Đạo (Dịch) – Chương 1117

Cột thủy linh chống trời hóa thành vật vô cùng âm hàn, rơi vào trong tay người khác có thể là vô dụng. Nhưng Tiêu Thần có thể mượn lực bản nguyên hệ hỏa, nhất định có thể luyện hóa hấp thu thủy linh lực mênh mông trong đó, mượn vật ấy rèn luyện thân thể, rút ngắn cực lớn thời gian đột phá Huyền Thai Cảnh của Huyền Thiên.

- Ta liền đi theo phía sau ba gã lão quái kia, mượn tay bọn họ đoạt bảo cho ta. 66 cây cột thủy linh chống trời, ta nhất định không thể bỏ qua!

Khóe miệng Tiêu Thần lộ ra ý cười. Ý niệm thoáng động, Tả Mi Đạo Trường nhất thời chuyển hướng, lao thẳng về phía bộ lạc Điêu Dực.

Vèo!

Nhanh chóng chạy đi, Tiêu Thần không lưu lại một chút thời gian nào.

Ầm!

Trong lúc đang đi về phía trước, đột nhiên có tiếng nổ lớn truyền đến, lập tức có năng lượng cực nóng chấn động truyền đến. Thủy linh lực bên ngoài lại lấy tốc độ có thể cảm nhận được, giảm xuống một lần nữa!

Lại có một chỗ mắt trận bị phá.

- Lại là một cây cột thủy linh chống trời. Bảo bối tốt!

Trong lòng Tiêu Thần nóng như lửa, nhưng không có tùy tiện ra tay. Sau khi tới gần bộ lạc Điêu Dực ngàn dặm, hắn liền không tiếp tục đi về phía trước nữa. Hắn lấy cấm chế Tả Mi Đạo Trường dò xét tình hình bên ngoài.

- Đáng chết! Dị tộc đáng chết, lại hủy bộ lạc Điêu Dực ta. Ta và các ngươi không đội trời chung!

- Cây thánh vật thứ hai bị hủy. Những dị tộc quả nhiên là đến vì thánh điện!

- Không tốt, hiện tại chúng ta tập trung cùng một chỗ, trong bộ lạc không có cường giả trấn thủ. Nếu chẳng may cường giả dị tộc xông tới cửa, hậu quả tưởng tượng thôi đã không chịu nổi!

- A! Nhanh chóng trở lại, bảo vệ bộ lạc!

Một đám trưởng lão Thủy Sát kinh ngạc mở miệng kêu lên. Sau đó tất cả muốn luồng ánh sáng rời đi.

- Bách Diệp trưởng lão, Kỳ Thủy trưởng lão, hiện tại thánh vật của bộ lạc Điêu Dực các ngươi đã bị hủy. Không bằng dẫn dắt tộc nhân theo chúng ta trở về bộ lạc Sa Sí có được không? Nói vậy hai vị trưởng lão chắc hẳn cũng hiểu rõ ràng, lúc này Thủy Sát Nhất Tộc ta đối mặt với đại nạn. Nếu không thể giết chết cường giả dị tộc, tộc ta tất nhiên sẽ bị diệt sạch.

- Hôm nay tại hạ thành tâm mời hai vị trưởng lão, vừa vì đại nghĩa tộc ta, cũng có thể có cơ hội chính tay giết chết dị tộc. Không biết hai vị trưởng lão có đáp ứng hay không?

Hùng Phách mở miệng, trong lúc nhất thời ánh mắt vô số trưởng lão Thủy Sát tập trung lại. Trong số bọn họ có không ít người cũng đánh chủ ý tương tự. Nhưng lúc này lại để cho Hùng Phách giành mở miệng trước. Bọn họ tất nhiên chỉ có thể nuốt lời định nới tới bên miệng trở vào.

Hai trưởng lão Thủy Sát của bộ lạc Điêu Dực suy nghĩ một lát, lập tức hung hăng gật đầu, nghiến răng kèn kẹt, giọng đầy căm hận nói:

- Được, vì giết chết dị tộc, chúng ta liền dẫn nhận bộ lạc Điêu Dực gia nhập bộ lạc Sa Sí. Sau này vẫn mong Hùng Phách trưởng lão chiếu cố nhiều hơn.

- Ha ha, đâu có. Đã như vậy, vẫn mong hai vị trưởng lão mau chóng dẫn các tộc nhân, chúng ta liền ra đi, để tránh khỏi xuất hiện sai lầm.

Hùng Phách cười ha ha. Hai trưởng lão Thủy Sát của bộ lạc Điêu Dực này, đều là tu vi Thiên Vương cảnh trung kỳ.

Hơn nữa có rất nhiều tộc nhân gia nhập, thật ra khiến cho thực lực bộ lạc Sa Sí tăng lớn, trở thành thế lực Thủy Sát mạnh nhất kế tiếp của bộ lạc Tê Giác.

Các trưởng lão Thủy Sát còn lại mắt thấy chuyện này đã được quyết định, lại thêm lo lắng cho bộ lạc của mình, tất nhiên không muốn ở lại lâu. Sau khi đánh tiếng tất cả đều quay người rời đi.

Sau gần nửa ngày, tất cả Thủy Sát của bộ lạc Điêu Dực bỏ chạy. Bộ lạc lớn như vậy, trong một ngày ngắn ngủi đã hóa thành đống đổ nát.

Cách bộ lạc Điêu Dực ngàn dặm, một cục đá màu đen yên tĩnh nằm ở trong cát đá không có gì đáng chú ý. Tiêu Thần chậm rãi đợi một lát. Sau khi xác định các Thủy Sát trong bộ lạc đã hoàn toàn đi xa, lúc này ý niệm mới thoáng động. Hắn muốn lấy cột thủy linh chống trời đi.

Ở trong lòng Thủy Sát, thánh vật bị phá hỏng đã qua hóa thành vật âm hàn đoạt mạng. Ngay cả những cường giả dị tộc cũng không dám đụng chạm tới, tất nhiên là an toàn vô cùng. Bởi vậy thời điểm rút lui khỏi đó, bọn họ cũng không cho Thủy Sát ở lại bảo vệ. Về điểm ấy lại là tiết kiệm không ít phiền phức cho Tiêu Thần.

Chỉ có điều đúng lúc này, sắc mặt Tiêu Thần thoáng đổi. Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy ở trong hình ảnh quản chế của đạo trường, một lão già tóc đỏ thu lại khí tức, luồng ánh sáng giảm xuống, hạ xuống ở trong đống đổ nát của bộ lạc Điêu Dực. Hiển nhiên hắn đánh chú ý vào cột thủy linh chống trời này.

Người tới, chính là Hỏa Diễm Lão Ma.

Khóe miệng Tiêu Thần hơi cong, lộ ra cảm giác lạnh lẽo, trong mắt đầy vẻ mỉa mai. Thu cột thủy linh chống trời của bộ lạc Tê Giác, đã khiến cho hắn thấy được uy năng của vật này. Nếu như không có bản nguyên của hỏa, sợ rằng chỉ có tu sĩ cảnh giới Đại Thừa Thiên Nhân mới có khả năng mạnh mẽ hút nó đi. tTuy rằng tu vi toàn thân của Hỏa Diễm Lão Ma không kém, lại là tinh thông thần thông hệ hỏa, vừa vặn kìm chế năng lượng âm hàn bên trong cột thủy linh. Nhưng lấy bản lĩnh của hắn, sợ là nuốt không nổi trọng bảo này. Không cẩn thận còn có thể bị thua thiệt nhiều.

Chuyện giống như Tiêu Thần dự đoán. Hỏa Diễm Lão Ma thử ra tay hút cột thủy linh chống trời, không muốn hàn khí trong vật ấy toả ra. Không ngờ, thần thông hỏa diễm hắn trực tiếp phóng ra lại bị nó làm cho đông lạnh! Hỏa diễm hừng hực thiêu đốt phóng ra nhiệt độ cực nóng. Sau khi khi tiến vào phạm vi trong vòng ba trượng gần cột thủy linh, trong nháy mắt đã bị trực tiếp đông cứng lại, hóa thành đám băng!

Kết băng hỏa diễm!

Nếu không phải Hỏa Diễm Lão Ma quyết định thật nhanh lập tức chặt đứt liên hệ giữa bản thân cùng thần thông thi triển ra, nói không chừng bản thân hắn còn có thể cũng bồi thường vào. Sắc mặt lão quái này khó coi. Hắn chửi bới mấy câu, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ căm giận rời đi.

Tiêu Thần cười lạnh. Hỏa Diễm Lão Ma này một đường theo đuôi đến đây, có thể không bị phát hiện, đủ có thể thấy được tu vi người này thâm hậu thủ đoạn rất nhiều. Nói vậy có hắn ở thời khắc mấu chốt ra tay, nhất định sẽ phá tan thế cục. Tới lúc đó, cũng chính là thời điểm mình nhân cơ hội đục nước béo cò.

Chỉ có điều chuyện quan trọng nhất hiện nay, lại là thu trọng bảo cột thủy linh chống trời!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...