Nói xong, một khí tức hoàn toàn không bình thường trong nháy mắt từ trong cơ thể hắn tản ra. Tâm thần ý niệm toàn thân giống như trải qua sự lột xác, trở nên cứng cáp hơn, rõ ràng hơn, có thể trấn giữ bản tâm, không bị ngoại vật dao động.
Thật ra Tiêu Thần không biết, lúc này hắn vượt qua chính là tương ứng với một đại kiếp nạn mà tất cả tu sĩ phải ứng phó. Kiếp nạn này không phải từ bên ngoài đến, mà là từ tâm sinh ra, tâm bình khí định. Vì vậy gọi là tâm kiếp! Kiếp nạn này theo thời gian tu sĩ tu đạo tăng lên, tu vi không ngừng tăng lên, đoạt được càng nhiều vật, trải qua càng nhiều chuyện, suy nghĩ gánh vác càng nặng, bị ràng buộc càng mạnh, dần dần tâm bị lạc khỏi con đường lúc đầu, không có cách nào vứt bỏ tất cả, ở trên con đường dũng cảm tiến tới kiên quyết tiến thủ, dẫn đến tu vi nâng cao càng thêm thong thả. Cuối cùng không thể tiến thêm, hóa thành bình cảnh. Vô số năm qua, những người tu sĩ thiên tư kinh người, bước tiến thần tốc, vốn nhờ cái này dẫn đến hậu kỳ lại tiêu tan, cuối cùng biến mất ở trong biển người mịt mờ không chút bắt mắt.
Tâm kiếp vô hình vô chất, lại nhưng chặt đứt con đường đại đạo tu sĩ đi về phía trước! Kiếp nạn này là thử thách mức độ tâm tình bền bỉ của tu sĩ, cũng xuất hiện ở những giai đoạn không giống nhau. Có những người tâm tính mềm yếu, không biết tiến thủ, Kim Đan cảnh liền sẽ hạ xuống. Cũng có khi xuất hiện ở các loại trình độ Nguyên Anh, Bất Trụy, Hợp Thể, Độ Kiếp khác nhau. Mỗi người một khác.
Lần này Tiêu Thần tạo tâm niệm, vô hình trung lại phá tan tâm kiếp này, chỉ cần tâm niệm này còn không phá, là sẽ không bị tâm kiếp quấy rầy.
…
Độc Giác Tộc, Hoang Mạc Chi Nguyên.
Trên bầu trời Thiên Phong Sa, mặt trời rực cháy chiếu trên cao. Không khí khô hạn hoàn toàn không có một chút hơi nước nào. Mặt đất trải qua năm tháng lâu dài bị ăn mòn, hiện tại đã qua hóa thành cát vàng nằm khắp nơi trên mặt đất. Ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt đất, nung từng hạt cát nhanh chóng nóng lên, khiến cho nhiệt độ trong nơi hoang dã này cực cao. Về phần buổi tối, mặt trời lặn phía tây, nhiệt độ các hạt cát chợt giảm xuống, giống như băng cứng vô cùng lạnh lẽo. Nhiệt độ giữa ngày và đêm chênh lệch cực lớn. Lại thêm nơi đây vô cùng hoang vu, suốt năm cuồng phong không ngừng che khuất bầu trời, dẫn đến nơi này chỉ là một mảnh hoang vu.
Nhưng chính là ở nơi hoang vu này, lại có một vài man thú đặc biệt sinh sống, ví dụ như kiến cát. Mỗi một con có hình thể lớn như cánh tay, toàn thân có giáp xác đen thùi bao quanh. Những con man thú này dựa vào cắn nuốt cát mà sinh sống, hấp thu chất sắt trong đó để tiến hóa, khiến cho giáp xác rắn chắc như sắt, chính là nguyên liệu tạo ra pháp bảo phòng hộ cực kỳ xuất sắc. Về phần ngoài miệng có một đôi răng lớn, có móc ngược càng sắc bén vô cùng. Nó cắn một cái có thể dễ dàng xé nát thân thể của tu sĩ, kéo xuống mảng lớn máu và thịt.
Còn có bò cạp, một cái đầu có kích thước khác nhau. Nhỏ thì khoảng nửa tấc. Lớn lại giống như con trâu. Phía sau có đuôi dài, mang theo kịch độc. Độc tố trong đó nắm giữ lực sát thương rất mạnh đối với tu sĩ, chính là lợi khí giết người vô hình.
Sau khi đắc thủ sẽ khiến tu sĩ trả một cái giá không nhỏ.
Ngoài ra còn có các loại man thú đặc biệt khác giống như rắn cát, nhện cát v.v. Thể chất của bọn chúng đặc biệt, suốt đời gần như không cần hút nguồn nước từ bên ngoài. Bằng không chúng cũng không có cách nào sống được ở trong môi trường khắc nghiệt như ở nơi đây.
Hoang Mạc Chi Nguyên ở phía tây nam của lãnh địa Độc Giác Tộc, rộng chừng ba trăm ngàn vạn dặm. Thật sự rất rộng lớn mênh mông bao la, giống như biển cát. Bắt đầu từ bên ngoài còn có nước, càng là về phía trong môi trường lại càng ác liệt. Có lời đồn, ở sâu bên trong biển cát còn tồn tại thu cát cường đại hơn. Cho dù cường giả cảnh giới Thiên Nhân đỉnh phong tiến vào trong đó cũng không có cách nào an toàn trở ra.
Độc Giác Tộc thân là một trong Bách Tộc của Linh Giới, tất nhiên cường giả vô số, cũng từng nghi ngờ biển cát này xuất hiện quỷ dị, trong đó có bảo vật, cho nên phái cường giả trong tộc đến đây thăm dò. Tuy rằng không biết kết quả cụ thể như thế nào, nhưng chuyện này cuối cùng không giải quyết được gì.
Vô số năm tháng trôi qua đến nay, phạm vi biển cát không ngừng chậm rãi mở rộng. Nhưng nó ở trong mắt tu sĩ Độc Giác Tộc xem ra chẳng qua chỉ là một nơi hoang mạc, không còn có khí tức của bảo tàng cơ duyên nữa. Chỉ có điều cho dù như vậy, các loại man thú như kiến cát, bò cạp tồn tại ở nơi đây, vẫn mang đến cho trong biển cát này vài phần khí tức.
Bắt đầu từ sát biên giới biển cát, mơ hồ tồn tại một ít tiểu thành trong cát. Đó không phải là thành do Độc Giác Tộc lập ra, mà là các đại thương nhân thu mua các loại man thú gần đây sử dụng nguyên liệu hợp lực xây dựng ra. Hệ số an toàn tất nhiên giảm đi rất lớn. Hơn nữa cách một vài năm sẽ gặp một lần man thú biển cát trùng kích, tử thương vô cùng nghiêm trọng, máu chảy thành biển. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để dọa nhiệt tình của tu sĩ Độc Giác Tộc phải lùi lại. Số tiền lời lớn đủ để cho bọn họ bí quá hoá liều, mãi đến khi cuối cùng vùi thân trong biển cát.
Bắc Sa Thành, là một thành nhỏ sát biên giới biển cát. Tuy rằng không lớn, nhưng là một tòa thành trì đứng đầu ở sát biên giới biển cát. Bất kể tu sĩ tiến vào hay rời khỏi đều sẽ chọn chỗ này để dừng lại, nghỉ ngơi sau đó mới đi thêm hoặc rời khỏi. Hơn nữa các đại thương gia vào ở, khiến cho một tòa tiểu thành hoang vắng này trở nên phồn hoa vô cùng. Số lượng tu sĩ lưu chuyển ở đây còn đạt được tới trình độ khó có thể tính toán nổi.
Lúc này, ở bên ngoài cửa nam của thành trì này cũng đã xếp thành năm hàng thật dài. Từng người giao nộp linh thạch để tiến vào thành. Thành trì này nếu là do thương gia xây dựng lên, muốn đi vào trong đó tất nhiên cần phải giao nộp linh thạch. May mà giá cũng không cao. Nhiều năm qua cũng không có ai sinh sự vì chút tiền lẻ này.
- Thần Hiểu đại ca, nơi này chính là Bắc Sa Thành.
Một nữ tử Độc Giác Tộc cười khẽ mở miệng nói. Nữ tử này hình dạng thanh xuân, nơi trán mọc ra một cái sừng nhỏ tuyệt đẹp, gần như trong suốt sắc. Nhìn lại chẳng những sẽ không thấy quái dị, trái lại tăng thêm vài phần hoạt bát đáng yêu.
Bình luận