Truyền tống trận của Linh giới có khả năng vượt qua khoảng cách vô tận. Nhưng sau khi mỗi lần truyền tống đều cần tiến hành chỉnh lý bỏ thêm vào linh thạch, cần lưu lại một khoảng thời gian.
- Vâng, đại nhân.
Đối với yêu cầu của lão già thâm trầm này, không một tên tu sĩ Dạ Xoa Tộc nào dám lớn mật phản đối. Tuy rằng tộc quần không cho phép cùng tộc giết chóc lẫn nhau, nhưng nếu như khiêu khích uy nghiêm của cường giả, tất nhiên lại là một loại tình hình khác.
Tiêu Thần theo mọi người lui lại, cố gắng hết mức không để cho mình dễ làm cho người khác chú ý.
- Chờ một chút!
Đột nhiên một tiếng quát lạnh truyền đến. Sắc mặt Tiêu Thần nhất thời biến đổi. Trong lòng hắn thầm nghĩ một tiếng không xong, chợt ngẩng đầu lên. Vừa vặn hắn nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Chính là tu sĩ Dạ Xoa Tộc Mạc Lỗ. Lúc này gương mặt dữ tợn của hắn đang lộ ra ý cười.
- Sư tôn, tu sĩ mặc áo bào đen này chính là tu sĩ vô lễ khi đệ tử nhắc tới ngài. Đệ tử đã lộ ra thân phận của ngài, nhưng người này không những không có nhượng bộ, trái lại mở miệng thốt ra lời vô lễ, đối sư tôn đại nhân cũng có nhiều mạo phạm. Nhất định phải trừng phạt nghiêm khắc!
Không đợi Tiêu Thần phản ứng, Mạc Lỗ này đã đưa tay chỉ vào hắn, trong miệng lớn tiếng quát. Trong nháy mắt, hắn đã thu hút được vô số ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần. Các tu sĩ xung quanh đều lui về phía sau, tránh không kịp, e sợ sẽ rước họa vào thân.
Trong nháy mắt, sắc mặt Khô Diệp Lão Tổ trở nên càng thêm khó coi. Hôm nay hắn xuất sư bất lợi, vốn tâm tình đã cực kém. Hiện nay vừa nghe nói vậy, trong lòng nhất thời có hàn ý đột ngột phát ra. Người này ở trong Dạ Xoa Tộc cũng là một tu sĩ khá có danh tiếng. Tu vi toàn thân đạt được trình độ Độ Kiếp hậu kỳ, thần thông mạnh mẽ thủ đoạn độc ác. Người dám cả gan mạo phạm hắn, không một ai còn có thể sống sót.
Lão quái này hừ lạnh một tiếng. Người này lại dám mạo phạm hắn trước. Lấy thân phận của hắn, cho dù trực tiếp ra tay giết tên tiểu bối Hợp Thể sơ kỳ trước mắt này, ngược lại cũng không sợ những người trong tộc truy cứu trách nhiệm.
Chỉ có điều vừa đưa tầm mắt nhìn xuống, sắc mặt của Khô Diệp Lão Tổ đã thoáng đổi. Ngay lập tức trong mắt hắn lộ ra sự kinh sợ. Chỉ có điều sau một khắc sắc mặt lại sinh ra vài phần vui mừng, cuối cùng hóa thành một sự thay đổi không ngừng.
Tiêu Thần quan sát kỹ phản ứng của lão quái này. Lúc này thấy hắn biến sắc, làm sao không biết thân phận mình đã bị lộ. Trong lòng Tiêu Thần thầm cắn răngmuốn xoay người bay nhanh chạy trốn. Bất quá trong lòng hắn hiểu rõ ràng, ở trong thành lớn Dạ Xoa Tộc này, một khi thân phận Nhân tộc bị lộ, hắn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
Chỉ có điều dù vậy, Tiêu Thần cũng tuyệt đối sẽ không giơ tay chịu trói.
- Hừ! tiểu bối Nhân tộc, lão phu không biết tại sao ngươi lại xuất hiện ở nơi này. Chỉ có điều nếu muốn sống thì không nên vọng động. Bằng không hôm nay ai cũng cứu không được ngươi!
Bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng quát nhẹ. Dù chưa ngẩng đầu lên, nhưng Tiêu Thần biết được người nói chuyện nhất định là Khô Diệp Lão Tổ của Dạ Xoa Tộc này.
Trong lòng Tiêu Thần thoáng động. Tình hình dường như không giống với sự tưởng tượng của hắn.
Nếu người này không có lập tức vạch trần thân phận của hắn, hắn tất nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Hắn lập tức kính cẩn khom lưng thi lễ, nói:
- Vãn bối Tiêu Thần, ra mắt tiền bối!
Mạc Lỗ cười lạnh. Lúc này Tiêu Thần sợ rằng sẽ phải cầu xin khoan dung. Hắn vừa muốn mở miệng, không ngờ lại bị Khô Diệp Lão Tổ phất tay cắt ngang. Trong lòng thoáng rét lạnh, cẩn thận lùi sang một bên không dám tiếp tục nhiều lời.
- Đứng lên đi. Lần này ngươi liền đi theo ta tới Thiết Thạch Thành một chuyến.
Nói xong không để cho Tiêu Thần có nửa cơ hội phản đối, lão quái này trực tiếp dẫn theo Mạc Lỗ bước vào bên trong truyền tống trận. Hắn hơi nhắm mắt lại, sắc mặt bình tĩnh.
Sắc mặt Tiêu Thần khó coi. Nhưng lúc này bởi vì mình là miếng thịt nằm trên thớt, hoàn toàn không có sức phản kháng. Hắn có phần trầm mặc đi ở phía sau hai người, bước vào bên trong truyền tống trận.
Trong nháy mắt khi hắn vừa tiến vào, Khô Diệp Lão Tổ hờ hững mở miệng, nói:
- Mở ra truyền tống.
Trong khi nói chuyện, thần niệm Độ Kiếp hậu kỳ bạo phát, vô thanh vô tức hoàn toàn trấn áp Tiêu Thần.
- Vâng, tiền bối!
Tuy rằng những tu sĩ Dạ Ma Thành không hiểu nguyên nhân, nhưng hiển nhiên không dám nghi ngờ mệnh lệnh của tiền bối trong tộc. Lúc này bọn họ kính cẩn đáp ứng, bắt đầu liên tục phát động pháp quyết, mở ra truyền tống. Chỉ sau vài hơi thở, bên trong truyền tống trận có linh quang lóe lên, thân ảnh ba người Tiêu Thần trực tiếp biến mất.
Thiết Thạch Thành.
Ba bóng người xuất hiện ở trên quảng trường truyền tống. Ngay lập tức ở trong ánh mắt kính sợ của các tu sĩ xung quanh, bọn họ khống chế luồng ánh sáng gào thét lao thẳng về phía ngoài thànhi. Ra khỏi cửa thành đó là một nơi hoang dã. Luồn sáng của ba người không hề dừng lại. Nếu bất chợt có đám hung thú tập kích cũng sẽ bị Khô Diệp Lão Tổ tiện tay đánh giết. Sau khi bay thẳng một ngày một đêm, bọn họ mới hạ xuống một vùng núi thấp nào đó.
Sắc mặt Tiêu Thần đã bình tĩnh trở lại. Nếu như Khô Diệp Lão Tổ này muốn lấy tính mệnh của hắn hoàn toàn không cần phiền phức như vậy. Hiện tại đã không giết hắn, đã nói rõ chuyện này có có khả năng xoay chuyển. Chỉ cần nắm chắc thỏa đáng, không hẳn không có cơ hội thoát thân. Cho nên trước mắt chỉ có thể đi bước nào nhìn bước đó, thấy chiêu phá chiêu.
Ngay vào lúc này, Khô Diệp Lão Tổ hờ hững mở miệng, nói:
- Thiên Cơ đạo hữu, lão phu đã đến. Vẫn mong mở động phủ ra.
Âm thanh bình tĩnh không ngừng vang vọng ở trong vùng núi thấp này.
Sau vài hơi thở, thân núi lặng lẽ không một tiếng động tách ra về hai bên. Có có một bậc thềm đá kéo dài xuống phía dưới, không biết cuối cùng đi thông tới chỗ nào.
Khô Diệp Lão Tổ không nói được một lời, trực tiếp hạ luồng ánh sáng xuống, đi dọc theo bậc thềm đá xuống phía dưới. Mạc Lỗ theo sát phía sau. Tiêu Thần thoáng do dự, cuối cùng vẫn cố nén suy nghĩ nhân cơ hội chạy trốn. Lúc này cho dù có phân thân không gian ở trong tay, hắn cũng không nắm chắc mười phần, có thể chạy thoát thân. Trừ khi tu vi của hắn lại được nâng cao. Có thể đánh phá không gian, trực tiếp chui vào bên trong không gian lưu loạn.Đến lúc đó Khô Diệp Lão Tổ này nhất định sẽ không dám truy sát. Nhưng lúc này hắn lại không có nửa điểm nắm chắc sẽ thoát thân.
Bình luận