Sắc mặt của tất cả đám người Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân đều vô cùng khẩn trương. Ánh mắt bọn họ nhìn chằm chằm vào phía trên màn cát ở trước mặt. Nếu như không có nhầm lẫn, hẳn sẽ có phản ứng.
Trong lúc ba gã lão quái không ngừng suy nghĩ, trên màn cát phía trước, nơi phù văn dung nhập, cát đang chảy xuôi đúng là chậm rãi rẽ sang hai bên. Một cánh cửa nhỏ với kích thước chừng nghìn trượng, dần dần hiện ra ở phía trong của màn cát che trời này.
Trên cánh cửa này hiện lên một màu xanh thẳm thuần túy. Trong đó thậm chí có từng tầng sóng nước lưu chuyển, khí tức thủy linh nồng đậm tới cực điểm từ trong đó tản ra.
Ở trung tâm của biển cát luôn khô hạn đến cực điểm tuyệt đối không có một chút hơi nước nào. Nhưng cánh cửa xuất hiện ở phía sau màn cát lại có thể tràn ngập khí tức thủy linh nồng đậm như vậy!
Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn ra được sự kích thích trong lòng đối phương. Bọn họ bước lên trước một bước, mở miệng quát nhẹ. Hai bàn tay vươn ra. Mười ngón chuyển động, liên tiếp đánh ra pháp quyết, ngưng tụ huyễn hóa thành từng phù văn.
Phù văn từ trong tấm bia đá toả ra là phù văn hệ thổ, mở ra màn cát che trời.
Lúc này hai lão quái ra tay lại là phù văn hệ thủy, mở ra cánh cửa màu xanh thẳm kia.
Phù văn dung nhập, môn hộ xanh thẳm cao nghìn trượng nhất thời xuất hiện từng tầng sóng nước, lấy một điểm gợn sóng này làm trung tâm, môn hộ chậm rãi mở ra. Con đường phía trước tràn ngập hơi nước, che đi tầm mắt, cắt đứt thần thức, lại hoàn toàn không bị tràn ra dù chỉ một chút.
Khi nhìn thấy cánh cửa này vừa mở ra, trong nháy mắt, trong mắt của hai người Khô Diệp Lão Tổ, Thiên Cơ Tán Nhân nhất thời lộ ra ý mừng, quát khẽ:
- Đi!
Trong nháy mắt tiếp theo, ba gã lão quái đồng thời tiến vào bên trong con thoi xuyên cát. Pháp bảo này có linh quang lóe lên, trực tiếp tiến vào bên trong cánh cửa phía sau màn cát, trong nháy mắt biến mất không thấy bóng dáng!
Trong lúc nháy mắt khi con thoi xuyên cát rời đi, bảo vật một sừng lập tức di chuyển, trực tiếp xuất hiện bên ngoài cánh cửa màn cát.
Chợt!
Bóng dáng của Hỏa Diễm Lão Ma xuất hiện. Hắn cảm ứng hơi nước nồng đậm tản mát ra từ trong cánh cửa. Hắn không nhịn được ngửa mặt lên trời cười to.
- Ha ha ha ha! Khí tức thủy linh nồng đậm như vậy, tuyệt đối là Yên Ba Thiên Thủy Trận. Dựa vào thủ đoạn của lão phu, nhất định có thể đi trước một bước, thu được bảo vật trong đó!
Trong lúc cất tiếng cười một cách điên cuồng, lão quái này trực tiếp thu pháp bảo một sừng vào bên trong nhẫn trữ vật. Hắn đổi lại, lấy ra một cái chuông đồng cũ nát. Cái chuông này lớn bằng một người, toàn thân đầy vết rỉ rét màu xanh loang lổ. Trên thân chuông thậm chí còn có ba chỗ xung quanh bị tổn hại, ảm đạm vô cùng, hoàn toàn không có chút linh lực khí tức nào lộ ra.
Nhìn chiếc chuông dường như cũ nát không chịu nổi, bộ dạng giống như vật bỏ, nhưng từ ánh mắt cẩn thận quan sát của Hỏa Diễm Lão Ma, hiển nhiên vật ấy tuyệt không tầm thường. Lão quái này giơ tay lấy ra chiếc chuông đồng, chân bước tiếp về phía trước, bóng người xuyên qua màn cát biến mất.
Lại qua vài hơi thở, tất cả gió êm sóng lặng, vẫn chưa xuất hiện bất kỳ tình trạng dị thường nào. Nhưng vào thời khắc này, trong mặt cát đột nhiên có một cục đá màu đen lặng lẽ không một tiếng động dâng lên, thoáng dừng lại, trực tiếp chui vào trong màn cát không gặp bóng dáng.
Trong biển cát khôi phục lại sự yên tĩnh. Chỉ có bão cát tàn sát bừa bãi. Một lát sau, cánh cửa màu xanh thẳm bỗng nhiên run lên, lập tức co trở lại, chậm rãi thu nhỏ, cuối cùng biến mất. Màn cát che trời lại một lần nữa khôi phục lại dáng vẻ trước kia, dâng trào chảy xuôi.
…
Độc Giác Tộc, thánh điện tộc quần.
Nơi này chính là nơi có địa vị tối cao ở bên trong toàn bộ tộc quần Độc Giác Tộc, cường giả đỉnh phong trong tộc hội tụ ở đây. Tất cả mệnh lệnh trọng đại có liên quan đến tộc quần đều xuất phát từ nơi này mà ra, giống như trái tim của toàn bộ tộc quần.
Đột nhiên, mật thất ở nơi nào đó bên trong thánh điện đột nhiên phát ra ánh sáng màu vàng chói mắt. Ở trong nháy mắt khi kim quang này xuất hiện, mấy tiếng a khẽ đồng thời vang lên. Trong lúc lặng lẽ không một tiếng động, bóng dáng của sáu gã tu sĩ Độc Giác Tộc trực tiếp xuất hiện ở phía ngoài của mật thất.
- Lại có chí bảo trong tộc xuất thế!
- Ha ha, không biết bảo này là xuất hiện ở nơi nào?
- Cần gì đoán nhiều, ta và các ngươi vừa đi vào xem, liền biết rồi.
- Đúng vậy.
Sáu gã tu sĩ Độc Giác Tộc nhìn như bình thường, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân lại tự có khí tức uy áp toả ra. Hiển nhiên bọn họ là những người nhiều năm làm người thượng vị. Mặc dù nhạt mỏng, cũng đủ khiến cho các tu sĩ cảnh giới Thiên Nhân bình thường phải lộ ra sắc mặt trắng bệch.
Két.
Mật thất mở ra. Sáu người nối đuôi nhau tiến vào. Bên ngoài nhìn mật thất hình như nhỏ hẹp, lại thiết lập không gian. Ở bên trong không gian này, bộ dạng bức vẽ hư vô với kích thước chừng mười vạn trượng, giống như sóng nước chậm rãi trôi. Ánh sáng màu vàng chói mắt kia chính là từ một điểm nào đó trên bức vẽ đó truyền ra.
- Thông thiên linh bảo!
- Tặc lưỡi, nhìn uy năng khí tức cảm ứng được, vẫn còn không yếu. Không biết món chí bảo trong tộc này chắc hẳn là giao cho ai vậy?
- Quy củ cũ. Mọi người từng người đề cử ra một người, sau đó thảo luận chọn người.
- Được!
…
Sáu gã cao tầng thật sự Độc Giác Tộc liền đứng ở dưới bức vẽ, nhỏ giọng thương thảo. Đạt đến tu vi như bọn họ, đã là tồn tại đỉnh phong của tộc quần. Tuy có tư tâm nhưng cũng sẽ từ thực tế mở miệng. Tuyệt đối không sẽ đề nghị ra hạng người tầm thường.
Dù sao mỗi món thông thiên linh bảo, đều là chí bảo trong tộc. Chỉ có rơi vào trong tay cường giả có tiềm lực chân chính, mới có khả năng phát ra chiến lực mạnh nhất.
- Lưu Tô.
Trong sáu người, một tu sĩ Độc Giác Tộc già nua chậm rãi mở miệng, lập tức gật đầu, nói:
- Mấy tháng trước tiểu gia hỏa này dẫn dắt các huynh đệ một lần hành động bắt được Ma Thạch Thành, mở rộng cương vực Độc Giác Tộc cho ta, quả thật có công lớn.
- 5 vạn năm tu luyện tới Thiên Nhân tam cảnh. Tốc độ tiến bước như vậy ở bên trong tộc quần cũng coi như là người đứng đầu.
- Nếu như vậy, thông thiên linh bảo này liền giao cho hắn đi?
- Tán thành.
- Tán thành.
Bình luận