Mục tiêu của bọn chúng lại chính là màn cát che trời!
- Sa thú trùng kích, suy yếu năng lượng của màn cát che trời. Đó là thời điểm ta và các ngươi thi triển ra thủ đoạn, phá vỡ màn cát che trời!
- Nhớ kỹ, trong nháy mắt tiến vào, ba người chúng ta phải đồng thời tiến vào bên trong con thoi xuyên cát. Nếu không sẽ bị lập tức truyền tống tới các vị trí cùng phương hướng khác nhau. Đến lúc đó thì sẽ phiền toái.
Thiên Cơ Tán Nhân trầm giọng mở miệng nói. Lần này, không biết lão quái này thông qua thủ đoạn nào, không ngờ cũng có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân gật đầu.
Ba gã lão quái sắc mặt nhìn như trầm ổn, nhưng trong mắt nóng như lửa ý lại khó có thể che lấp.
Da mặt Hỏa Diễm Lão Ma run rẩy một hồi. Nắm tay bên trong ống tay áo không nhịn được xiết chặt lại, trong lòng không ngừng rít gào:
- Có bảo vật! Nhất định phải có bảo vật!
Tổn hao thần phù truyền tống tiến vào Ma Thạch Thành, rơi vào đại chiến công thành của Độc Giác Tộc, cửu tử nhất sinh mới giữ được mạng sống, cẩn thận ẩn nhẫn đến nay.
Hỏa Diễm Lão Ma bất luận là trên phương diện vật chất hay trên phương diện tâm hồn đều bị tổn thất cực kỳ nghiêm trọng. Cho nên hắn chỉ có thể mong chờ phía sau màn cát có bảo vật, hắn đoạt vào trong tay, để vuốt ve xoa dịu sự tổn thất của mình. Nếu không chính là thua thiệt thật sự lớn.
Ầm!
Toàn bộ biển cát bỗng nhiên yên lặng. Trong miệng của năm mươi Sa Thú Vương Giả đồng thời truyền ra một tiếng rít gào. Chi sau cường tráng bỗng nhiên đạp xuống mặt cát, kích thích hạt cát bay khắp bầu trời. Vào thời khắc này, bóng người giống như mượn ngọn núi phía trước, lấy lực vạn quân hỗn loạn, lấy thế không thể chống đỡ nổi lao ra.
Đông!
Sa Thú Vương Giả thứ 1 tăng nhanh tốc độ, lên tới cực hạn của bản thân. Trong nháy mắt, nó dựa vào bản thân có thể tích khổng lồ, lực lượng ngập trời lực, đủ để va đập xé rách bất kỳ ngăn cản nào trên thế gian này. Chỉ có điều thể tích của nó là ba mươi vạn trượng, hiện tại ở dưới màn cát che trời vẫn giống như con kiến hôi.
Lực hủy diệt đạo dũng mãnh dâng trào tràn vào trong màn cát. Chỗ nào nó đi qua, lực từ kết nối giữa những hạt cát tất nhiên không ngừng bị suy yếu. Tuy rằng lực xông tới khiến màn cát lõm vào một khối, nhưng không có tạo thành tổn thương thực chất nào đối với màn cát che trời.
Chỉ có điều ở nơi này, sau khi con Sa Thú Vương Giả thứ nhất trùng kích, Sa Thú Vương Giả thứ 2 theo sát phía sau, trong tiếng rít gào bỗng nhiên lao ra, đập vào một chỗ khác của màn cát che trời.
Kế tiếp là con thứ 3, con thứ 4, con thứ 5… con thứ 33!
Tròn 33 con Sa Thú Vương Giả lần lượt lao ra. Từng con chiếm một phương hướng vị trí khác nhau, dựa vào thân thể khổng lồ, không ngừng mãnh liệt va chạm vào màn cát che trời. Mỗi cú va chạm đều ẩn chứa lực đạo dồi dào, phát ra tiếng ổ lớn kinh thiên, khiến màn cát bị va chạm xuất hiện một chút gợn sóng. Trong đó lực từ nhanh chóng dung hợp truyền lại, không ngừng trung hoà lực hủy diệt ở quanh thân truyền tới.
Giáp xác vỡ nát, vảy bay ngang trời. Nanh vuốt bị dập nát. Năm mươi con Sa Thú Vương Giả thân dài ba mươi vạn trượng không để ý tới tổn thương của bản thân điên cuồng công kích, giống như màn cát che trời trước mặt này cùng bọn chúng có thâm cừu đại hận vô tận, nhất quyết phải hủy diệt nó.
Liên tục ba ngày ba đêm, các Sa Thú Vương Giả mệt mỏi hết lực, nhìn màn cát che trời trước mặt vẫn yên tĩnh chảy xuôi. Trong miệng chúng đồng thời phát ra một những tiếng rít gào không cam lòng. Nhưng chúng không tiếp tục công kích nữa, mà chậm rãi lui về phía sau. Khoảng cách giữa hai bên tăng dần, sau đó biến mất ở trong gió cát.
Trong thiên địa trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Sau một lúc lâu, xác định sa thú đã đi xa, linh quang phía trên con thoi xuyên cát chợt chớp hiện bạo phát. Tốc độ tương đối nhanh hơn so với trước gấp mấy lần. Nó gào thét lao nhanh về phía trước, đâm thẳng đến màn cát che trời.
Trên pháp bảo một sừng cũng có linh quang lóe lên, từ góc phía xa lại gần.
Một cục đá màu đen lặng lẽ không một tiếng động lao ngang qua bên trong tầng cát.
Ba bên cách nhau một khoảng cách, nhanh chóng đi về phía trước.
- Nhanh! Nhanh lên! Cách 3 vạn năm, lực từ của màn cát che trời mới xuất hiện một tia sai lệch, tản mát ra khí tức đưa tới Sa Thú Vương Giả công kích. Chúng ta nhất định phải mở ra thông đạo trước khi từ lực của màn cát khôi phục lại. Bằng không tất cả đều đã muộn.
- Toàn lực đi tới. Hiện tại chỗ này tuyệt đối không có bất kỳ sa thú nào tồn tại.
Trong miệng Thiên Cơ Tán Nhân phát ra tiếng gầm nhẹ. Bên trong con thoi xuyên cát, ba gã lão quái ngồi xếp bằng. Pháp lực ầm ầm bạo phát. Bọn họ toàn lực phát động pháp bảo này, đẩy tốc độ bạo phát đến mức độ cực hạn.
Khi bọn họ toàn lực đi về phía trước, mười vạn dặm lướt qua rất nhanh. Màn cát che trời đang ở trước mắt.
Vèo!
Vèo!
Vèo!
Con thoi xuyên cát nhanh chóng dừng lại. Bóng dáng của ba lão quái Thiên Cơ Đạo Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân trong nháy mắt xuất hiện. Luồng ánh sáng điên cuồng chớp hiện lao thẳng đến màn cát che trời. Pháp lực ầm ầm bạo phát. Lại có pháp bảo nào đó với ấn ký màu vàng đất bao phủ ba người, sử dụng để ngăn cản bão cát đánh tới.
- Nhanh chóng ra tay!
Hai người Thiên Cơ Tán Nhân cùng Khô Diệp Lão Tổ liếc mắt nhìn nhau, trên tay có linh quang lóe lên. Đồng thời từng người lấy ra hai hộp ngọc giống nhau, có hình chữ nhật, dài chừng ba thước. Sau khi mở ra, hai nửa tấm bia đá cùng loại từ trong đó bay thẳng ra, bên trong tản ra sóng chấn động có chút khác thường.
Toàn thân tấm bia đá này màu cát vàng, phía trên có khắc vô số đường vân phức tạp, từng vòng từng vòng móc vào nhau, liên kết chặt chẽ. Nhìn thoáng qua tưởng như hỗn loạn, lại không có gì lạ. Nhưng lúc này theo sóng chấn động truyền ra, những đường vân trên tấm tấm bia đá này lấy tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy dần dần sáng lên. Từng đường cong linh lực từ hai nửa trên tấm bia đá phát ra, nối liền với nhau, ở dưới một lực tác dụng không hiểu nổi dẫn dắt, chậm rãi tiến về phía một điểm trung tâm.
Răng rắc!
Sau một khắc, hai nửa tấm bia đá hoàn chỉnh phù hợp, hóa thành chỉnh thể hoàn chỉnh. Các đường vân trên đó cũng đúng vào thời khắc này tất cả đều phát sáng. Một khí tức thâm thúy, mênh mông cuồn cuộn, cổ xưa, dồi dào nhất thời từ trong tấm bia đá này tản ra. Từng phù văn có màu vàng đất từ trong thân bia đá tản mát ra, lay động, trực tiếp dung nhập vào trong màn cát che trời.
Chương 1107vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận