Đạo (Dịch) – Chương 1115

Cấp bậc tu sĩ như vậy, lại trải qua đan dược mạnh mẽ kích phát tu vi, uy năng tự bạo là có thể tưởng tượng được. Toàn bộ bộ lạc Tê Giác lại bị trực tiếp thiêu đốt hủy diệt. Ngoài trưởng lão Thiên Vương cảnh ra, tất cả đều đã nằm xuống. Các tộc nhân bình thường cũng chết cùng tổn thương vô cùng nghiêm trọng. Sợ là không dưới con số một trăm vạn. Số còn lại chạy trốn được, cũng chỉ có chưa tới hai mươi vạn.

Trong lúc một đám trưởng lão Thủy Sát rít gào. Một tiếng hừ lạnh đột nhiên truyền đến.

- Được rồi. Tất cả đều câm miệng lại cho lão tử. Bằng không ta lại xé nát các ngươi ăn vào!

Âm thanh táo bạo tàn sát bừa bãi bỗng nhiên vang lên. Mọi người ở đó nhất thời im lặng.

Người lên tiếng chính là một Thủy Sát có kích thước bằng một người trưởng thành bình thường. Tuy rằng không dính dáng với hai chữ cao to, nhưng ở bên trong tộc quần Thủy Sát hắn đã là nhân vật cao lơn. Bên ngoài cơ thể của hắn có vảy rất nặng, màu xanh đậm gần như trở thành màu đen. Răng nanh càng sáng ngời bén nhọn, tương đối xấu xí hơn so với các Thủy Sát khác. Nhưng thu hút người khác nhất, lại là khí tức chấn động thủy linh lực nồng đậm ỏ trong cơ thể hắn, đặc dính thâm thúy, vượt xa so với tồn tại Độ Kiếp hậu kỳ bình thường. Sợ là còncách cảnh giới Thiên Nhân cũng không quá xa.

Trong Thủy Linh Giới, bộ lạc mạnh nhất chính là bộ lạc Tê Giác. Nhưng người mạnh nhất lại là Hùng Phách đại trưởng lão bộ lạc Sa Xí xếp hạng thứ hai. Người này tính tình bạo ngược, đã từng dưới cơn nóng giận tàn sát một bộ lạc cỡ trung, đồng thời cứng rắn cắn nuốt tất cả cường giả trong đó, hung danh lan xa. Lần này Hùng Phách mở miệng, những trưởng lão Thủy Sát đang giơ chân gầm lên lập tức im lặng. Trong mắt bọn họ không thể ngờ được lại lộ ra vẻ sợ hãi.

- Hừ!

Hùng Phách nhìn như liều lĩnh ngang ngược, nhưng trong lòng rất sâu sắc. Năm đó hắn làm ác chẳng qua cũng là nhân cơ hội phát tác, dùng để trợ giúp mình hoàn thành dạng thần thông nào đó, tiến tới thực lực tăng vọt. Lúc này hắn lạnh lùng cười, nói:

- Dị tộc có thể diệt bộ lạc Tê Giác, liền đủ để chứng minh bản thân cường đại, hơn nữa nơi này để lại lực lượng hệ thủy bạo ngược còn chưa tiêu tan. Có thể thấy trước khi bọn họ đến đã có chuẩn bị. Nếu như các ngươi không thể cẩn thận, chắc chắn sẽ bước theo vết xe đổ của bộ lạc Tê Giác.

- Những dị tộc này vẫn chưa truy sát tộc nhân của bộ lạc Tê Giác. Có thể thấy mục đích chủ yếu của bọn họ cũng không phải là muốn cướp đoạt linh châu ngưng tụ ở trong cơ thể của tộc ta. Bọn họ không tiếc thủ đoạn phá hủy thánh vật. Cho nên, ta đoán dị tộc đến là vì thánh điện.

Nói xong, sắc mặt người này đã qua trở nên cực kỳ khó coi, trong đồng tử nhô ra lộ rõ sát khí đằng đằng.

- Thánh điện!

Sắc mặt các trưởng lão bộ lạc Thủy Sát đại biến.

- Hừ! Hiện tại các ngươi rốt cuộc đã biết.

Hùng Phách mở miệng trầm thấp nói.

- Bởi vì thánh vật tộc ta mới có khả năng sinh ra. Sứ mệnh của chúng ta chính là bảo vệ thánh điện, không được để cho dị tộc xông vào. Nếu như không có thể làm được điểm ấy, cũng mất đi ý nghĩa để tồn tại.

Trầm mặc ngắn ngủi, các trưởng lão Thủy Sát hoàn toàn bạo phát.

- Dị tộc đáng chết, lại muốn hoàn toàn hủy diệt một mạch của tộc ta!

- Liều mạng với bọn họ, không tiếc bất cứ giá nào. Cho dù là chết, cũng phải giết chết bọn họ!

- Chúng ta thân là trưởng lão Thủy Sát, bình thường tiếp nhận tộc nhân cung cấp nuôi dưỡng. Hiện tại cũng là thời điểm có thể đứng ra, vì giữ gìn uy nghiêm của thánh điện, bảo tồn truyền thừa của tộc ta, nhất định phải giết chết tất cả dị tộc xông vào!

- Giết chết bọn họ!

Hủy bộ lạc Tê Giác, không có việc gì!

Cướp giật Thủy Sát Linh Châu, cũng không có việc gì!

Nhưng muốn chặt cột thủy linh của bọn họ, muốn xông vào thánh điện, không có cửa đâu!

Hùng Phách gật đầu, lạnh giọng nói:

- Dị tộc, nhất định phải giết chết tất cả!

- Trưởng lão các bộ lạc, trận chiến này không phải là chuyện riêng của một bộ lạc. Toàn bộ Thủy Sát Nhất Tộc chúng ta cũng không có thể thoát thân khỏi chuyện này. Một khi thất bại, tộc quần hủy diệt, ta và các ngươi đều phải chết! Cho nên Hùng Phách ta hiệu triệu tất cả bộ lạc liên hợp lại, cùng chống lại dị tộc xâm nhập!

Ầm!

Khi hắn vừa nói dứt lời, phía xa trong nháy mắt lại có khí tức khủng khiếp bạo phát. Trong một đám trưởng lão Thủy Sát, hai Thủy Sát già nua nhất thời hét lên một tiếng.

- Đáng chết, dị tộc ở tàn sát bộ lạc Điêu Dực ta!

Tiếng thét chói tai còn chưa dứt, hai khí tức Thủy Sát hoảng sợ thuấn di lao đi.

Sắc mặt Hùng Phách trầm xuống, hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Các vị trưởng lão, chúng ta cũng đi tới đó, giết chết dị tộc!

- Giết!

Một đám trưởng lão Thủy Sát sát khí đằng đằng trong nháy mắt xé rách không gian rời đi. Duy nhất chỉ còn có người của bộ lạc Tê Giác còn sót lại nhìn bộ lạc đổ nát, khóc không ra nước mắt.

Khi còn cách bộ lạc Tê Giác ngàn dặm, Tiêu Thần thông qua cấm chế của đạo trường quan sát tình hình của toàn bộ bộ lạc Tê Giác. Nhưng tất cả lực chú ý của hắn đều tập trung ở cột thủy linh chống trời đã ngã trên mặt đất. Tuy rằng nó chỉ có chừng một trượng, nhưng trong đó tản ra sóng chấn động thủy linh lực, lại làm cho trong lòng hắn vô cùng nóng nảy.

Nhận được cột thủy linh này, có thể tương đương với trăm vạn Thủy Sát Linh Châu!

Vật hung thần ấy, vừa rồi một trưởng lão Thủy Sát muốn thu lại. Nhưng chưa tới gần đã bị hàn khí tập kích, trực tiếp nứt đi nguyên thần, thân thể hóa thành bột mịn. Nói vậy đây cũng là nguyên nhân khiến đám người Khô Diệp Lão Tổ, Thiên Cơ Tán Nhân, Hắc Sơn Đạo Nhân vẫn chưa mang nó đi. Bằng không bảo vật như vậy, bọn họ làm sao có thể cam lòng buông tha cho được.

- Thiên tài địa bảo, người có năng lực mới có được. Nếu như các ngươi đã không lấy cột thủy linh này đi, Tiêu Thần liền không khách khí.

Thủy linh lực của cột thủy linh chống trời này hóa thành tử khí, âm u lạnh lẽo vô cùng. Có thể so với hàn băng Vạn Cổ. Tu sĩ bình thường tiếp xúc vào, chắc hẳn phải chết. Nhưng Tiêu Thần nắm giữ Lôi Long, nắm giữ bản nguyên của hỏa, lấy lực bản nguyên phong trấn nó, nhất định không có vấn đề gì đáng ngại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...