Đạo (Dịch) – Chương 1105

Chỉ có điều vì không để cho đám người Khô Diệp Lão Tổ nghi ngờ, mấy lần Tiêu Thần thu vào, vẫn không có lấy đi tất cả. Hắn vẫn lưu lại một phần cho bốn lão quái phía sau. Chỉ có điều dù vậy cũng đã khiến cho bọn họ kích động không thôi, luôn miệng mắng những Sa Thú Vương Giả là chuyên gia keo kiệt…

Khi còn cách màn cát che trời 3 vạn dặm, một cục đá màu đen nằm yên tĩnh ở trong tầng cát, thường thường thay đổi vị trí.

Tiêu Thần ngồi xếp bằng, thần thức thăm dò vào bên trong nhẫn trữ vật. Hắn đang phân loại sắp xếp lại các loại giáp xác của Sa Thú Vương Giả đã nhận được. Thông qua khoảng thời gian này sắp xếp này, hắn phát hiện ra một quy luật. Những sa thú này đối với giáp xác trên người rơi xuống, với kích cỡ khoảng hai trăm tới ba trăm trượng đều có khả năng lưu lại. Nhưng bộ phận công kích trên thân thể, ví dụ như nanh vuốt, đuôi nhọn, sừng v.v… chúng lại cực kỳ coi trọng. Cho dù là đoạn chi bị đâm ngược, rơi xuống, chúng cũng nhất định sẽ bị lấy đi tất cả, hoàn toàn không để lại chút nào. Ban đầu, Tiêu Thần cảm thấy không hiểu về điểm này. Nhưng lúc này, sau khi cảm ứng được khí tức phát ra từ những cái răng nanh bên trong nhẫn trữ vật này, tất cả hoang mang trong lòng trước đó đều tiêu tan thành mây khói.

Trên tay có linh quang lóe lên. Một cái răng độc lớn chừng năm trăm trượng nhất thời xuất hiện ở phía mặt. Toàn thân toả ra từng tia khí tức u ám lạnh lẽo, giống như hàn băng Vạn Cổ đánh bóng thành. Ở chính giữa cùa cái răng nanh này có một lỗ thủng rất nhỏ. Bên trong tồn tại nọc độc màu đỏ nào đó. Nhưng chẳng biết tại sao lúc này lại biến thành tồn tại kết tinh nào đó, giống như ở trong răng nanh màu đỏ có hoa văn ngọc thạch, tăng thêm vài phần vẻ đẹp hoa lệ và dữ tợn.

Cái răng nanh này chính là 13 Sa Thú Vương Giả lúc đầu tranh đoạt máu vào thịt của con rắn cát Sa Thú Vương Giả. Trong lúc giao đấu kịch liệt vô tình bay ra mấy vạn dặm rơi vào bên ngoài bản thể của Tả Mi Đạo Trường. Tiêu Thần suy nghĩ trong thời gian ba hơi thở, vẫn quyết định buông tay đánh một trận. Dù sao trong trận chiến đấu kịch liệt như vậy, hẳn là không có Sa Thú Vương Giả nào sẽ chú ý tới hắn. Hấn hiện thân, thu răng nanh, sau đó trở về Đàn Trường. Tất cả chỉ diễn ra trong thời gian hai hơi thở. Nhưng đối với Tiêu Thần mà nói, lại không khác một cuộc thử thách căng thẳng. Một khi trong lúc Sa Thú Vương Giả tranh đoạt, phát hiện ra hắn, không cần suy nghĩ cũng biết kết quả tuyệt đối là chạy không thoát. Nhưng cũng may sự thực chứng minh vận khí của hắn vô cùng tốt. Quả nhiên không bị phát hiện. Cái răng nanh này đã tiến vào trong nhẫn trữ vật của hắn.

Vật ấy chính là răng nanh của Xà Vương. Nọc độc trong đó lại có tinh hóa. Nếu như có thể chế luyện nó tở thành một loại pháp bảo, tuyệt đối là lợi khí giết người.

Chỉ dựa vào phẩm chất mà nói, răng nanh này phải vượt qua giáp xác vỡ rất nhiều. Nhất định phải tổn hao rất nhiều năng lượng mới có khả năng mọc ra. Nói vậy đây là nguyên nhân vì sao các Sa Thú Vương Giả không bỏ lại chúng.

Thông qua sắp xếp lại thu hoạch trong thời gian gần đây, hắn vừa xem liền hiểu ngay.

Các loại giáp xác Sa Thú Vương Giả kích thước ngoài năm trăm trượng có 3 mảnh.

Ba trăm trượng tới bốn trăm trượng có 34 khối. Một trăm trượng tới ba trăm trượng có 150 khối. Dưới một trăm trượng có khoảng ba trăm khối. Trong đó thu hoạch tối đa nhất chính là khi các sa thú giết lẫn nhau.

- Có những mảnh nhỏ ở trong tay, sau này nếu như trở lại lãnh địa Nhân tộc, tất nhiên phải mời luyện khí đại sư ra tay, chế luyện cho ta một giáp trụ hoàn chỉnh. Mặc lên người lực phòng ngự nhất định là cực cao.

Tiêu Thần âm thầm hạ quyết tâm. Thân thể hắn tuy rằng mạnh mẽ. Nhưng ở trong tay của cường giả Độ Kiếp hậu kỳ thậm chí cảnh giới Thiên Nhân, hắn vẫn quá yếu.

Trong lúc hắn không ngừng suy nghĩ, mi tâm đột nhiên giật mạnh. Hắn lập tức đứng lên, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ. Một khí tức bạo ngược, nóng nảy, điên cuồng từ bốn phương tám hướng điên cuồng vọt tới. Chuyển động theo đó là cả biển cát.

Sóng cát cuộn trào mãnh liệt, thành từng sóng lớn cuồn cuộn không ngừng. Giữa những hạt cát ma sát với nhau, thậm chí còn va chạm phát sinh vô số tia lửa. Cát đá có thể ở trong biển cát duy trì bộ dạng hoàn chỉnh, tất nhiên có độ kiên cố vô cùng lớn. Lúc này chấn động kịch liệt, phát sinh lực đè ép mạnh mẽ đủ để ép tu sĩ Độ Kiếp thành bột mịn.

Gào!

Gào!

Từng tiếng gầm hoặc là trầm thấp, hoặc là cao vút, hoặc là chói tai, hoặc là rít gào hùng hậu từ bốn phương tám hướng đến, cuồn cuộn không ngừng, ở trong tầng cát điên cuồng tản ra. Nhưng ở trong những tiếng rít gào này, lại ẩn chứa sự tàn sát bừa bãi táo bạo, dường như muốn thiên địa xung quanh phải bị hủy diệt.

Sắc mặt Tiêu Thần thâm trầm. Hắn không biết lúc này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng vào lúc này, bên trong đồ ảnh, con thoi xuyên cát cùng bảo vật một sừng đã bắt đầu tản ra linh quang màu vàng đất dùng để chống lại áp lực từ bốn phương tám hướng truyền đến, đồng thời chậm rãi lui lại về phía sau.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, một ý niệm đột nhiên xuất hiện. Tiêu Thần ngẩng đầu lên, mở rộng phạm vi cấm chế dò xét tới trên màn cát che trời…

Quả nhiên, bình thường màn cát bình tĩnh đại thế dồi dào, hôm nay lại có vẻ có chút bất ổn, lực từ ở trong hạt cát cũng hơi có vẻ hỗn loạn.

- Bí cảnh sắp mở ra!

Tiêu Thần hít sâu một hơi, trong mắt cũng không nhịn được lộ ra vài phần mừng rỡ. Có thể ẩn nấp ở trong biển sát sâu vô tận này, lại có màn cát che trời che chắn, đủ có thể cho thấy chỗ bí cảnh này không tầm thường.

Cơ duyên có thể ẩn chứa trong đó, vượt xa so với sự tưởng tượng của đám người Tiêu Thần.

Ý niệm thoáng động, Tả Mi Đạo Trường cũng bắt đầu lui về phía sau, tốc độ cũng không nhanh, để tránh khỏi bị Sa Thú Vương Giả phát hiện.

Cho đến bên ngoài mười vạn dặm, thoi xuyên cát của đám người Khô Diệp Lão Tổ, Thiên Cơ Tán Nhân, Hắc Sơn Đạo Nhân mới dừng lại bất động. Bảo vật một sừng theo đó bất động. Tiêu Thần lại khống chế Tả Mi Đạo Trường dừng lại cuối cùng. Cả năm người đồng thời nín thở, chậm rãi chờ đợi.

Ầm!

Ầm!

Năm mươi Sa Thú Vương Giả từ trong giấc ngủ say thức tỉnh. Chúng từ các nơi bên trong biển cát rít gào lao thẳng tới chỗ màn cát che trời. Trong mắt chúng đều tràn ngập sự giết chóc, hủy diệt. Trong cơ thể toả ra khí tức càng khủng khiếp tới cực điểm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...