Đạo (Dịch) – Chương 1183

Bất quá vẻ đắc ý kia lại khó có thể che lấp.

Tu sĩ khôn khéo như vậy cũng bị bản soái phóng ngược, chẳng phải nói Tiểu Điếm đại nhân còn muốn khôn khéo hơn bọn hắn mấy trăm lần sao.

Tiêu Thần cũng không để ý tới thằng này, dương tay thu Linh Tuyền, dẫn ba tiểu đồng bọn quay người rời đi, đi tìm mục tiêu mới.

Một tháng thời gian, trong Thương Nguyệt Hạp nhiều ra một tổ hợp pháp bảo làm cho người nghiến răng nghiến lợi, rồi lại trong lòng run sợ.

Một cục gạch, một thanh trường kiếm, một bộ xương khô. Cục gạch nện xuống, trường kiếm âm hiểm đâm ra, cuối cùng khô lâu ra tay, thôn phệ huyết nhục tinh hoa, thậm chí nguyên thần không còn một mảnh.

Ba kiện bảo vật này phẩm chất cực cao, sợ là cách Linh Bảo cũng kém không xa, phong cách hành sự hèn mọn bỉ ổi, thủ đoạn tàn nhẫn, cao minh, không bao giờ chính diện cùng người giao thủ, tất cả đều thình lình đánh lén, phần lớn tu sĩ bị tính kế chưa kịp phản ứng, cũng đã đần độn, u mê hồn quy Địa phủ. Bất quá pháp bảo cường đại, đồng dạng trêu chọc đến ánh mắt ngấp nghé, có 13 tên tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ của Độc Giác Tộc liên hợp ra tay, dùng bản thân làm mồi nhử dẫn xuất tổ hợp pháp bảo kia, sau đó trấn áp cướp đi! 13 tên tu sĩ Độc Giác Tộc liên hợp ra tay, uy năng sao mà cường hoành, Tam đại pháp bảo chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản, trái ngăn phải đỡ mệt mỏi ứng phó. Bất quá thời khắc mấu chốt, có một tu sĩ áo đen đột nhiên hiện thân, lạnh lùng cường hoành, thi triển thủ đoạn lôi đình, sinh sinh đánh giết 13 tu sĩ Độc Giác Tộc kia!

Tin tức truyền ra, khiếp sợ vô số tu sĩ dị tộc trong Thương Nguyệt Hạp!

Có thể dùng sức một mình, tùy ý chém giết 13 tên Độ Kiếp hậu kỳ, tu vi của tu sĩ áo đen này có thể nói khủng bố, một lần hành động trở thành sát tinh hung danh hiển hách trong Thương Nguyệt Hạp, được xưng là Hắc y nhân. Tuy không người nào biết thân phận chân chính của Hắc y nhân này, nhưng tu sĩ dị tộc lại không khó suy đoán ra xuất thân của hắn.

Tu sĩ Nhân tộc!

Được ra kết luận ấy rất đơn giản, là trong một tháng tu sĩ các tộc chết ở trong tay Hắc y nhân gần như trăm người, nhưng ở trong đó lại không có bất kỳ một gã tu sĩ Nhân tộc, điểm ấy là chứng cớ đầy đủ nhất.

Trong lúc nhất thời, dáng vẻ của Hắc y nhân và Tam đại pháp bảo thành độc ác ngập trời, khiến cho vô số cường giả dị tộc sợ hãi.

Tiêu Thần cau mày, hôm nay ở trong Thương Nguyệt Hạp, hắn đã hai ngày không có tìm được con mồi ra tay, tựa hồ cường giả dị tộc nơi này tập thể biến mất, sự tình tựa hồ có chút không đúng.

Thời điểm ý niệm trong đầu bốc lên, đột nhiên ngẩng đầu, khóe miệng có vài phần vui vẻ.

XÍU...UU!!

Độn quang gào thét đi về phía trước, sắc mặt Lý Thừa cẩn thận, trong nội tâm âm thầm kêu khổ, nếu không phải bất đắc dĩ cần đi tìm Thương Linh quả luyện chế Giải Độc Đan hóa giải độc tố trong thể nội, hắn tuyệt đối sẽ không một mình một người xâm nhập phiến khu vực này.

Phải biết rằng, nơi này chính là địa phương Hắc y nhân thường qua lại nhất, tuy thịnh truyền người này là cường giả Nhân tộc, chưa bao giờ ra tay với tu sĩ đồng tộc, nhưng này dù sao cũng là đồn đãi, chưa hẳn có thể tin ah .

Nếu như vạn nhất gặp phải người này thì sao .

Trong nội tâm Lý Thừa âm thầm cầu nguyện, việc này ngàn vạn lần nên thuận lợi một ít, hắn đã được tin tức xác thật, biết được phương vị của Thương Linh quả, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, tối đa nửa ngày là có thể hái đến tay. Tâm niệm chuyển động, người này âm thầm tự an ủi mình, nỗi lòng vừa mới vững vàng, ngẩng đầu về phía trước, sắc mặt lại thoáng một phát hóa thành trắng bệch, mồ hôi như nước từ trên trán chảy xuống, quần áo sau lưng ướt nhẹp.

Hắc… Hắc y nhân!

Người trước mặt này cùng thân ảnh trong ngọc giản giống như đúc, Lý Thừa thật muốn quất chết mình, cái gì không nghĩ lại đi nghĩ tới vị sát tinh này, hiện tại vừa vặn tốt, thực đưa người ta tới .

Vậy phải làm sao bây giờ?

Chiến, mặc dù tu vi của mình không kém, thuộc hạ cũng có chút tài năng, nhưng căn cứ tin tức nhận được, cùng Hắc y nhân này hoàn toàn không phải một đẳng cấp, chỉ sợ một khi ra tay, mình sẽ lập tức bỏ mạng.

Trốn, nghe nói tu sĩ Ảnh tộc tốc độ nhanh nhất, cũng không có thể chạy ra Hắc y nhân chém giết, bằng vào độn quang của hắn, vẫn là không nên lấy ra nếm thử.

Chiến, đánh không lại.

Trốn, trốn không thoát.

Lý Thừa thật muốn khóc.

- Này… Có lẽ đây chỉ là một trùng hợp, người trước mắt cũng không phải Hắc y nhân kia, ta vẫn không nên hành động thiếu suy nghĩ, nói không chừng sự tình còn có chuyển cơ.

Một bên an ủi mình, Lý Thừa chắp tay, vừa muốn mở miệng, lại bị một đạo cuồng tiếu hung hăng càn quấy đánh gãy.

- Oanh! Núi này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn đi qua, lưu lại tiền mãi lộ!

- Tiểu tử Nhân tộc, chứng kiến bản soái hiện thân, còn không nhanh giao bảo vật trên người ra đây, nói không chừng còn có thể bảo trụ tánh mạng, bằng không sẽ muộn!

- Hừ! Hừ! Hừ!

Theo ba tiếng hừ vênh váo tự đắc, Tiểu Điếm chỉnh lại dung nhan, bản thể khẽ nhếch, bày biện tư thái tự cho là đẹp trai nhất xuất hiện ở trên đầu Tiêu Thần, Kiếm Ý tinh thuần phun ra, làm như sau một khắc sẽ trực tiếp chém rụng.

XÍU...UU!!

Một cục gạch lớn trăm trượng từ phía trên bay xuống, hình thể cấp tốc thu nhỏ lại, tới mặt đất đã hóa thành hơn một xích, lặng im im ắng, lơ lửng ở bên cạnh tu sĩ áo đen.

Một bên khác, quang ảnh biến ảo, một Hỏa Diễm Khô Lâu như thường nhân, cốt cách toàn thân xám trắng, hốc mắt toát ra hỏa diễm màu xanh đậm.

Lý Thừa thấy trận chiến trước mặt, miệng đắng chát, ý niệm may mắn bị đánh vỡ triệt để. Không biết gây nghiệt gì, rõ ràng gặp được Hắc y nhân hung danh hiển hách này, ta mệnh xong vậy!

Trong nội tâm kêu rên mấy tức, nhưng Hắc y nhân ở trước mặt không có ý tứ động thủ, tâm tư của Lý Thừa lập tức linh hoạt, lóe ra chút sinh cơ, khẽ cắn môi, kiên trì chắp tay mở miệng nói:

- Tại hạ tu sĩ Nhân tộc Lý Thừa, bái kiến Hắc y nhân đạo hữu.

Sử dụng ngôn ngữ Nhân tộc, chỉ ra thân phận tu sĩ Nhân tộc, là vì nếm thử đồn đãi kia phải chăng là thực. Như Hắc y nhân quả nhiên là cường giả Nhân tộc, có lẽ hôm nay hắn chủ động giao ra bảo vật trên người, thật có thể bảo toàn tánh mạng.

Nghĩ đến điểm này, thần thái của Lý Thừa không khỏi càng thêm kính cẩn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...