Mặc dù hắn chết vẫn còn con của hắn, đệ tử của hắn, đời đời truyền xuống không dám quên.
Nếu như không có sư tôn Tiêu Thần thì hắn hôm nay vẫn là đệ tử chi thứ Lâm gia bị người ta sỉ nhục, sao có khả năng thành tựu Bất Trụy đại đạo, đạt được tu vi hôm nay là nhờ đại ân tái tạo của sư tôn, Lâm Nguyên không dám quên chút nào.
- Sư tôn!
Nội tâm Lâm Nguyên gào thét, đôi mắt mang theo vài phần tơ máu.
Ngũ Nguyên đạo nhân ngưng cười, hắn biết đạo lý sợ chậm sinh biến, tự nhiên sẽ không làm chuyện ngu xuẩn nói nhảm gì đó, lúc này hắn xiết chặc nắm đấm và quát lớn:
- Tiêu Thần, chết đi cho bổn tọa.
Trong lúc nhất thời vô số tu sĩ nhìn chằm chằm, ánh mắt không nhúc nhích, tất cả đều muốn nhìn đại năng Hợp Thể đỉnh phong vẫn lạc, dù sao đây là chuyện vạn năm chưa chắc có một lần.
Lúc này bọn họ thất vọng rồi.
Lúc Ngũ Nguyên đạo nhân quát chói tai, thân ảnh Tiêu Thần trong vòng xoáy mở mắt ra, vốn đôi mắt ảm đạm vô thần biến thành màu đen và tỏa ra thần thái sáng ngời như sao, khóe miệng còn nở nụ cười lạnh lẽo khinh miệt.
- Bằng thần thông của ngươi cũng vọng tưởng hủy diệt tính mạng lạc ấn của bổn tọa, đúng là si tâm vọng tưởng!
- Hôm nay bổn tọa ở dây, ta muốn xem thần thông này có thể diệt ta hay không.
Tiêu Thần cười lạnh, nụ cười của hắn mang theo hàn ý rất lớn, trong đôi mắt ẩn chứa sát ý. Tâm niệm biến hóa, thân ảnh Tiêu Thần ngưng tụ sát khí màu trắng rất nồng đậm, số lượng đâu chỉ ngàn vạn.
Tiêu Thần đang bị vây trong vòng xoáy chính là Cổ Ma phân thân. Dùng tu vi thần thông của Tiêu Thần, thần thông Ngũ Nguyên Hỗn Độn tuy mạnh nhưng còn kém xa mới có thể gây tổn thương lên hắn, lần này vì biểu hiện với hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu để hắn đạt được tư cách đạt được nó, Tiêu Thần mặc cho thần thông này bộc phát nhưng lại đưa Cổ Ma phân thân vào bên trong.
Thực lực Cổ Ma phân thân mạnh nhất, có thể nói đạt tới cấp độ Hợp Thể cực hạn, thần thông Ngũ Nguyên đạo nhân không có khả năng gây hại tới hắn, hiện tại sát khí màu trắng ra đời, tâm niệm vừa động, sát khí đáng sợ bạo phát.
Oanh!
Sát khí bộc phát dữ dội, cuồng bạo tàn sát bừa bãi, vòng xoáy năm màu chấn động tiếp theo đó liền sụp đổ. Dùng tu vi Cổ Ma phân thân và có sát lục bổn nguyên nơi tay, thần thông Ngũ Nguyên Hỗn Độn không phải đối thủ của hắn.
Đồng tử Ngũ Nguyên đạo nhân chấn động kịch liệt, sắc mặt hắn tái nhợt, hắn phun một ngụm máu tươi vì bị cắn trả, khí tức trong người suy yếu. Ánh mắt lão quái nhìn Cổ Ma phân thân bộc phát sát khí thì la thất thanh:
- Thân ngoại hóa thân!
Cổ Ma phân thân lạnh lùng cười cười, hắn đánh nát vòng xoáy năm màu xong, lúc này bước tới một bước chui vào bên trong Lôi Trì Đồ Quyển, dung nhập vào bản thể Nhân tộc. Sau một khắc khí tức uể oải của Tiêu Thần đã tăng vọt.
Sắc mặt Lôi Đạo Thiên Tôn khó coi, nội tâm hắn sợ hãi vô hạn, Tiêu Thần đã luyện thành đại thần thông thân ngoại hóa thân, như vậy muốn giết đối phương còn khó hơn trước gấp nhiều lần. Trong nháy mắt vừa rồi ánh mắt lão quái si ngốc, nội tâm hắn hoảng sợ không nhỏ, hơn nữa sợ hãi nhanh chóng bao phủ tâm thần của hắn.
- Không có khả năng! Tuyệt đối không thể nào, Tiêu Thần tiểu tạp chủng, ngươi dám cướp Thiên Đạo Lôi Châu của ta!
- Trở lại, trở lại cho bổn tọa!
Lôi Đạo Thiên Tôn kêu gào thảm thiết, trong lời nói mang theo oán độc và sợ hãi không nhỏ lúc này ánh mắt vô số tu sĩ sợ hãi khung bố, một ý niệm đáng sợ sinh ra trong lòng.
Cướp đoạt lôi châu! !
Tiêu Thần bị hút vào trong Lôi Trì Đồ Quyển hồi lâu không có động tĩnh, chẳng lẽ hắn đang âm thầm chuẩn bị việc này?
Hắn dựa vào thủ đoạn gì lại cướp đi chí bảo có tính mạng lạc ấn của Lôi Đạo Thiên Tôn, nếu hắn thật có thủ đoạn như thế, như vậy ngày sau ai đấu pháp với hắn cũng không dám sử dụng bảo vật, nếu không chẳng lẽ không công chấp tay dâng bảo vật của mình tặng người. Nội tâm sinh ra suy nghĩ đáng sợ như thế, rất nhiều tu sĩ rung động rùng mình, ánh mắt nhìn Lôi Đạo Thiên Tôn tràn ngập đồng tình, người này thật đáng thương, cho rằng có thể đánh chết cường địch nhưng lại không biết người ta đã vô thanh vô tức cướp bảo vật của ngươi, quả thực đáng thương.
Lôi Đạo Thiên Tôn khủng hoảng.
Lão quái có thể đạt tới thành tựu hôm nay toàn bộ bằng vào hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu mới tăng tiến tu vi không ngừng, một khi mất đi, không chỉ có mất đi một kiện chí bảo hộ mệnh, công pháp và lôi đạo bổn nguyên trọng yếu cũng bị cướp đi, như vậy tu hành ngày sau sẽ gặp khó khăn trùng trùng điệp điệp. Lôi châu đối với Lôi Đạo Thiên Tôn mà nói có tầm quan trọng không kém gì mạng hắn.
- Lôi châu của ta...
Lôi Đạo Thiên Tôn gào thét điên cuồng, hắn càng lúc càng hoang sợ, cảm ứng giữa nguyên thần và lôi châu càng ngày càng yếu, mặc cho hắn thúc dục cỡ nào, Lôi Trì Đồ Quyển không có chút động tĩnh nào cả.
Qua vài giây ngắn ngủi, bộ dạng Lôi Đạo Thiên Tôn già nua nhanh chóng, thẳng tới khi liên hệ nguyên thần giữa hắn và lôi châu biến mất, lão quái rú lên thảm thiết, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, hắn bị cắn trả và bi phẫn không nhỏ.
Lúc trước còn chiếm ưu thế, lúc sau lại nghịch chuyển, Ngũ Nguyên đạo nhân, Lôi Đạo Thiên Tôn trước sau đều trọng thương, Tiêu Thần đã chiếm cứ thượng phong tuyệt đối.
Trong rất nhiều tu sĩ Nhân tộc, Yêu tộc cũng rung động rất lớn, Lôi Trì Đồ Quyển có chấn động, lôi quang tàn sát bừa bãi biến mất hoàn toàn và dung nhập vào trong hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu, sau đó biến mất sạch sẽ, lúc này chỉ còn bản thể hai mươi bốn lôi châu và thân ảnh cao ngất, áo bào xanh mới tinh, sắc mặt bình tĩnh giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
- Lôi châu! Lôi châu của ta!
Nhìn thấy bản thể hai mươi bốn viên xuất hiện, trong mắt Lôi Đạo Thiên Tôn bộc phát thần thái điên cuồng, thân ảnh hắn xé rách không gian lao tới, bàn tay chụp xuống lôi châu.
- Của ta!
Lão quái gào thét.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng mang theo thần sắc mỉa mai, hắn không có ý ngăn cản.
Chờ tới khi bàn tay Lôi Đạo Thiên Tôn sắp chạm vào lôi châu, trong hai mươi bốn viên lôi châu bộc phát lôi đình cường đại, uy năng điệp gia bộc phát khủng bố, lực lượng lôi đình hủy diệt đánh vào người Lôi Đạo Thiên Tôn, đánh hắn bay ngược về phía sau.
Đùng! Đùng!
Lôi quang lập loè, Lôi Đạo Thiên Tôn bị trọng thương, áo bào cao quý bên ngoài thân thể rách nát tả tơi, tóc dài xõa tung, gương mặt tiều tụy và sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, hắn hiện tại không còn khí độ như lúc trước.
Chương 1005vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận