Một tu sĩ Độc Giác Tộc ở bên cạnh nghe vậy chậm rãi gật đầu. Hắn nhìn tiểu thành trước mặt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc khác thường, ngay sau đó liền biến mất, vẫn không khiến cho bất kỳ kẻ nào phát hiện ra. Tuy rằng hình dạng xa lạ, hình thể biến đổi, nhưng đôi tròng mắt đen nhánh, cùng với sự trầm ổn trong đó lại đủ để chứng tỏ thân phận của hắn.
Tu sĩ Độc Giác Tộc này chính là Tiêu Thần!
Lúc đầu, sau khi quyết định muốn tới bí cảnh do đại năng Dạ Xoa Tộc để lại, Tiêu Thần cũng đã bắt đầu chuẩn bị. Vì để tránh cho phiền phức, hắn thông qua Khố Lý biết được một viên đan dược đặc biệt, Huyễn Hình Đan. Đan giống như tên, sau khi dùng, có thể biến hóa chủng tộc theo suy nghĩ ý niệm của mình. Chỉ cần trong thời gian đó không tự chủ giải trừ dược lực, có thể duy trì liên tục dài đến hơn một năm.
Sau mười ngày, Tiêu Thần vừa chạy, vừa thu thập nguyên liệu chế tạo Huyễn Hình Đan. Chỉ có điều viên đan dược này vô cùng kỳ lạ. Hơn nữa có một loại nguyên liệu trong đó cực kỳ hiếm thấy. Chạy liền mấy chỗ thành trì cũng không có tìm được. Trong lúc hắn sắp sửa buông tha ý niệm này, lại vừa vặn gặp được nhóm tu sĩ muốn đi tới Hoang Mạc Chi Nguyên (biển cát), đồng thời từ trong tay bọn họ xảo hợp nhận được một nguyên liệu cuối cùng.
Tiêu Thần mừng rỡ, âm thầm chế luyện hoàn thành, liền đi theo đội ngũ này cũng tiến về phía trước. Trên đường đi hắn cũng lặng lẽ dò hỏi được rất nhiều tin tức có liên quan đến biển cát. Hắn hi vọng có thể sẽ có trợ giúp đối với những hành sự sau này. Tuy rằng bởi vậy tốn thêm hai ngày, nhưng theo Tiêu Thần thấy, lại cực kỳ có lời. Chí ít lúc này, trong lòng hắn đã có hiểu biết sơ bộ đối với Hoang Mạc Chi Nguyên này.
- Hừ! Thân là tu sĩ Độc Giác Tộc ta, lại có thể không biết Hoang Mạc Chi Nguyên. Thật sự buồn cười.
Cách hai người không xa, một tu sĩ Độc Giác Tộc khỏe mạnh trẻ tuổi khẽ mở miệng nói. Ánh mắt hắn khiêu khích nhìn về phía Tiêu Thần, vẻ bất mãn hoàn toàn không che giấu. Từ ánh mắt hắn thỉnh thoảng lướt qua trên người thiếu nữ Độc Giác Tộc, Tiêu Thần liền có thể dễ dàng đoán ra được ý niệm trong lòng người này.
- Huyết Hổ, Tiêu Thần đại ca là luyện sư, tu vi không tốt như chúng ta. Hắn chưa có tới Hoang Mạc Chi Nguyên là rất bình thường. Ngươi làm sao có thể nói ra những lời như vậy được!
Thiếu nữ Độc Giác Tộc tức giận trừng mắt với người bạn cùng chơi chung từ nhỏ tới lớn. Không biết hai ngày qua, tại sao hắn lại luôn gây khó dễ với Thần Hiểu đại ca như vậy.
Huyết Hổ còn đang đắc ý cười lạnh, sắc mặt trong nháy mắt trở nên suy sụp. Thiếu nữ mở miệng nói thay cho Tiêu Thần, khiến cho trong lòng hắn bất giác trầm xuống vài phần. Hắn cười lạnh một tiếng đang muốn mở miệng. Nhưng lúc này lại có một tiếng quát khàn khàn lại rất có uy nghiêm truyền đến.
- Được rồi. Lúc này đã đến Bắc Sa Thành. Hai người các ngươi đấu võ mồm sẽ không sợ bị những người săn thú khác chê cười hay sao? Tất cả đều bớt tranh cãi đi.
Người đến là một tu sĩ Độc Giác Tộc ngoài năm mươi tuổi, màu da có chút đen, có phần khô nứt.
- Vâng, cha.
Lỵ Sa trề môi miệng, lắc eo thon đi tới bên cạnh Tiêu Thần không nói gì nữa.
- Ha hả, Thần Hiểu đạo hữu không cần để ở trong lòng. Vị đệ tử này của ta có chút… hắc hắc, thật ra tâm địa rất tốt.
Lão già Độc Giác Tộc danh hiệu Địa Hạt, tên họ thật thế nào thì không biết. Hắn chính là này một thủ lĩnh tiểu đội săn giết man thú biển cát, tu vi toàn thân ở cấp bậc Hợp Thể trung kỳ, coi như là cao thủ không lớn không nhỏ, dẫn theo hơn hai mươi tộc nhân dựa vào mạo hiểm kiếm ăn.
Tiêu Thần cười lắc đầu. Lấy tu vi tâm tình của hắn hiện nay, tất nhiên sẽ không nghiêm túc theo một tiểu gia hỏa tranh giành tình nhân. Huống hồ đến nơi này hắn lại muốn rời đi. Biển cát này, hắn cần một mình tiến vào mới được.
Địa Hạt thấy thế mỉm cười. Ánh mắt hắn lặng lẽ liếc mắt nhìn Tiêu Thần. Vị tộc nhân trẻ tuổi trước mặt này vẫn chưa biểu hiện ra bất kỳ điều gì khác thường, thật lặng lẽ. Không có sự kiêu ngạo xúc động gì của các tộc nhân trẻ tuổi hiện tại. Nhưng chính sự an tĩnh này của Tiêu Thần, khiến cho ánh mắt của hắn hạ xuống, trong lòng không nhịn được âm thầm sinh ra vài phần cảm giác kính úy.
Từ khi Địa Hạt sinh ra đến nay, không biết trải qua bao nhiêu tinh phong huyết vũ. Cái mạng này chính là bò ra từ trong núi thây biển máu. Tuy rằng tu vi không cao, nhưng bồi dưỡng ra được đôi mắt lại sắc bén tới cực điểm. Đối với việc bản thân chẳng biết tại sao lại nảy sinh lòng kính nể, tuy rằng Địa Hạt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng cuối cùng vẫn quyết định cẩn thận một chút, không nên trở mặt cùng tên tộc nhân trẻ tuổi này. Cho nên lúc ban đầu hắn mới có thể lấy cái giá cực kỳ công bằng hợp lý bán ra nguyên liệu để chế tạo Huyễn Hình Đan. Đồng thời dọc đường đi, hắn đối với Tiêu Thần cũng có chút thân thiết. Quan hệ giữa hai bên cũng trở nên quen thuộc.
Đứng ngoài cửa thành, ánh mắt Tiêu Thần nhẹ nhàng đảo qua xung quanh. Trong lòng hắn bất giác khẽ gật đầu. Độc Giác Tộc này không hổ danh là một trong Bách Tộc Linh Giới, cường giả quả thật rất nhiều. Chỉ riêng những người săn thú bị hấp dẫn tới biển cát này, đã có không ít cường giả tu đạo. Trong đó lấy cảnh giới Bất Trụy là chính. Nguyên Anh thứ hai, Hợp Thể ít nhất. Về phần tồn tại cảnh giới Độ Kiếp, ở chỗ này lại chưa từng thấy một người. Về điểm ấy ngược lại cũng bình thường. Tuy rằng man thú trong biển cát trên người có nhiêu nguyên liệu giá xa xỉ, nhưng chỉ là nhằm vào tu sĩ dưới Hợp Thể mà thôi. Đối với tu sĩ Độ Kiếp mà nói, bảo bọn họ thông qua săn giết man thú thu hoạch linh thạch, hiển nhiên là chuyện cực kỳ mất thân phận. Trừ khi là có nguyên nhân gì đó, bằng không cực ít có tu sĩ Độ Kiếp tiến vào biển cát.
Theo dòng người đi vào cửa thành, Tiêu Thần dừng bước lại, nhìn về phía Địa Hạt lão già Độc Giác Tộc, ôm quyền nói:
- Địa Hạt đạo hữu, ta và các ngươi liền từ biệt ở chỗ này đi. Thần Hiểu sẽ ở trong thành thu mua một ít nguyên liệu, không đồng hành cùng các ngươ nữa. Ta và ngươi sau này còn gặp lại.
Địa Hạt gật đầu, cười nói:
- Đã như vậy, lão phu liền không giữ lại nữa. Chỉ có điều tiểu đội Độc Giác ta vĩnh viễn là bạn của Thần Hiểu đạo hữu. Chúng ta thường lui tới ở Bắc Sa Thành. Sau này nếu có chuyện gì cần hỗ trợ, có thể trực tiếp tới nơi này tìm chúng ta.
Bình luận