuốt không còn.

Tu sĩ nhỏ gầy này cảnh giới ở khoảng Độ Kiếp trung kỳ, nhưng chỉ nháy mắt liền bị diệt sát.

Khung xương thôn phệ thân thể người này, cốt cách trắng bệch càng thêm lóe sáng, ngọn lửa màu xanh trong hốc mắt trống rỗng càng thêm nồng đậm, nhưng thôn phệ một tu sĩ Độ Kiếp, ngọn lửa màu xanh này tăng lên lại không lớn.

Bá!

Linh quang chớp lên, một tu sĩ áo đen xuất hiện trong tràng, tiện tay lấy đi không gian giới chỉ của tu sĩ nhỏ gầy.

Không cần nhiều lời, hình thể cục gạch bỗng nhiên thu nhỏ lại, hóa thành cục đá bình thường bay trở lại, trường kiếm chậm rãi lặn xuống biến mất, về phần khung xương kia càng đơn giản, không biết nó sử dụng thủ đoạn gì, lui ra phía sau chậm rãi biến mất, tùy ý thần thức dò xét cũng không thể tìm được.

Thần thức của tu sĩ áo đen quét qua, không nhận thấy được khác thường, lúc này mới thoả mãn gật đầu, thi triển Liễm Tức thuật che dấu thân ảnh. Bốn người liên tiếp xuất hiện này, tự nhiên là Tiêu Thần cùng với ba tiểu thủ hạ: Tiểu Điếm, Tiểu Viên, Tiểu Cốt.

Tộc đàn thí luyện, Tiểu Điếm trước nhất không chịu nổi tịch mịch, cả ngày nói muốn đi ra hiển lộ tư thái bảnh trai phong độ một phen, xem có cơ hội bắt được một pháp bảo muội muội xinh đẹp làm áp trại phu nhân hay không, dùng để giải quyết buồn khổ trong nội tâm.

Tiểu Viên trầm mặc không nói, nó một mực trầm mặc ở trong không gian giới chỉ của Tiêu Thần, trắng trợn cắn nuốt hết thảy bảo vật mình nhìn trúng. Đối với ba tiểu thủ hạ, Tiêu Thần cực kỳ hào phóng, bên trong không gian giới chỉ, chỉ cần không phải vật hắn một mình thu hồi, chúng đều có thể tự do vận dụng.

Mà nguyên nhân chủ yếu thúc đẩy Tiêu Thần đáp ứng ba tiểu thủ hạ đi ra, là vì Tiểu Cốt sắp tấn chức, cần thôn phệ đại lượng sinh linh chi lực, trợ hắn càng tiến một bước. Lúc này đây tấn chức rất quỷ dị, mặc dù bản thân Tiểu Cốt cũng không biết đến tột cùng chuyện gì xảy ra, chỉ có thể mơ hồ cảm ứng được lần này tấn chức không phải chuyện đùa.

Có lý do này, hơn nữa Tiểu Điếm kỳ nèo, Tiêu Thần cuối cùng nhất vẫn đồng ý.

Ba tiểu đồng bọn ra tay, tất nhiên là dùng Tiểu Điếm quỷ kế đa đoan, xảo trá vô cùng cầm đầu, ở dưới nó an bài, chúng ra tay có thể nói là cực kỳ âm hiểm, phần lớn là do Tiểu Viên nện xuống, Tiểu Điếm âm thầm ra tay trọng thương, cuối cùng Tiểu Cốt xuất hiện thôn phệ. Về phần Tiêu Thần thì tàng hình, ba tiểu đồng bọn có thể giải quyết tự nhiên tốt nhất, nếu xuất hiện biến cố, có thể kịp thời ra tay.

Liên tục nửa tháng thời gian, Tiêu Thần đã thu hoạch hơn ba mươi không gian giới chỉ, trong đó linh thạch pháp bảo không đề cập tới, chỉ cần Chiến bài liền có hơn 500 miếng, tăng thêm trong tay hắn đoạt được, dĩ nhiên có gần 700 .

- Hắc hắc, vừa rồi Tiểu Viên đập thời cơ quá chuẩn, chính là ở thời điểm bọn hắn tâm thần thư giãn nhất ra tay, mới có thể không sơ hở tý nào, chỉ cần rơi xuống mặt đất, bản soái có thể một kiếm đoạt sinh cơ.

- Chủ nhân thân ái nhất, bản soái đã sớm nói, ngươi lựa chọn để cho chúng ta ra tay, tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất, hiện tại sự thật chứng minh Tiểu Điếm nói không sai a!

- Hắc hắc, chúng ta phải nói trước, nếu có pháp bảo muội muội xinh đẹp, ai cũng không thể đoạt với bản soái, ta là lão đại, Tiểu Viên là lão Nhị, Tiểu Cốt là lão Tam, các ngươi phải hiểu được tôn kính lão đại ah. Bất quá, lão Tam, lần này ngươi tấn chức sao chậm như vậy, đã nuốt hơn 30 tu sĩ Độ Kiếp, nhưng ngươi căn bản không có nửa điểm động tĩnh ah.

Tiểu Điếm nói nhỏ, bất quá giờ phút này lại im bặt mà dừng .

Đơn giản là có người đến.

Thân ảnh một tu sĩ Dạ Xoa Tộc xuất hiện, sắc mặt cẩn thận nhìn bốn phía, ánh mắt rơi vào trên Linh Tuyền, nhịn không được hiện ra lửa nóng. Cẩn thận từng li từng tí xem xét nửa ngày không có kết quả, người này khẽ cắn môi, độn quang lóe lên, thẳng đến Linh Tuyền.

Sau một khắc.

Cục gạch từ trên trời giáng xuống, mũi kiếm từ dưới đất lên, khô lâu nhặt có sẵn.

Ba tiểu đồng bọn đồng bọn ra tay, vô thanh vô tức, có một gã tu sĩ Độ Kiếp ôm hận mất mạng.

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Xử lý tốt người này, ba tiểu đồng bọn bỏ chạy, lại lần nữa che dấu thân ảnh.

Ngắn ngủn nửa canh giờ, trước sau lại có ba tu sĩ dị tộc tiến vào, trừ một gã dị tộc Độ Kiếp hậu kỳ cuối cùng có bảo vật bảo hộ, miễn cưỡng chạy thục mạng bị Tiêu Thần chém giết, còn lại tất cả đều hoàn mỹ giải quyết.

Bất quá mặc dù như vậy, Tiểu Điếm vẫn cằn nhằn, thầm hận Độ Kiếp hậu kỳ dị tộc kia phá kỷ lục của nó, quả thực đáng hận! Dù sao thủ đoạn mai phục dụ địch này cũng không thể lâu dài, liên tục mấy chục tu sĩ vô thanh vô tức biến mất, đủ để hù sợ tu sĩ ở chung quanh, vừa tới liền quay đầu lại rời đi. Nơi này nói rõ là có bẩy rập, ai đi ai chịu chết ah.

Tiểu Điếm giữ gần nửa ngày, thấy không còn tu sĩ đến, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một tiếng:

- Hiện tại tu sĩ thật sự là quá khôn khéo a!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...