Đạo (Dịch) – Chương 1180

Một tu sĩ Nhân tộc khác lạnh giọng mở miệng, sát khí bốc lên không thôi.

- Được rồi Vân sư đệ, ngươi cũng không phải không biết Quân sư huynh tu luyện Thái Thượng Hạo Nhiên quyết, tối kỵ giết chóc, hơn nữa sư huynh tính tình ôn hòa, ngươi coi mỗi người đều giết chóc thành tánh như ngươi sao, coi chừng về sau Độ Kiếp ai cũng cứu không được ngươi.

Trong bốn người, hai nam hai nữ, người mở miệng là một nữ tu khí chất dịu dàng, tuy không phải tuyệt mỹ, nhưng khí chất lại để người thương tiếc.

Tề Vân nghe vậy xấu hổ cười cười, Lộ Yên Nhiên sư tỷ nói có lý, nên không dám phản bác nửa điểm.

Quân Bất Lỗi cười khẽ, đối với cái này cũng không để ý tới, giờ phút này chậm rãi xoay người nhìn về phía Tô Tô sắc mặt nhăn nhó, có chút cúi đầu, bất đắc dĩ nói:

- Tiểu nha đầu ngươi rốt cục điên đủ, hiện tại mới tới tìm chúng ta.

Mà cho tới giờ khắc này, Yên Nhiên, Tề Vân… mới phát giác được Tô Tô, Tiêu Thần, chứng kiến người phía trước sắc mặt vui mừng không chút nào che lấp, nhưng đối mặt Tiêu Thần, trong mắt lại khó dấu được kiêng kị.

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, chậm rãi dừng bước, không tới gần quá mức, để tránh dẫn phát hiểu lầm không tất yếu. Nếu như đã tìm được người, hắn cũng đã hoàn thành hứa hẹn, đợi chút nữa sẽ rời đi.

Tô Tô nịnh nọt làm nũng:

- Bất Lỗi sư huynh tốt nhất, ngươi hiểu rõ Tô Tô nhất, chắc chắn sẽ không nói sự tình ta trộm lén đi ra ngoài cho gia gia đúng hay không, ta biết ngươi sẽ không, Bất Lỗi sư huynh sao cam lòng nhìn Tô Tô bị phạt chứ, ngươi nói đúng hay không?

Quân Bất Lỗi lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói:

- Chỉ cần ngươi cam đoan về sau tuyệt đối không tự mình chạy đi, chuyện này vi huynh coi như không có phát sinh qua, bằng không thì ta chỉ có thể truyền tin cho Tô trưởng lão, để cho lão nhân gia bắt ngươi trở về.

- Hì hì! Bất Lỗi sư huynh tốt nhất, người ta biết rõ, những người bên ngoài kia quả nhiên rất xấu, lần này nếu như không phải có ác nhân cứu ta, chỉ sợ sư huynh các ngươi liền nhìn không được Tô Tô rồi.

Trên mặt Tô Tô có chút nghĩ mà sợ, bất quá lúc này như đột nhiên nghĩ đến cái gì, khuôn mặt có vài phần nhăn nhó, quay người giữ chặt Yên Nhiên sư tỷ đi ra xa.

- Sư muội như thế nào, hẳn là có chuyện gì sao?

Yên Nhiên kinh ngạc, Tiểu sư muội ngày thường coi trời bằng vung, khi nào có biểu hiện qua như vậy.

Tô Tô khẽ cắn môi, cảm thấy vấn đề này nhất định phải hỏi, bằng không thì trong nội tâm như thế nào cũng không an lòng .

Cho dù ác nhân kia không giống như lừa gạt nàng. Bất quá loại chuyện này sao có thể không biết xấu hổ mở miệng .

Tiểu nha đầu khẽ cắn môi.

- Yên Nhiên sư tỷ, nữ tu không mất nguyên âm, có phải không có bị người… bị người… cái kia qua hay không?

Lắp bắp nói xong, trên mặt Tô Tô ửng đỏ một mảnh.

Hỏi loại vấn đề này, thật sự là mắc cở chết người!

Sắc mặt của Yên Nhiên lập tức biến, đáy mắt bốc lên sát khí, thậm chí còn có mấy phần kinh hoảng khó có thể che lấp. Hẳn là Tiểu sư muội… nếu quả thật xảy ra sai lầm, chỉ sợ tất cả mọi người bọn họ khó thoát tội trạng!

Tiêu Thần ngạc nhiên, một hơi không thuận, kịch liệt ho khan, hắn thực không ngờ, tiểu nha đầu Tô Tô này cư nhiên mãnh liệt như thế, sẽ mở miệng hỏi thăm vấn đề này!

Bên này đột nhiên truyền đến tiếng vang, Tô Tô nổi giận xoay đầu lại, nhìn thấy bộ dáng của Tiêu Thần, nào còn không biết thanh âm của mình đã bị ác nhân này nghe qua, sắc mặt càng thêm đỏ, nghiến răng nghiến lợi.

- Ác nhân, ngươi tốt nhất không có lừa gạt bổn tiểu thư, bằng không thì hôm nay ta nhất định sẽ tháo ngươi thành tám khối, ah ah ah ah!

Trong nội tâm tiểu nha đầu này âm thầm nảy sinh ác độc.

Lại nói Yên Nhiên sư tỷ kia không có tâm tư đặt ở trên nàng, đáy mắt ẩn hàm sát cơ liếc nhìn Tiêu Thần, lập tức lấy tay đặt ở trên người Tô Tô, tản ra thần thức cảm ứng một phen, thần sắc trên mặt mới dễ xem hơn rất nhiều.

Khá tốt, không có chuyện gì! Nguyên âm của Tô Tô vẫn còn, không có bị xâm phạm.

- Tô Tô, ngươi… Cái kia không có việc gì, nói cho sư tỷ, tại sao lại hỏi vấn đề này, là có người khi dễ ngươi sao?

Tuy khí chất của Yên Nhiên sư tỷ dịu dàng, nhưng giờ phút này lãnh đạm, khí tức trở nên lạnh lùng:

- Tô Tô không cần sợ, có chuyện gì cứ nói cho sư tỷ, ta cùng Quân sư huynh nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngươi.

Một câu nói kia, Yên Nhiên mở miệng không có chút che lấp, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền khắp phương viên mấy dặm, rõ ràng có thể nghe.

Thần sắc của Tề Vân, Phỉ Thúy lập tức biến đổi, trong mắt bùng lên lệ mang, bức tới Tiêu Thần.

Chỉ có Quân Bất Lỗi sắc mặt bình tĩnh, khí tức ôn hòa như trước, thậm chí khóe miệng còn có chút tiếu ý.

Tiêu Thần lạnh nhạt mà đứng, cũng không vì khí tức mơ hồ của mấy người kia đè xuống mà sinh ra sợ hãi, đôi mắt đen kịt rực rỡ như ngôi sao, tuy thần quang nội liễm, lại như tinh vực vô tận, có thể dung nạp ngàn vạn.

Hào khí trong tràng lập tức trở nên ngưng trọng, sợ là chỉ cần Tô Tô nói ra chút ngữ điệu không ổn, một trận đánh nhau sẽ lập tức trình diễn.

Tô Tô nghe được Yên Nhiên sư tỷ mở miệng, rốt cục thả lỏng, khá tốt, ác nhân này quả nhiên không có lừa nàng. Giờ phút này nghe vậy khoát khoát tay nói:

- Xác thực có người khi dễ ta, nhưng cũng may có ác nhân giúp ta, cho nên ta mới có thể gặp lại các ngươi.

- Những người kia rơi vào trong tay ác nhân, tám phần đã bị chém thành mười bảy mười tám đoạn, cũng không cần sư huynh, sư tỷ báo thù.

Tiểu nha đầu này hậu tri hậu giác, lại không có phát hiện tình thế vi diệu trong tràng giờ phút này, bất quá cũng may nàng không có nổi điên mượn cơ hội “giáo huấn Tiêu Thần, nếu không sợ là sự tình sẽ phiền toái:

- Này, ác nhân, ngươi đứng xa như vậy làm gì, trước kia ngươi không phải rất lợi hại sao, như thế nào hiện tại nhìn thấy sư huynh, sư tỷ của ta liền sợ hãi?

- Đây là Quân Bất Lỗi sư huynh, tu vi cường hoành, nể tình ngươi giúp bổn tiểu thư rất nhiều lần, ta liền khoan hồng độ lượng cho phép ngươi theo chúng ta thí luyện, đến lúc đó có sư huynh, sư tỷ bảo hộ, ngươi khẳng định an toàn không ngại, thế nào, hiện tại có phải rất cao hứng hay không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...