Đạo (Dịch) – Chương 1062

Tiêu Thần gật đầu. Lúc này hắn đã ở đây tương đối lâu. Hắn khẽ gật đầu trực tiếp đứng dậy ra khỏi gian phòng. Chỉ có điều hắn chưa đi xa, đã nghe được từ phía sau truyền đến tiếng quát tháo của một tu sĩ Dạ Xoa Tộc.

- Ngày hôm qua bản tọa đã nói, lựa chọn tất cả địa đồ thưởng phẩm ở trong cửa hàng tới cho ta. Vì sao vẫn tiếp tục bán cho người khác. Lẽ nào quả thật không xem sư tôn nhà ta ra gì sao? Ta thấy Đồ Đằng Các này của ngươi không muốn kinh doanh nữa rồi!

Trong tiếng rít gào đso còn có tiếng nữ tu trong Đồ Đằng Các nhỏ giọng cầu xin tha thứ.

Tiêu Thần nhíu mày quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy một nam tử Dạ Xoa Tộc thân hình cao lớn bộ dạng hung ác, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng. Một tu sĩ Dạ Xoa Tộc dáng người mập mạp, lưng hơi còng xuống, mặc trường bào vội vàng chạy tới cười nịnh nọt.

- Đạo hữu không cần nổi giận. Vừa rồi một phần địa đồ bị người khác mua mất. Chuyện này đúng là sai lầm của tiểu điếm. Chỉ có điều đạo hữu yên tâm. Trong tiệm chúng ta vẫn có rất nhiều địa đồ quý hiếm. Nói vậy cũng có thể khiến cho bằng hữu thoả mãn mới phải.

Người này nói xong xoay người lại, ánh mắt nghiêm khắc nhìn về phía Linh Khấu, nổi giận nói:

- Còn không nhanh xin lỗi Mạc Lỗ đạo hữu. Nếu lại có thể phạm phải loại sai lầm như vậy nữa, xem như nể tình ta và cha nàng có chút giao tình, lầnn ày lão phu không nàng ra ngoài.

Sắc mặt Linh Khấu trắng nhợt, thi lễ nói:

- Linh Khấu cũng không cố ý mạo phạm, vẫn mong tiền bối đại nhân đại lượng không trách cứ.

Nữ tử này vốn trời sinh mỹ lệ, lần này lại lộ ra vẻ sợ hãi, càng nhìn càng khiến cho người khác thương xót.

Ánh mắt của tên tu sĩ Dạ Xoa Tộc Mạc Lỗ kia thoáng sáng lên, lập tức cười nói:

- Hóa ra đúng là nàng bán địa đồ đi. Không sao không sao. Bản tọa đối với mỹ nhân từ trước đến nay đều rất khoan dung. Chỉ là không biết mỹ nhân tối nay có thời gian rảnh rỗi hay không? Trên bản đồ, bản tọa còn có vài chỗ không giải thích được, muốn thỉnh giáo?

Trong khi nói chuyện, trong mắt hắn nóng như lửa, hận không thể trực tiếp nuốt Linh Khấu vào trong miệng. Trong lòng hắn có ý niệm gì, tất nhiên không cần nói cũng biết.

Trên mặt Linh Khấu nhất thời trắng nhợt, trong mắt lộ ra vẻ giằng co.

- Hừ! Thế nào? Lẽ nào bản tọa mời, đạo hữu muốn cự tuyệt hay sao? Xem ra tuyệt đối không có thành ý xin lỗi. Đã như vậy thì đừng trách bản tọa trở mặt!

Mạc Lỗ thấy thế, cười lạnh một tiếng mở miệng, nói:

- Lúc này bản tọa cho nàng hai lựa chọn. Một là tìm bản địa đồ đã bán ra trở lại. Chuyện này tất nhiên bỏ qua. Ta cũng sẽ không tiếp tục làm khó dễ nàng. Lựa chọn thứ hai sao? Hắc hắc, nàng liền ngoan ngoãn đi theo bản tọa, bằng không tự gánh lấy hậu quả.

- Linh Khấu, tiền bối coi trọng nàng chính là phúc khí của nàng. Nàng còn không mau chóng đáp ứng.

Chưởng quỹ béo nhỏ giọng trách mắng, trong mắt lại lộ ra vài phần tiếc nuối. Hắn đã mơ ước Linh Khấu này khá lâu. Thế nhưng nữ tử này vẫn không chịu đồng ý.

- Lần này nếu như vận khí tốt chút, nói không chừng Mạc Lỗ đạo hữu có thể thu nàng tới bên cạnh làm cơ thiếp. Nàng coi như đã là tìm được cơ hội xoay người.

Mạc Lỗ cười lạnh. vẫn chưa mở miệng.

Nhưng trong lòng hắn hoàn toàn tự tin. Nữ tử bị hắn nhìn trúng, ít có không lấy được tới tay. Huống gì nữ tu trước mặt này chỉ là một Nguyên Anh nho nhỏ. Lúc này nghe vậy, hắn cười lạnh nói:

- Bản tọa vốn thật sự có ý thu nàng làm cơ thiếp. Nhưng bây giờ ta đã không có hứng thú đó nữa. Nếu nàng tự nguyện hầu hạ ta một đêm, chuyện hôm nay xóa bỏ. Bằng không ta có thủ đoạn xử lý nàng.

Sắc mặt Dạ Xoa Tộc Linh Khấu hoàn toàn tái nhợt xuống.

Nhưng vào thời khắc này, lại có một tiếng thở dài truyền ra. Ngay lập tức một tu sĩ mặc áo bào đen bước vào giữa sân, thản nhiên nói:

- Lấy tu vi Hợp Thể của đạo hữu, lại khi dễ một nữ tử yếu đuối, khó tránh khỏi có chút hạ thấp thân phận đi?

- Vừa rồi chính là bản tọa mua địa đồ. Về phần nữ tử này cũng đã bị ta thu vào trong tay. Chuyện này vẫn mong Mạc Lỗ đạo hữu thôi không truy cứu nữa.

Trong lòng Tiêu Thần cảm thấy bất đắc dĩ, nếu không phải liên quan tới hắn, hắn tất nhiên sẽ không nhúng tay. Nhưng lúc này nếu quả thật xoay người rời đi, trong lòng nhất định sẽ bất an. Hơn nữa này Mạc Lỗ chỉ có tu vi Hợp Thể sơ kỳ, còn không có cách nào tạo thành uy hiếp đối với hắn. Tối đa là một ngày, Tiêu Thần sẽ thông qua truyền tống trận rời khỏi nơi đây. Cho dù rước lấy một chút phiền toái, hắn cũng không nhất định để ở trong lòng. Cũng chính bởi vì vậy, Tiêu Thần mới ra mặt. Nhưng trong giọng điệu cũng không có ý khiêu khích. Dù sao chuyện này nếu có thể trực tiếp giải quyết tất nhiên là tốt hơn.

Linh Khấu ném về phía Tiêu Thần một ánh mắt cảm kích, nhỏ giọng nói:

- Đúng là như vậy. Cho nên đối với sự yêu mến của Mạc Lỗ tiền bối, thiếp thật sự không dám nhận.

Sắc mặt chưởng quỹ Đồ Đằng Các thoáng đổi. Hắn nhận thấy được khí thức của Tiêu Thần là tu sĩ Hợp Thể, làm sao còn dám tiếp tục xen mồm vào. Hắn cẩn thận lui về phía sau một bước, ngoan ngoãn im miệng.

Trong nháy mắt sắc mặt Mạc Lỗ trở nên cực kỳ khó coi. Hai mắt hắn thâm trầm nhìn về phía Tiêu Thần. Nếu không phải lão tổ từng nói, Dạ Ma Thành tồn tại tu sĩ khiến cho hắn cũng không dám tùy ý trêu chọc, nghiêm cấm mọi người không được sinh sự, Mạc Lỗ hẳn đã ra tay giết chết tu sĩ mặc áo bào đen trước mắt này từ lâu. Tuy rằng hai người đều là tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, nhưng tu vi chân chính của hắn lại có thể so sánh với Hợp Thể trung kỳ. Giết chết tồn tại đồng cấp tất nhiên không nói chơi.

Sắc mặt không ngừng biến đổi hồi lâu, Mạc Lỗ mới lạnh giọng mở miệng, nói:

- Tại hạ quả thực cực kỳ thích nữ tử này. Nếu đạo hữu nguyện ý buông tay, tại hạ nguyện ý dâng vạn linh thạch, xem như là mua nàng từ trong tay của đạo hữu. Không biết ý của đạo hữu như thế nào?

- Ngoài ra còn phải nhắc nhở đạo hữu một tiếng. Sư phụ của bản tọa là môn hạ của Khô Diệp Lão Tổ. Lần này ta chính là đi cùng với lão tổ đến Dạ Ma Thành này làm việc. Đạo hữu tốt nhất là lui về phía sau một bước, cũng tránh cho bản thân trêu chọc phải mầm tai vạ.

Lời ấy, lại là uy hiếp trắng trợn.

Sắc mặt đang Tiêu Thần đang bình tĩnh, nghe vậy ánh mắt lóe lên, thản nhiên nói:

- Trong tay tại hạ không thiếu những linh thạch này, cũng không muốn cùng đạo hữu sinh sự. Chỉ cần đạo hữu buông tay không ép nữ tử này nữa, chuyện hôm nay coi như xong.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...