Trong thời gian ngắn ngủi một lát, món thông thiên linh bảo đủ để dẫn tới vô số tu sĩ cảnh giới Thiên Nhân liều mạng cướp giật đã bị bọn họ quyết định sự sở hữu như vậy. Mỗi người gật đầu t lui lại không đề cập tới. Theo bọn họ mà nói, thông thiên linh bảo tuy rằng trân quý, lại chẳng qua cũng chỉ như vậy. Còn xa mới có tư cách để cho bọn họ phải tiêu hao thêm nhiều thời gian hơn nữa.
Sau vài hơi thở, một tin tức từ thánh điện của tộc quần cẩn thận truyền ra, thông qua thần thông nghịch thiên nào đó, trực tiếp vượt qua không gian vô tận, truyền tới nơi nó cần phải đến.
Ma Thạch Thành.
Trọng địa biên cảnh trước đây Dạ Xoa Tộc dùng để chống đỡ dị tộc xâm lấn, hiện tại đã đổi chủ thành người khác, trở thành nơi Độc Giác Tộc chiếm cứ. Trước đây, sau khi đại thắng, Độc Giác Tộc cũng không tiếp tục tiến sâu hơn, mà trong thời gian ngắn nhất toàn lực nắm giữ Ma Thạch Thành vào trong tay, cứng rắn chống đỡ bảy lần công kích của Dạ Xoa Tộc, giữ vững ba tháng. Thành này cuối cùng dung nhập vào bản đồ Độc Giác Tộc, trở thành lĩnh vực của Độc Giác Tộc!
Lúc này, nơi vốn là chỗ dừng chân cho hội trưởng lão Dạ Xoa Tộc trước kia, hiện tại đã biến thành nơi dừng chân của cao tầng Độc Giác Tộc, một tu sĩ trên đầu có một cái sừng màu vàng ngồi trên điện, sắc mặt bình tĩnh nghiêm túc và trang trọng, đang khẽ nhắm mắt tu luyện. Chỉ có điều vào thời khắc này, hắn bỗng nhiên mở mắt ra, trong đôi mắt cương quyết bất giác lộ ra vẻ kính sợ.
- Cung nghênh huấn thị của Đông Hoàng!
Lưu Tô đứng dậy, kính cẩn khom lưng thi lễ.
Chính là vào thời khắc này, một đạo vầng sáng màu xanh lục nhạt trong nháy mắt xuất hiện ở trong điện, lập tức chớp hiện, trực tiếp biến mất ở chỗ mi tâm của người này.
Lưu Tô nhắm mắt, hiển nhiên đang đọc thông tin bên trong. Trong lòng hắn cũng có chút nghi ngờ. Lệnh khen ngợi sau khi công chiếm Ma Thạch Thành đã được phát xuống. Vì sao còn có thể có tin tức từ thánh địa tộc quần truyền đến. Hơn nữa còn là do Đông Hoàng đại nhân tự mình ra tay.
Chỉ có điều lúc này, sau khi hắn nhìn thấy rõ nội dung tin tức, thân thể lại đột nhiên cứng đờ. Ngay lập tức hắn mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra vẻ mừng như điên, hoàn toàn không có cách nào che giấu được.
- Ha ha ha ha! Bản hầu đã biết, tộc quần nhất định sẽ không bạc đãi ta. Công chiếm Ma Thạch Thành vốn nghĩ sẽ ban thưởng, không ngờ được lại thật sự lớn như vậy!
- Thông thiên linh bảo, lại là thông thiên linh bảo. Nếu như ta có thể đem thu được chí bảo như vậy vào trong tay, bế quan mấy nghìn năm hoàn toàn luyện hóa nó, nhất định có thể khiến thực lực tăng vọt, cứng rắn tiến vào Thiên Nhân tứ cảnh cũng không phải là không thể. Hơn nữa sau này theo tu vi của ta nâng cao, uy năng của linh bảo này còn có thể không ngừng tăng lên.
- Hoang Mạc Chi Nguyên, lập tức đi tới đó, thu chí bảo!
Lưu Tô mừng như điên. Lấy tu vi Thiên Nhân tam cảnh của hắn, lại có thể thất thố như vậy, đủ biết thông thiên linh bảo trân quý tới mức nào!
Chợt!
Chân người này vừa hạ xuống, bóng người đã trực tiếp biến mất!
Hai ngày sau, trên không trung Hoang Mạc Chi Nguyên, bóng dáng Lưu Tô trực tiếp xuất hiện.
Toàn thân toả ra khí tức dâng trào, hoàn toàn không dừng lại chút nào, đi thẳng đến trung tâm của biển cát. Nhưng dù vậy, trong cơ thể cường giả tuyệt thế Thiên Nhân tam cảnh tản mát ra khí tức mạnh mẽ tới mức nào. Một khi xuất hiện trong nháy mắt dẫn động toàn bộ linh lực biển cát trong phạm vi lớn. Phía chân trời chợt âm u, thu hút vô số tu sĩ Độc Giác Tộc hoảng sợ ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, kính sợ.
- Cường giả cảnh giới Thiên Nhân!
- Tuyệt đối không phải là đại nhân cảnh giới Thiên Nhân bình thường. Khí tức này, sợ là thượng tầng Thiên Nhân tam cảnh. Quả thật là đáng sợ!
- Loại đại nhân tộc quần ở cấp bậc như vậy tại sao lại đến biển cát?
- Chuyện này chúng ta có thể nào biết được. Chỉ có điều cảm ứng từ khí tức vội vàng của vị đại nhân này, chỉ sợ là xảy ra chuyện gì lớn. Chẳng lẽ là trong biển cát xuất hiện bảo vật?
- Có thể đúng là như vậy. Năm đó ta liền nghe nói biển cát này xuất hiện quỷ dị, sợ là có giấu trọng bảo. Trong tộc cũng đã phái cường giả tới tra xét, nhưng cuối cùng lại không giải quyết được gì. Vốn tưởng rằng chẳng qua là tin đồn nhảm. Nhưng từ chuyện hôm nay xem ra, chuyện này tám chín phần là thật.
- Có thể dẫn tới cường giả ngoài Thiên Nhân tam cảnh phải vội vàng tìm đến, không biết trong biển cát rốt cuộc xuất hiện bảo vật gì. Quả nhiên là khiến cho người ta chờ mong.
Trong sự bàn luận suy đoán của các tu sĩ Độc Giác Tộc, cường giả Độc Giác Tộc Thiên Nhân tam cảnh Lưu Tô này đã lao vào trong biển cát vô tận, bao cát đầy trời ở nơi đây đối với hắn mà nói căn bản không có nửa điểm cả trở. Thậm chí trong phạm vi ngàn dặm xung quanh hắn, hoàn toàn không có một chút bão cát tàn sát bừa bãi nào.
Vèo!
Tiếng xé gió chói tai cắt qua phía chân trời. Sau khi tiến vào trong phạm vi trăm ngàn dặm của biển cát, trên tay người này có linh quang lóe lên. Hắn trực tiếp lấy ra một bảo vật ban chỉ màu xanh lục đeo ở trên tay, lúc này mới lao nhanh vào trong đó.
Gào!
Gào!
Khí tức cường giả Thiên Nhân tam cảnh ở trong biển cát này liền giống như ngọn hải đăng chiếu sáng trong đêm khuya vô cùng chói mắt, nhất thời hấp dẫn vô số sa thú cường đại chú ý. Thậm chí còn có tồn tại Sa Thú Vương Giả bị đánh thức, trong miệng rít gào, khí tức tàn sát bừa bãi xông lên không trung.
Sắc mặt Lưu Tô thoáng đổi. Từ lâu hắn đã nghe nói trong biển cát sa thú vô cùng cường đại. Hôm nay vừa thấy quả nhiên không thể coi thường được. Nhưng trong lòng hắn cũng không sợ hãi. Bản thân là tu sĩ Độc Giác Tộc Thiên Nhân tam cảnh được phong hầu, ban chỉ trên tay hắn chính là bảo vật do tộc quần ban thưởng. Có vật ấy ở trong tay, những man thú này liền tuyệt đối không dám tổn thương tới hắn dù chỉ một chút. Bằng không chắc chắn phải sẽ bị lửa giận của tộc quần hoàn toàn gạt bỏ.
Ở trong tiếng rít gào của vô số man thú cường đại, người này hoàn toàn không dừng lại, lại một lần nữa tốn hết hai ngày đi tới chỗ trung tâm nhất của biển cát. Trước mắt hắn chính là màn cát che trời này.
- Nói vậy đây cũng là vật bảo vệ thông thiên linh bảo. Xem ra ta đến không muộn. Bảo vật chưa xuất thế.
Trong lòng Lưu Tô thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng chí bảo đã được tộc quần ban tặng, nhưng chưa tới tay, liền có thể có biến số.
Bình luận