- Về phần uy danh của Khô Diệp Lão Tổ, tại hạ trước nay chưa từng nghe nói qua. Có lẽ phải khiến cho đạo hữu thất vọng.
- Ngươi… Được! Được lắm! Được lắm!
Sắc mặt Mạc Lỗ u ám ác độc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, lạnh giọng nói:
- Đạo hữu tốt nhất là mong sau này ta và ngươi sẽ không gặp lại nữa. Bằng không…
Cho dù người này dù không nói hết câu, nhưng sát khí đằng đằng như vậy lại đủ để khiến cho người ta hiểu rõ ý niệm trong đầu hắn. Hắn cười lạnh trực tiếp xoay người rời đi.
Tiêu Thần nhíu mày. Xem ra tính tình những Dạ Xoa Tộc này quả thực đúng là hung hãn hiếu chiến. Chỉ bởi vì chuyện này tự nhiên lại trêu chọc ra một tử địch. Tuy rằng hắn không hề để ở trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Lúc này, không đợi Linh Khấu lên tiếng nói cám ơn, Tiêu Thần xoay người trực tiếp đi ra ngoài. Trong tròng mắt đã có ánh sáng lạnh lẽo điên cuồng phun ra.
Sau này không gặp tất nhiên là hay nhất. Cũng tránh để cho hắn còn phải lãng phí thủ đoạn thu xếp. Chỉ là một tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, còn không có tư cách để Tiêu Thần đặt vào trong mắt. Về phần này Khô Diệp Lão Tổ, chậm nhất là ngày mai hắn sẽ thông qua truyền tống trận rời đi. Hắn tất nhiên cũng không cần sợ hãi.
Ra khỏi Đồ Đằng Các, Tiêu Thần tiến vào trong dòng người biến mất.
...
Sau gần nửa ngày, Tiêu Thần đã qua xuất hiện ở trong một khách sạn nào đó của Dạ Ma Thành. Hắn lựa chọn viện độc lập tốt nhất, tất nhiên là để tránh tiếp xúc với các tu sĩ Dạ Xoa Tộc khác, để tránh khỏi bất giác bại lộ thân phận mình.
Khoanh chân ngồi ở trong mật thất tu luyện, Tiêu Thần giơ tay bày ra mấy tầng cấm chế. Nguyên thần đảo qua vẫn không thấy có điểm nào khác thường, lúc này hắn mới thoả mãn gật đầu lấy áo bào đen xuống. Vật ấy chính là thứ hắn có được từ trong động phủ của Lôi Đạo Thiên Tôn, dùng để che giấu thân hình, có khả năng ngăn cản thần thức của tu sĩ tra xét. Đây chính là một dị bảo hiếm có.
Cất xong áo bào đen, trên tay hắn có linh quang lóe lên. Ngọc giản địa đồ vừa mua được nhất thời xuất hiện ở trên tay, Tiêu Thần đưa một tia thần thức thăm dò vào trong đó. Sau gần nửa canh giờ, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Chân mày hắn bất giác ra nhăn lại.
Căn cứ vào bản đồ này ghi chép, Dạ Xoa Tộc đứng thứ 57 trong bách tộc linh giới, giữ phạm vi địa vực rộng năm vạn vạn dặm. Xung quanh tiếp giáp cùng Địa Giáp Tộc, các-txơ tộc, một sừng tộc. Muốn trở về Nhân tộc, lại phải từ đông bắc của lĩnh vực Dạ Xoa Tộc rời đi, sau đó xuyên qua lãnh địa của tộc một sừng, lãnh địa bóng tối, lãnh địa người khổng lồ ở Hắc Sơn mới có thể đến được. Trong lúc cần đi qua một chặng đường đài ước chừng mười vạn vạn dặm.
So với Nhân Gian Giới không biết phải lớn hơn gấp bao nhiêu lần. Cho dù lấy tu vi của hắn hiện tại, dùng toàn lực thuấn di đi về phía trước, muốn đến được lĩnh vực Nhân tộc, sợ là cần tiêu hao số thời gian tới ngàn năm. Hơn nữa trong đó không biết phải trải qua bao nhiêu nguy cơ hiểm ác đáng sợ. Cho nên, thông qua truyền tống trận chạy đi là lựa chọn duy nhất của hắn.
Trong linh giới tiêu chuẩn truyền tống trận tất nhiên vượt xa so với tất cả truyền tống trận ở Nhân Gian Giới.
Dựa theo Tiêu Thần đánh giá phán đoán, nếu như tất cả thuận lợi, sợ rằng tối đa năm mươi năm hắn đã có thể đi vào lĩnh vực của Nhân tộc. Căn cứ phía trên địa đồ đánh dấu, người khổng lồ Hắc Sơn chính là chủng tộc qua lại thân thiết với Nhân tộc. Như vậy tính ra lộ trình vẫn thu nhỏ lại một chút.
- Trước hết phải tìm được phương thức trở nhanh nhất an toàn nhất về. Tốc độ thứ yếu, an toàn là trên hết.
Tiêu Thần nhất định phải lựa chọn tuyến đường một cách cẩn thận. Đoạn đường này phải ngang qua những ít nơi hung hiểm. Hắn tự nhiên phải tránh chúng. Bằng không một khi hãm thân vào trong đó sẽ càng phiền phức hơn.
Một đêm không nói gì, đợi đến khi ngày hôm sau trời đã sáng, Tiêu Thần mới đẩy cửa đi ra ngoài. Sau khi tính tiền xong, hắn vội vàng đi thẳng đến quảng trường truyền tống.
Hiện tại trong lòng hắn đã có kế hoạch. Trước hết thông qua truyền tống trận của Dạ Ma Thành tiến vào Bao Sa Thành, sau đó thuấn di năm trăm vạn dặm bên ngoài tới Nam Minh Thành, lại thông qua truyền tống trận đi thành lớn Chấn Thiên Thành… Nếu như tất cả thuận lợi, hai mươi năm sau hắn liền có thể rời khỏi lãnh địa Dạ Xoa Tộc.
Suy nghĩ một chút, trong lòng Tiêu Thần nhất thời cười khổ. Linh giới lớn lại vượt xa so với cực hạn tưởng tượng của hắn. Hắn âm thầm cảm thấy may mắn. Lúc đầu thông đạo phi thăng hỗn loạn không ném vào góc xa hơn của Linh giới. Bằng không cho dù hắn không ngừng thông qua truyền tống trận chạy đi, cũng không biết cần phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian, mới có khả năng trở lại lĩnh vực Nhân tộc.
Âm thầm lắc đầu, Tiêu Thần đi tới quảng trường truyền tống, giao nộp linh thạch sau đó chờ đợi truyền tống mở ra.
Thời gian ước chừng gần nửa canh giờ, một ngàn tu sĩ Dạ Xoa Tộc cần truyền tống mở ra cũng đã đến đầy đủ hết. Tiêu Thần theo một đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc bước về phía bên trong truyền tống trận.
Nhưng vào thời khắc này, lại có một tiếng quát khẽ truyền đến.
- Khoan đã!
Âm thanh còn chưa dứt, liền có uy áp mênh mông cuồn cuộn trong nháy mắt truyền đến, bao phủ toàn bộ quảng trường truyền tống ở bên trong. Trong nháy mắt tiếp theo, một lão già sắc mặt thâm trầm đã xuất hiện. Phía sau có một tu sĩ Dạ Xoa Tộc kính cẩn theo sau.
Sắc mặt Tiêu Thần khẽ biến, lập tức cúi đầu, đứng lẫn vào bên trong các tu sĩ Dạ Xoa Tộc.
Tu sĩ Độ Kiếp!
Khí tức của lão già thâm trầm này ngưng thực phong phú, giơ tay nhấc chân có thể mang đến cho Tiêu Thần một chút áp lực. Chí ít tu vi cũng đã ngoài Độ Kiếp trung kỳ. Thậm chí Độ Kiếp hậu kỳ cũng không phải là không khả năng. tồn tại như vậy, cho dù trong linh giới cũng đã thuộc về trình độ cường giả tuyệt đối.
Tiêu Thần âm thầm kêu khổ. Hắn chỉ có thể hi vọng người này sớm rời đi, ngàn vạn không nên nhận ra hắn. Đối với chuyện chiếc áo bào màu đen trên người mình có thể ngăn cản thần thức của lão già thâm trầm này tra xét hay không, trong lòng hắn hoàn toàn không có chút nắm chắc nào.
- Ra mắt tiền bối!
Một đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc đều thi lễ, sắc mặt kính nể vô cùng.
Âm trầm lão già mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói:
- Lão phu cần phải đi Thiết Thạch Thành trước. Các ngươi tạm chờ một lát nữa hãy truyền tống.
Bình luận