Người này mở miệng, âm thanh lại có chút thành khẩn.
Tiêu Thần cười gật đầu, lập tức đánh tiếng chào hỏi cùng đám người Lỵ Sa. Sau đó hắn không chậm trễ chút nào xoay người đi nhanh.
Đối với tộc nhân Tiêu Thần có chút khiêm tốn khí tức ôn hòa này, trong lòng Lỵ Sa có chút yêu thích. Mắt nhìn thấy hắn rời đi, trong lòng nàng liền có chút lưu luyến. Thật ra trong lòng Huyết Hổ đột nhiên buông lỏng, trên mặt lộ ra dáng vẻ tươi cười lâu ngày không gặp.
- Đi thôi.
Địa Hạt phất tay một cái, lúc này đang muốn rời đi. Nhưng đột nhiên có một tiếng cười nhạo từ phía sau truyền ra.
- Hắc hắc, phía trước chẳng lẽ là Địa Hạt đạo hữu của tiểu đội Độc Giác. Lão hữu gặp lại, ngươi vì sao đi vội vàng như vậy?
Âm thanh vừa dứt, một nhóm hơn năm mươi tu sĩ Độc Giác Tộc đi nhanh đến. Bên ngoài cơ thể bọn họ khí tức đằng đằng, nhất thời khiến cho không ít tu sĩ Độc Giác Tộc đi ngang qua sợ hãi đến mức tránh sang một bên. Người nói chuyện, chính là một tu sĩ Độc Giác Tộc áo bào đen dẫn đầu.
Địa Hạt và các tu sĩ thủ hạ nhìn thấy rõ người tới, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trầm xuống, trong mắt đều lộ ra ý kiêng kỵ. Hắn nhìn nhóm người, trên khuôn mặt già nua ẩn hiện sát khí, liếc mắt không nói gì.
- Độc Nghĩ, các ngươi không nên khinh người quá đáng. Lần trước con mồi chúng ta săn được đã bị các ngươi cướp đi. Các ngươi còn muốn thế nào nữa?
Gương mặt xinh đẹp của Lỵ Sa đỏ lên, khẽ mở miệng nói. Bởi vì tức giận, ngặc không ngừng lên xuống, phập phồng.
- Tiểu nha đầu câm miệng. Danh hiệu phụ thân ta cũng nàng cũng có thể gọi sao!
Một tu sĩ Độc Giác Tộc béo ú đứng phía sau Độc Nghĩ đi ra, đôi mắt ti hí chăm chú nhìn Lỵ Sa. Tuy rằng ngoài miệng quát lớn, nước miếng lại thiếu chút nữa chảy đầy đất.
Đồng tử Huyết Hổ trợn trừng, tiến lên ngăn cản ở phía trước người tiểu nha đầu, chợt quát lên:
- Nhìn cái gì vậy. Còn tiếp tục nhìn nữa, ta móc mắt ngươi ra, giẫm nát bây giờ!
Lúc nói chuyện dáng vẻ hắn hận không thể trực tiếp tóm lấy tiểu tử ục ịch chém thành tám mảnh.
Tu sĩ ục ịch sợ đến mức thịt béo trên mặt run lên, thiếu chút nữa đặt mông ngồi dưới đất. Độc Nghĩ nhìn con trai mất mặt như vậy, lập tức hừ lạnh một tiếng kéo hắn trở về, lạnh giọng nói:
- Thế nào, lẽ nào tiểu đội Độc Giác các ngươi chính là dạy tiểu bối như vậy sao? Lại có thể có can đảm dám vô lễ đối với lão phu như vậy. Chẳng lẽ là muốn mượn tay của ta giúp các ngươi chăm sóc dạy bảo chúng một phen hay sao!
Âm thanh vừa dứt, bên ngoài cơ thể hắn nhất thời xuất hiện khí tức cường đại, trực tiếp ép xuống phía dưới.
Sắc mặt Địa Hạt thoáng đổi, ống tay áo vung lên, trực tiếp đỡ lấy khí tức này. Hai người đồng thời lui về phía sau một bước. Giữa hai bên chính là không phân cao thấp. Tu sĩ trong tiểu đội săn thú của hai bên nhất thời biến đổi khí tức. Thế cục lập tức trở thành giương cung bạt kiếm.
Hai bên giằng co, cũng không người nào dám can đảm ra tay. Nơi này không phải là trong biển cát. Một khi động thủ giết chóc, nếu không có lý do chắc chắn phải sẽ bị tộc quần trừng phạt nghiêm khắc. Ai động thủ trước, bất luận hôm nay như thế nào, kết quả cũng sẽ không quá tốt đẹp.
Một lát sau, Độc Nghĩ cười lạnh một tiếng, nói:
- Hi vọng lần này trong biển cát, các ngươi không gặp phải tiểu đội Thiết Kiếm của lão phu. Bằng không…. hắc hắc.
Nói xong người này bỗng nhiên phất tay, dẫn dắt một đám tu sĩ phía sau trực tiếp xoay người rời đi.
Sắc mặt Địa Hạt khó coi, trong mắt dâng lên hàn quang. Lúc này hắn vung ống tay áo lên dẫn theo đám người Lỵ Sa, Huyết Hổ bỏ đi.
Tiêu Thần đứng ở cách đó không xa, nhìn hai bên trở mặt, lúc này chân mày không nhịn được hơi nhăn lại, trong mắt lộ ra vẻ suy nghĩ.
…
Biển cát mịt mờ, mặt trời rực cháy nhô lên cao. Cũng may cuồng phong giảm xuống, tầm mắt ngược lại cũng tính là rõ ràng. Duy nhất chỉ có nhiệt độ khốc liệt làm cho người ta có vẻ phiền não.
Ầm!
Ầm!
Trên mặt đất, những tiếng đấu pháp nổ đùng dùng bất giác vang lên ở bên tai. Nếu chú ý nhìn kỹ, đó lại chính là nhóm người của Địa Hạt. Lúc này bọn họ đang cẩn thận từng li từng tí nhanh chóng bao vây tấn công một con kiến cát nhỏ, đỉnh đầu lơ lửng một quả chuông, toả ra khí tức cấm chế nhàn nhạt, ngăn cản tất cả khí tức cầu kiến của con kiến cát. Loại man thú này quần cư số lượng vô cùng khủng khiếp. Một khi bạo phát, đừng nói là bọn họ, cho dù là cường giả cảnh giới Thiên Nhân siêu cấp, khi đối mặt với tổ kiến đỉnh cấp cũng sẽ phải tránh ra. Kiến cát ùn ùn kéo đến vô cùng cứng rắn cuốn tới, bất kỳ sinh linh nào đều sẽ bị cắn nuốt không còn. Nơi nào chúng đi qua, nơi đó đều hóa thành tử vực.
Cho nên trong thời điểm săn giết, tiểu đội săn thú cần phải cẩn thận dẫn đội ngũ bao vây con kiến cát, sau đó lấy chông khống chế kiến bày ra cấm chế. Loại pháp bảo nhỏ này chính là vật do tu sĩ Độc Giác Tộc sáng tạo ra, chuyên môn dùng để bắt giết kiến cát. Mặc dù phẩm cấp không cao, lại có thể cắt ngang sự liên hệ giữa những con kiến cát. Bằng không một khi đưa tới kiến cát lớn, đừng nói là săn giết, có thể giữ được tính mạng hay không cũng không biết được.
Chỉ có điều hôm nay, tiểu đội Độc Giác hành sự lại có chút thuận lợi. Dụ dỗ, phong cấm, săn giết, tất cả tiến hành đâu vào đấy. Chỉ cần có thêm một khoảng thời gian nữa, là có thể giết chết tất cả những con kiến cát, thu thập một phen chính là thu hoạch không nhỏ.
Mới vào biển cát là có thể có số phận này, khiến cho trên mặt phần lớn các tu sĩ trong tiểu đội đều mang theo vài phần ý cười.
Thần sắc Địa Hạt tuy rằng thoải mái, nhưng trong mắt lại đầy vẻ thận trọng. Quanh năm chém giết săn thú, khiến cho hắn nuôi thành tính tình đặc biệt cẩn thận. Tuy rằng số lượng kiến cát dần dần giảm bớt, nắm chắc phần thắng, nhưng hắn vẫn không có nửa điểm sơ suất.
Những năm gần đây, khi tu sĩ tiến vào biển cát săn thú, không quan tâm thực lực hắn là mạnh mẽ hơn hay yếu hơn, phàm là những người cuồng ngạo kiêu căng đều đã chết. Địa Hạt cũng không mong muốn mình sẽ bước vào vết xe đổ của người ta.
Chợt!
Trên tay xuất hiện một đao quang ngăm đen chém xuống, giết chết con kiến cát cuối cùng phóng tới. Vết thương từ dưới hàm xuyên qua toàn bộ bụng xuống phía dưới. Nhưng quan trọng nhất giáp xác lại được giữ lại hoàn chỉnh giữ, hoàn toàn không bị tổn hại.
Bình luận