Đạo (Dịch) – Chương 1116

Chỉ có điều lúc này chân mày hắn hơi nhíu lại. Lúc này còn có hai mươi vạn Thủy Sát của bộ lạc Tê Giác đang vây quanh ở bên cạnh cột thủy linh chống trời. Hắn có thể nào lặng lẽ không một tiếng động lấy nó đi. Nếu như một khi xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, mặc dù hắn có thể thành công thoát thân, cũng chắc chắn sẽ để lộ tin tức bản thân tiến vào bí cảnh. Đến lúc đó bị đám người Thiên Cơ Tán Nhân phát hiện, hậu quả không ổn.

Ánh mắt lóe lên. Một lát sau trong lòng Tiêu Thần thoáng động. Hắn nhất thời đã có chủ ý. Trên tay hắn có linh quang lóe lên. Một viên đan dược xuất hiện ở trong tay hắn.

Huyễn Hình Đan.

Trước đây Tiêu Thần gom đủ nguyên liệu, luyện thành 12 viên đan dược. Hiện tại hắn vẫn còn có 11 viên đan dược chưa có sử dụng tới.

Sau vài hơi thở, chỗ hư không có linh quang lóe lên. Ngay lập tức một Thủy Sát trực tiếp xuất hiện, ánh mắt đảo qua ở quanh thân cũng không nhận thấy được có gì đặc biệt. Lúc này hắn mới vận dụng thủy linh lực đi thẳng đến bộ lạc Tê Giác.

- Là Bạch Nghĩ đại nhân!

- Bạch Nghĩ đại nhân đã trở về!

- Đại nhân phải báo thù cho những tộc nhân bộ lạc Tê Giác chúng ta đã bị chết. Tất cả đại trưởng lão bọn họ đều chết trận. Dị tộc đáng chém ngàn đao kia có thủ đoạn quá độc ác. Bộ lạc Tê Giác chúng ta kết thúc rồi. Thánh vật cũng bị hủy.

- Mời Bạch Nghĩ đại nhân trọng chấn bộ lạc Tê Giác ta!

Lúc trước Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân trắng trợn giết chóc một phen, tàn sát toàn bộ cường giả bộ lạc Tê Giác gần như không còn. Còn thừa lại chẳng qua là một ít người già yếu phụ nữ và trẻ em. Thực lực Thủy Sát mạnh nhất cũng chỉ có thể tương đương với trình độ tu sĩ Bất Trụy.

Sắc mặt Bạch Nghĩ bi thương, trầm giọng nói:

- Các vị tộc nhân yên tâm. Hôm nay, Bạch Nghĩ bảo đảm với các ngươi, nhất định sẽ dẫn dắt các ngươi khôi phục lại uy danh của bộ lạc Tê Giác ta. Dị tộc đáng giận chắc chắn sẽ phải bị giết chết!

Bạch Nghĩ đã chết. Giờ phút này người hiện thân, dĩ nhiên chính là Tiêu Thần. Có Huyễn Hình Đan ở trong tay, soát hồn biết được những ký ức của Bạch Nghĩ, toàn thân vận dụng pháp lực chuyển hóa thành thủy linh lực thuần túy. Hiện tại hắn ngụy trang, chỉ cần thân thể không phải tiếp xúc kiểm tra đo lường, liền tuyệt đối sẽ không phát giác ra có điểm gì khác thường.

- Chúng ta bái kiến Bạch Nghĩ đại nhân. Từ nay về sau bộ lạc Tê Giác liền lấy Bạch Nghĩ đại nhân làm chủ. Chúng ta thề chết đi theo!

- Thề chết đi theo Bạch Nghĩ đại nhân!

Nhìn vô số Thủy Sát quỳ đầy đất, Tiêu Thần liên tục nói được, trầm giọng nói:

- Các ngươi tạm thời đứng lên. Việc cần bây giờ là thu thánh vật trong tộc, xem có biện pháp nào chữa trị thánh vật hay không? Bằng không không có thánh vật, bộ lạc Tê Giác ta sao có thể nào cao hứng được.

- Cái này… Bạch Nghĩ đại nhân có chỗ không biết. Sau khi thánh vật bị hủy đã qua hóa thành vật âm hàn. Vừa rồi trưởng lão bộ lạc Giải Ngao muốn thu nó, đột nhiên trực tiếp bị thánh vật đông lạnh giết chết.

Nói ở đây, Thủy Sát vừa mở miệng còn lộ ra vẻ mặt sợ hãi.

Tiêu Thần lạnh lùng cười, mười phần học theo tính cách của Bạch Nghĩ, lạnh lùng nói:

- Bộ lạc Giải Ngao đáng chết, nhất định là muốn nhận lấy thánh vật của bộ lạc Tê Giác ta làm của riêng mình.

Chết hay lắm! Các ngươi yên tâm. Bản đại nhân từ lâu nhận được tổ phụ truyền thụ, nắm giữ thủ đoạn thu thánh vật. Sau này chưa chắc đã không thể khôi phục lại thánh vật. Hiện tại các ngươi tạm thời tránh ra đi.

Thủy Sát của bộ lạc Tê Giác nhất thời mừng rỡ, liên tục lui ra phía sau. Mãi đến khi rời xa trăm trượng bọn họ mới dừng lại.

Trong lòng Tiêu Thần tính toán một phen. Chỉ cần cẩn thận một chút sẽ không xuất hiện biến cố. Lúc này ý niệm mới thoáng động, khiến Lôi Long tỉnh lại. Chỗ không gian ở mi tâm, Tiểu Huyết nhe nanh múa vuốt, lao vút lên trời cao đứng. Lôi quang bên ngoài cơ thể thu lại, xuất hiện từng tầng hỏa diễm hư vô. Một khí tức bản nguyên của hỏa trong nháy mắt lưu chuyển ra, dọc theo kinh mạch trải dài trên thân thể Tiêu Thần lại ẩn không phát.

Ở dưới khí tức bản nguyên của hỏa cắt đứt, sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh bước ra một bước, bóng người trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh cột thủy linh chống trời, mặc cho hàn khí của nó cường thịnh thế nào, vẫn không có cách nào xâm nhập vào thân thể Tiêu Thần dù chỉ một chút. Tất cả bị đều cắt đứt ở bên ngoài.

Bản nguyên của hỏa chính là tồn tại năng lượng hệ hỏa tầng cao nhất của thế gian này. Cột thủy linh chống trời này tuy ẩn chứa năng lượng mạnh, nhưng từ phẩm chất mà nói, so với khí thức bản nguyên của hỏa vẫn kém hơn không biết bao nhiêu lần.

- Phong!

Tiêu Thần quỳ gối trực tiếp đưa một tay ra, nắm lấy cột thủy linh hơn trượng. Khí tức bản nguyên của hỏa lặng lẽ không một tiếng động tuôn ra, hoàn toàn phong trấn nó, lại không có cách nào tản ra một chút hàn ý. Trên tay có linh quang lóe lên, vật ấy nhất thời bị hắn thu vào trong nhẫn trữ vật.

- A! Bạch Nghĩ đại nhân quả thật có thể thu thánh vật!

- Trời không diệt bộ lạc Tê Giác ta. Chỉ cần thánh vật có thể khôi phục, bộ lạc ta có hi vọng chấn hưng!

- Bạch Nghĩ đại nhân uy vũ!

Một đám tộc nhân bộ lạc Tê Giác kích động không thôi, sắc mặt cuồng nhiệt.

Tiêu Thần biến hóa ra Bạch Nghĩ khoát tay áo, nói:

- Các ngươi vạn không nên truyền ra chuyện bản đại nhân thu thánh vật. Nếu có người hỏi kịp, liền cứ nói không biết. Bằng không một khi bị những bộ lạc khác biết được, giết chết dị tộc sau đó nhất định sẽ tới cướp đoạt.

- Ta bây giờ lập tức rời đi bế quan, tranh thủ nhanh chóng chữa trị thánh vật. Các ngươi lại ở chỗ này yên ổn chờ bản đại nhân trở về.

Nói xong, hắn trực tiếp xoay người. Bên ngoài cơ thể bạo phát ra thủy linh lực, lao nhanh đi.

- Cung kính tiễn Bạch Nghĩ đại nhân. Hi vọng đại nhân sớm ngày trở về!

Tiêu Thần rời khỏi bộ lạc Tê Giác ngoài ngàn dặm, xác định vẫn không bị người nào tra xét, ý niệm thoáng động, thân thể trực tiếp trở về trong Tả Mi Đạo Trường.

- Ha ha ha ha! Bảo bối! Bảo bối tốt! Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân phá trận. Nhưng tiền lời lớn nhất lại bị ta lấy được. Không biết này ba lão quái nếu như biết được điểm ấy, sẽ có phản ứng như thế nào!

- 66 chỗ mắt trận, đó là 66 cột thủy linh chống trời. Nếu như ta có thể thu được tất cả vào trong tay, cho dù chuyến này hoàn toàn không có một chút thu hoạch nào nữa, cũng đã đủ rồi!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...