Đang khi nói chuyện, Tô Tô toát ra vẻ dương dương đắc ý.
Quân Bất Lỗi khẽ cau mày, ánh mắt không để lại dấu vết liếc nhìn Tiêu Thần, trong đó xẹt qua vài phần không hiểu, lập tức ôn hòa mở miệng nói:
- Nguyên lai là vị đạo hữu này cứu sư muội của tại hạ, Quân Bất Lỗi cảm kích.
- Lần này sư muội đã mở miệng, tại hạ tự nhiên đáp ứng, đạo hữu có thể theo chúng ta hành động, đợi cho thí luyện chấm dứt, có thể được một thành tích không tệ, xem như là hồi báo đạo hữu cứu trợ Tô sư muội.
Người này ôn hòa mở miệng, nhưng lại mượn cái này xóa đi ân tình mà Tiêu Thần trợ giúp Tô Tô.
Tiểu nha đầu Tô Tô này tự nhiên không có phát giác, nghe vậy liên tục vui mừng gật đầu, Yên Nhiên, Tề Vân, Phỉ Thúy thì thầm than Đại sư huynh quả nhiên cơ trí, Tô Tô hành tẩu Tu Chân giới kinh nghiệm quá ít, không cẩn thận sẽ bị người khác chiếm đại tiện nghi, mượn cơ hội này lột bỏ ân tình, mặc dù tu sĩ này có chuẩn bị thừa cơ sư tử mở rộng miệng cũng không tiện.
Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, giờ phút này nghe vậy cũng không có dị sắc, thản nhiên nói:
- Đạo hữu hảo ý tại hạ tâm lĩnh, bất quá tại hạ tự do phóng đãng đã quen, không thích đồng hành với người, xin thứ lỗi.
- Tô Tô đạo hữu, hôm nay ngươi đã hội hợp với đồng môn, tại hạ liền không ở lâu, cáo từ.
Nói xong, có chút chắp tay, quay người phóng ra, thân ảnh xé rách không gian biến mất không thấy gì nữa.
- Ai! Ngươi ác nhân này, sao nói đi là đi! Hừ! Đi thôi đi thôi, tốt nhất bị người đánh chết mới tốt, rõ ràng không lĩnh nhân tình của bổn tiểu thư!
Tô Tô thấy Tiêu Thần không hề có báo hiệu lập tức rời đi, khuôn mặt toát ra nộ khí, tuy ồn ào hổn hển, sát khí đằng đằng, nhưng nghe làm sao cũng có chút cảm giác bận tâm.
Quân Bất Lỗi nhăn mày, trong mắt có sát khí nhàn nhạt hiện lên, cực mỏng, rất khó bị người phát giác.
Tề Vân nhìn phương hướng Tiêu Thần rời đi, cười lạnh một tiếng nói:
- Người này không khỏi có chút không biết tán thưởng, xem hắn có thể còn sống ly khai tộc đàn thí luyện hay không, nếu mất mạng, hết thảy đều thành không.
- Đúng vậy, Quân sư huynh tự mình mời hắn cũng dám cự tuyệt, nếu không phải nể tình hắn giúp Tô sư muội, hôm nay bổn tiểu thư sẽ để cho hắn nếm chút khổ sở.
Phỉ Thúy lạnh lùng mở miệng, hơi có vẻ khơi mào mâu thuẫn, vô cùng cay nghiệt.
Yên Nhiên sư tỷ khẽ nhíu mày nói:
- Được rồi, người này chung quy cứu Tô Tô, chỉ bằng vào điểm ấy, vô luận như thế nào chúng ta cũng không nên có lòng ác ý với hắn, chỉ cần Tô Tô bình yên vô sự, hết thảy là tốt rồi.
Quân Bất Lỗi gật đầu:
- Yên Nhiên sư muội nói không sai, việc này cứ như vậy bỏ qua, hôm nay đã tới Thương Nguyệt Hạp, liền ở chỗ này hành tẩu một phen, gia tăng một ít lịch duyệt, xem có thể thu hoạch gì hay không.
Người này mở miệng, hai người Tề Vân, Phỉ Thúy đồng thời gật đầu không nói nữa.
- Đi thôi.
Ánh mắt của Quân Bất Lỗi hơi xẹt qua phương hướng Tiêu Thần rời đi, lập tức quay người, dẫn bọn người Tô Tô cấp tốc rời đi.
.......
Không gian chấn động, một tu sĩ áo bào xanh lập tức xuất hiện, giờ phút này nhíu mày, sắc mặt hơi âm trầm.
Rống!
Khi thân ảnh hắn xuất hiện, đột nhiên có tiếng gầm rú truyền đến, trước mắt lóe lên kim quang, có một Cự Viên Man Thú tầm hơn mười trượng, bộ lông màu vàng cao cao nhảy lên, cầm trong tay một thạch bổng ngăm đen, quay đầu đập xuống.
Trong mắt Tiêu Thần lóe lên lãnh mang, bỗng nhiên ngẩng đầu, hai đạo kiếm quang ngưng tụ, gào thét bắn ra, đâm vào trong mắt Cự Viên Man Thú, khiến cho nó kêu rên không thôi, thân hình khổng lồ ầm ầm rơi xuống.
Thần thông này chính là Tiêu Thần cảm ngộ Kim Linh chi lực đoạt được, chỗ ánh mắt đến, tựa như kiếm khí chém rụng, tuy uy lực trước mắt không cao, nhưng dùng để chém giết Cự Viên Man Thú chỉ là Hợp Thể cảnh lại dễ dàng.
Theo tay khẽ vẫy, lấy ra nội đan thu vào không gian giới chỉ, Tiêu Thần quay người rời đi.
Ở trong hoang dã, huyết dịch Man Thú sẽ rất nhanh hấp dẫn đến Man Thú quanh thân, một khi lâm vào trong vòng vây, tất sẽ khổ chiến, nói không chừng còn có thể trêu chọc đến nguy hiểm.
Giờ phút này độn quang đi về phía trước, lông mày hắn một mực nhíu chặt, thần sắc trong mắt âm tình bất định.
- Nhu Ngọc công tử Quân Bất Lỗi, ha ha, sợ là có chút nói quá sự thật.
Khóe miệng của Tiêu Thần cười lạnh, vừa rồi Quân Bất Lỗi kia lại nhiều lần có sát cơ với hắn, tuy vô cùng ẩn nấp, nhưng đối với Cổ Ma phân thân nắm giữ Sát Lục Bản Nguyên mà nói, lại không chỗ nào che dấu.
Như bọn người Tề Vân, Phỉ Thúy, hỉ ác ở bên ngoài rất dễ đối phó, nhưng ngụy quân tử như Quân Bất Lỗi, lại rất khó ứng phó, thường là miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, tâm tư vô cùng âm trầm. Bất quá cũng may giải quyết sự tình Tô Tô, từ nay về sau không có quá nhiều quan hệ với bọn họ, chỉ cần ngày sau coi chừng một ít liền vô sự.
Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, đè xuống ý niệm trong đầu, lại lần nữa ngẩng đầu, sắc mặt dĩ nhiên hóa thành lạnh lùng, trong đôi mắt có thần quang bùng lên.
Hôm nay sự tình cáo một giai đoạn, hắn có thể bắt đầu hành động.
XÍU...UU!!
Độn quang bùng lên, tuyệt trần mà đi.
- Ha ha, không nghĩ tới lại là thượng đẳng Linh Tuyền, linh thủy ở trong đó, tất cả đều ẩn chứa linh lực bàng bạc, tu sĩ chúng ta luyện hóa, có thể làm cho pháp lực hao tổn lập tức khôi phục, chính là bảo vật cực kỳ quý hiếm.
Một tu sĩ Độc Giác Tộc nói, trong mắt vui mừng khó có thể che lấp.
- Nhanh chóng thu Linh Tuyền này, để tránh phức tạp.
Trên tay người này chớp lên linh quang, một bình ngọc trữ vật lập tức xuất hiện, dương tay đánh ra mấy đạo pháp quyết, muốn thu Linh Tuyền.
Bất quá vào thời khắc này, lại có một đạo linh quang ảm đạm xen lẫn ở trong Linh Tuyền Chi Thủy bắn ra, khí tức nội liễm, thẳng đến sát cơ bạo lộ, tu sĩ Độc Giác Tộc kia đã không thể phát giác.
Đợi cho đôi mắt hắn trừng lớn, muốn lui về phía sau, nhưng đã muộn. Tia linh quang kia bỗng nhiên bộc phát, tốc độ cực nhanh, trong điện quang hỏa thạch chuyển qua trên cổ của tu sĩ Độc Giác Tộc, một cái đầu lâu phóng lên trời, ngay cả nguyên thần cũng không thể đào thoát, bị trực tiếp xoắn giết.
Bành!
Thi thể không đầu thẳng tắp té trên mặt đất, huyết thủy như suối nước tuôn ra.
Ba tức sau, xác định quanh thân không dị trạng, mới có một thân ảnh toàn thân bao phủ ở trong áo đen xuất hiện, ánh mắt âm trầm đảo qua, xác định không có nửa điểm khác thường, lúc này mới khẽ gật đầu, trên mặt toát ra vẻ hài lòng:
Chương 1182vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận